"Sau cuộc thi này tôi hạ quyết tâm giảm cân, phần vì mình, phần cho sư phụ của mình đỡ... tốn kém", Xuân Nghi hóm hỉnh chia sẻ ngay từ đầu câu chuyện luôn nè!
Sau The Voice là drama gì chưa?
Thực ra là chưa kịp nghĩ gì đâu, vì ngay sau chung kết, Xuân Nghi cùng 5 anh chị trong team đã bay ra Hạ Long với sư phụ Đàm Vĩnh Hưng vào tối 13/1 luôn, rồi Hải Phòng, Hà Nội nối đuôi. Ngày 19/1 này còn phải góp mặt trong liveshow "Cánh thiệp đầu xuân" tại TP HCM của "sư phụ" nữa chứ!
Tuy nhiên trong lúc đi diễn tỉnh, thầy cũng tranh thủ dắt team đi tham quan, thư giãn chill chill. Đúng là thời gian nghỉ ngơi khá eo hẹp nhưng với Xuân Nghi thì đó là phần thưởng lớn rồi, vì thầy vẫn dạy: đã là nghệ sĩ thì việc đi diễn phục vụ khán giả là trên hết mà!
Lịch dày đặc thế chịu nổi không?
Ban đầu thì mệt vãi chứ, thức khuya dậy sớm và phải làm việc liên tục. Nhưng nhờ được "sư phụ" truyền đạt những kinh nghiệm ăn uống tẩm bổ, giờ đã biết nên ăn uống gì để giữ sức mà không bị tăng cân rồi. Thêm nữa, suốt mấy tháng làm việc với sư phụ, quen với cường độ cao rồi nên bây giờ thấy cũng bình thường thôi. Xuân Nghi còn nghĩ được làm việc nhiều là hạnh phúc, vì nó là thước đo đánh giá được sự thành công và sự yêu mến của khán giả ở giai đoạn này nè!
Trước chung kết ai cũng nói về Hương Tràm - Đinh Hương, cảm giác thế nào?
Hương Tràm và Đinh Hương đã để lại những dấu ấn rất tốt trong lòng khán giả từ những tuần trước rồi. Nhiều khán giả cũng ủng hộ, động viên Xuân Nghi, nhưng có lẽ gặp nhiều bất lợi hơn một chút về ngoại hình nên ít được chú ý hơn. Tất nhiên cũng có buồn một chút, nhưng đó là động lực để cố gắng nhiều hơn chứ không phải nghĩ mình không bằng người ta rồi buông xuôi nha!
Về việc thắng Đồng Lan trong bán kết?
Xuân Nghi rất hạnh phúc vì điều đó! Đêm phải loại một trong hai, "sư phụ" đã bỏ phiếu 50 - 50. Thắng là nhờ ở khán giả đó! Có lẽ khán giả cũng nhìn thấy ở mình những tiềm năng nhất định mới nhắn tin bình chọn chứ không phải chỉ nhờ may mắn. Quan niệm của Xuân Nghi là may mắn do mình tạo ra nè!
Vậy tiềm năng là gì?
Đó là sự đa dạng trong phong cách! Nhiều người chỉ nghĩ đến như một ca sĩ có giọng hát "khủng long", thiếu đi sự duyên dáng, mềm mại. Vì thế, khi nhìn thấy sự thay đổi đa dạng trong các đêm diễn qua, khán giả tỏ ra rất thích thú. Có lẽ đó là lý do để khán giả có cảm tình và dành nhiều ưu ái chăng?
"Dạ cổ hoài lang" trong chung kết bị tranh cãi nhiều?
Mỗi người có một quan điểm riêng, tiếp nhận tất cả ý kiến của khán giả luôn! Nhưng đã đến vòng cuối cùng thì phải thể hiện những gì vượt quá khả năng bình thường để khám phá bản thân. Đây là bài cải lương của Nam Bộ, lại là người miền Tây nên giọng cũng có độ "mùi" nhất định và tình cảm dành cho ca khúc. Khi chọn bài này, thầy thấy cũng phù hợp nên hai thầy trò quyết định luôn!
Có thể không có nhiều kinh nghiệm, cũng không chuyên dòng nhạc này, nhưng thấy mình đã thể hiện khá hoàn chỉnh bài hát rồi, dù không được tuyệt vời như các cô chú đi trước. Sẽ tập lại bài này, mong rằng một ngày nào đó khi trình diễn lại khán giả sẽ đón nhận nhiều hơn!
Tại sao lại nhắc đến "thầy", "sư phụ" nhiều vậy?
Nếu mọi người nhìn thấy được sự hết lòng của thầy dành cho team thì sẽ hiểu được lý do thôi! Sự trân trọng không phải vì thầy đã tìm show cho cả đội hay tổ chức họp báo trước đêm chung kết đâu. Nể phục hoàn cảnh của thầy, từ hai bàn tay trắng trở thành "ông hoàng nhạc Việt", sự bắt đầu ấy có nhiều điểm tương đồng lắm!
Gia đình vừa đủ ăn, thế nên chỉ có thể hỗ trợ về mặt tinh thần là chính. Nếu có điều kiện, đã tham gia các cuộc thi hát từ lâu rồi vì mê lắm. Lên Sài Gòn, nhờ bạn bè giới thiệu, tìm đến các quán cafe, phòng trà và bắt đầu đi hát để có tiền nuôi dưỡng đam mê. Đến với cuộc thi này, cũng lo lắm vì không có tiền để đầu tư trang phục, bài hát... Sư phụ mời nhà thiết kế về tư vấn thời trang, bỏ tiền túi đo ni đóng giày từ trang phục đến phụ kiện đi kèm. Hiểu đó là tấm lòng của đàn anh đi trước. Thầy nghĩ cho đàn em có cùng xuất phát điểm như mình.
Thú thật, biết bề ngoài của mình đã thử thách sư phụ nhiều lắm rồi. Sau cuộc thi này hạ quyết tâm giảm cân, phần vì mình, phần cho sư phụ đỡ... tốn kém (cười).
Có thầy nhiệt tình như vậy, có áp lực không?
Nếu không có khả năng, sư phụ sẽ không mạo hiểm giao cho những ca khúc trái sở trường. Sự cầu toàn là một điều rất cần thiết để trưởng thành. Nhiều người cũng hỏi, có bị áp lực bởi cái bóng quá lớn của sư phụ không. Rất cần cái bóng lớn ấy chở che, không phải chỉ trong sự nghiệp mà cả cuộc sống nữa đó!
Thực tế, khi bàn bạc về công việc, vẫn nói với sư phụ mình muốn theo đuổi lâu dài dòng nhạc nào, sẽ thử nghiệm với dòng nhạc nào. Sư phụ luôn vẽ cho nhiều sự lựa chọn, rồi phân tích khi chọn bài này hiệu ứng sân khấu sẽ thế nào, nhưng người quyết định cuối vẫn là mình!
Mà nếu có áp đặt vẫn cũng vui lòng, vì nhờ đó mà có một Xuân Nghi nhiều phong cách như bây giờ. Trong bất cứ công việc nào, bản lĩnh và quyết đoán là điều cần thiết!
Thầy bảo đừng nghĩ về giải thưởng nhưng lại kêu gọi vote điên cuồng?
Sát ngày thi, thầy có trao đổi, giải thưởng không quan trọng bằng việc được diễn trên một sân khấu lớn như vậy, nên hãy thoải mái hát và chỉ cần hát thôi. Mọi chuyện khác đã có thầy lo. Thầy nói như vậy để yên tâm nhưng biết, thầy mới là người lo lắng nhiều nhất!
Hôm qua, thông qua một người bạn của thầy, mới biết được thầy đã nghĩ cho mình nhiều đến thế nào. Thầy đoán trước sẽ không bằng các bạn nhưng vẫn muốn đã thi thì phải hết mình về mọi mặt. Thầy kêu gọi mọi người hãy thương và ủng hộ cho Xuân Nghi, không phải vì giải thưởng hay danh hiệu, mà để không cảm thấy bị tủi thân, lạc lõng. Huhu cảm động quá đi!
Tết năm nay có gì đặc biệt?
Nguồn: soha.vn