CrushQuocDan
New member
Yêu từ hồi còn ngồi trên ghế giảng đường, mình luôn sòng phẳng với bạn trai. Nhưng giờ cả hai đã đi làm ổn định rồi mà anh vẫn giữ thói quen chia đôi mọi thứ, kể cả tiền gửi xe luôn á
Mình và bạn trai quen nhau từ hồi còn là sinh viên năm cuối. Tính đến giờ thì tình yêu cũng được 3 năm rồi. Cả hai giờ đều đã đi làm, thu nhập ổn định và có một khoản tích lũy nhỏ.
Hai đứa tính chuyện kết hôn vào cuối năm sau. Nhìn chung thì anh là người hiền lành, chịu khó làm ăn, không sa đà vào các tệ nạn gì. Điểm duy nhất khiến mình lấn cấn, mệt mỏi chính là sự sòng phẳng quá mức của anh trong chuyện tiền bạc.
Ngay từ hồi mới yêu lúc còn là sinh viên, anh đã chủ động đề xuất việc chia đôi tình phí. Mình vui vẻ đồng ý vì nghĩ cả hai chưa đi làm, chưa có thu nhập. Bản thân cũng không muốn mang tiếng thực dụng hay dựa dẫm vào bạn trai.
Những buổi hẹn hò, ăn uống, xem phim đều được chia đều. Không phải kiểu anh trả bữa này, mình sẽ chủ động trả bữa tiếp theo với giá trị tương đương, mà là cuối buổi hóa đơn chia đôi luôn. Suốt mấy năm yêu nhau, mọi chuyện diễn ra khá êm đẹp. Mình từng tự hào vì hai đứa có sự độc lập, văn minh trong tình yêu.
Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu drama khi tụi mình có những kế hoạch lớn hơn. Nhất là sau chuyến đi du lịch dài ngày đầu tiên của hai đứa vào tuần trước.
Hai đứa quyết định đi Phú Quốc 4 ngày 3 đêm để kỷ niệm 3 năm yêu nhau. Trước khi đi, anh lập một file Excel ghi chi tiết các khoản cần chi tiêu từ vé máy bay, phòng khách sạn đến tiền ăn uống dự kiến. Anh bảo làm vậy để kiểm soát tài chính tốt hơn. Mình thấy cũng hợp lý nên không phản đối gì.
Rắc rối chỉ thực sự phát sinh trong suốt chuyến đi và kéo dài đến tận khi về nhà. Sự sòng phẳng của anh biến thành sự tính toán chi li khiến mình ngột ngạt luôn á
Đi ăn hải sản, anh gọi món rất tiết chế vì sợ vượt ngân sách. Khi thanh toán, hóa đơn hết 1,2 triệu đồng. Anh liền rút điện thoại ghi chú lại để tổng hợp sau. Những ngày sau, sự việc lặp lại ở những khoản tiền rất nhỏ.
Mình muốn mua một ít đặc sản nước mắm và bánh khéo về làm quà cho bố mẹ mình. Anh đi cùng, xách đồ giúp nhưng tuyệt đối không có ý định trả tiền hộ. Mình cảm thấy khá tổn thương khi anh không muốn mua gì làm quà cho gia đình nhà mình
Điều đáng nói là khi về đến Hà Nội, anh ngồi tổng kết lại toàn bộ chi phí chuyến đi. Anh tính cả tiền xăng xe máy anh đi đổ, tiền gửi xe khi đi chơi nữa. Anh chia đôi tất cả, không sót một đồng lẻ.
Sáng nay, anh gửi cho mình một bảng tính chi tiết qua tin nhắn, kèm theo số tài khoản và lời nhắn: "Chi phí chuyến đi của mỗi người hết 6.850.000 đồng, em chuyển khoản cho anh nhé". Nhìn dòng tin nhắn đòi tiền rạch ròi đến từng nghìn đồng, mình rơi vào trạng thái suy nghĩ rất nhiều
Bởi lẽ, trong chuyến đi, hai đứa cũng bàn đến chuyện cưới xin. Thế nhưng, mình nhận ra nếu lấy người đàn ông này về mình sẽ khổ. Lúc còn sinh viên, hai đứa chia đôi tiền không sao. Vậy mà lúc đi làm ổn định rồi, anh vẫn luôn tính toán như vậy.
Nguồn: soha.vn
Mình và bạn trai quen nhau từ hồi còn là sinh viên năm cuối. Tính đến giờ thì tình yêu cũng được 3 năm rồi. Cả hai giờ đều đã đi làm, thu nhập ổn định và có một khoản tích lũy nhỏ.
Hai đứa tính chuyện kết hôn vào cuối năm sau. Nhìn chung thì anh là người hiền lành, chịu khó làm ăn, không sa đà vào các tệ nạn gì. Điểm duy nhất khiến mình lấn cấn, mệt mỏi chính là sự sòng phẳng quá mức của anh trong chuyện tiền bạc.
Ngay từ hồi mới yêu lúc còn là sinh viên, anh đã chủ động đề xuất việc chia đôi tình phí. Mình vui vẻ đồng ý vì nghĩ cả hai chưa đi làm, chưa có thu nhập. Bản thân cũng không muốn mang tiếng thực dụng hay dựa dẫm vào bạn trai.
Những buổi hẹn hò, ăn uống, xem phim đều được chia đều. Không phải kiểu anh trả bữa này, mình sẽ chủ động trả bữa tiếp theo với giá trị tương đương, mà là cuối buổi hóa đơn chia đôi luôn. Suốt mấy năm yêu nhau, mọi chuyện diễn ra khá êm đẹp. Mình từng tự hào vì hai đứa có sự độc lập, văn minh trong tình yêu.
Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu drama khi tụi mình có những kế hoạch lớn hơn. Nhất là sau chuyến đi du lịch dài ngày đầu tiên của hai đứa vào tuần trước.
Hai đứa quyết định đi Phú Quốc 4 ngày 3 đêm để kỷ niệm 3 năm yêu nhau. Trước khi đi, anh lập một file Excel ghi chi tiết các khoản cần chi tiêu từ vé máy bay, phòng khách sạn đến tiền ăn uống dự kiến. Anh bảo làm vậy để kiểm soát tài chính tốt hơn. Mình thấy cũng hợp lý nên không phản đối gì.
Rắc rối chỉ thực sự phát sinh trong suốt chuyến đi và kéo dài đến tận khi về nhà. Sự sòng phẳng của anh biến thành sự tính toán chi li khiến mình ngột ngạt luôn á
Đi ăn hải sản, anh gọi món rất tiết chế vì sợ vượt ngân sách. Khi thanh toán, hóa đơn hết 1,2 triệu đồng. Anh liền rút điện thoại ghi chú lại để tổng hợp sau. Những ngày sau, sự việc lặp lại ở những khoản tiền rất nhỏ.
Mình muốn mua một ít đặc sản nước mắm và bánh khéo về làm quà cho bố mẹ mình. Anh đi cùng, xách đồ giúp nhưng tuyệt đối không có ý định trả tiền hộ. Mình cảm thấy khá tổn thương khi anh không muốn mua gì làm quà cho gia đình nhà mình
Điều đáng nói là khi về đến Hà Nội, anh ngồi tổng kết lại toàn bộ chi phí chuyến đi. Anh tính cả tiền xăng xe máy anh đi đổ, tiền gửi xe khi đi chơi nữa. Anh chia đôi tất cả, không sót một đồng lẻ.
Sáng nay, anh gửi cho mình một bảng tính chi tiết qua tin nhắn, kèm theo số tài khoản và lời nhắn: "Chi phí chuyến đi của mỗi người hết 6.850.000 đồng, em chuyển khoản cho anh nhé". Nhìn dòng tin nhắn đòi tiền rạch ròi đến từng nghìn đồng, mình rơi vào trạng thái suy nghĩ rất nhiều
Bởi lẽ, trong chuyến đi, hai đứa cũng bàn đến chuyện cưới xin. Thế nhưng, mình nhận ra nếu lấy người đàn ông này về mình sẽ khổ. Lúc còn sinh viên, hai đứa chia đôi tiền không sao. Vậy mà lúc đi làm ổn định rồi, anh vẫn luôn tính toán như vậy.
Nguồn: soha.vn