MeoDethuong3470
New member
Ngày 1/7/2016, một vụ án chấn động cả vùng xảy ra tại xã Vân Nội (Đông Anh, Hà Nội): chị Chử Thị Thước (47 tuổi) trong cơn tức giận đã dùng vật cứng sát hại con trai ruột là Chử Văn Chiến (sinh năm 2001). Khi nghe người thân, hàng xóm kể lại, ai cũng phải thở dài vì hoàn cảnh quá bi kịch...
Chúng tôi có mặt tại thôn Ba Chữ ít ngày sau vụ việc. Mọi người vẫn bàn tán xôn xao không ngớt. Nhiều người tỏ ra thương cảm cho người phụ nữ "bỗng dưng" phải vào tù.
Căn nhà của gia đình chị Thước nằm giữa thôn, trông lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng xung quanh. Bước vào, lòng chúng tôi xót xa vô cùng. Không biết nó còn đáng gọi là ngôi nhà nữa không
Tường đã xạm đen, rạn nứt khắp nơi. Sáu cánh cửa thì đã hỏng nằm ngoài hiên, cái còn treo thì lung lay sắp rơi. Trong nhà chỉ có một chiếc tivi cũ và một chiếc tủ lạnh nát, chẳng còn thứ gì đáng giá. Dây mạng nhện chăng khắp.
Theo anh Chu Văn Khoa, anh trai chị Thước, căn nhà này vốn là của anh. Nhưng thấy em gái "qua hai lần đò" mà vẫn tay trắng, anh thương quá nên nhường lại cho ba mẹ con (gồm chị Thước và hai cháu Chử Văn Chiến, Chử Thị Chinh) ở tạm. Còn anh và gia đình chuyển sang nhà bên cạnh.
Sáng hôm xảy ra sự việc, anh Khoa không có nhà nên không rõ diễn biến như thế nào. Anh chỉ đoán mơ hồ rằng vì cháu Chiến quá hư hỏng, những uất ức dồn nén khiến chị Thước không kiềm chế được nên nhặt cây xà gồ "dạy dỗ" con. Không ngờ mọi chuyện đi quá xa...
Theo cơ quan điều tra, khoảng 12 giờ trưa ngày 1/7/2016, Công an huyện Đông Anh nhận trình báo của chị Chử Thị Thước về việc con trai là Chử Văn Chiến chết bất thường trên giường ngủ.
Lực lượng chức năng khẩn trương có mặt để khám nghiệm. Tại đây, họ phát hiện nhiều vết thương trên đầu cháu Chiến và nhiều vết máu xung quanh nhà chị Thước.
Xác định vụ việc nghiêm trọng, cơ quan điều tra tập trung xác minh và đặt nghi vấn với Thước. Sau nhiều giờ đấu tranh, đến chiều tối cùng ngày, Thước thú nhận đánh con dẫn đến tử vong.
Tại cơ quan công an, Thước khai rằng đêm 30/6/2016, Chiến đi chơi về muộn, lại lấy tiền của mẹ nên hai mẹ con cãi vã. Trong cơn tức giận, Thước lấy cây gậy chống giàn giáo đánh nhiều nhát vào con trai khiến cháu tử vong. Sau đó, Thước rửa sạch hung khí vứt ra sau nhà.
Số phận đàn bà khổ
Theo anh Khoa, trong gia đình chị Thước chịu thiệt thòi nhất. Chỉ học đến lớp 6, Thước phải nghỉ để theo bố mẹ ra đồng làm. Là người chăm chỉ nên cũng được nhiều trai làng để ý. Tuy nhiên, mãi đến 27 tuổi chị mới lập gia đình với anh Hoan, nhà ở xã Tự Lập, huyện Mê Linh.
Cuộc hôn nhân này được vài năm thì rạn nứt. Không giải quyết được mâu thuẫn với chồng, chị Thước bỏ về nhà mẹ đẻ.
Năm 2000, chị Thước tái giá với một người đàn ông khác cũng ở huyện Mê Linh nhưng ở xã Tráng Việt. Buồn thay, khi bụng mang dạ chửa thì lại xảy ra mâu thuẫn. Đỉnh điểm, chị ôm bụng bầu về sống nhờ nhà người bà con ở xã Vân Nội.
Ngày sinh nở, chỉ có bà ngoại và các bác có mặt tại bệnh viện. Sau khi bé Chinh được đỡ ra, các bác sĩ mới phát hiện còn một bé trai nữa. Bé được đưa ra trong tình trạng rất yếu, phải nằm trong lồng ấp mất vài ngày.
Khi hai cháu Chinh, Chiến biết lẫy biết bò, anh Khoa thương tình cưu mang. Mỗi sáng, mẹ cho ăn xong là một đứa lên ngồi giỏ xe, đứa sau bác ôm sau xe ra chợ Vân Nội. Rồi bác trải bao tải cho hai đứa nằm chơi, còn bác lo bán hàng. Trưa chị Thước chạy ra cho con bú, chiều hai cháu theo bác về nhà.
Một nách hai con, chị Thước phải bươn trải đủ thứ việc để nuôi con, mong con nên người. Làm ruộng chả đủ ăn, chị quay sang trồng rau. Mấy sào rau cải cũng ngốn hết thời gian của chị.
Suốt hơn mười năm, chỉ một mình chị Thước nuôi nấng chăm bẵm. Người chồng không một lần xuất hiện, chứ chưa nói gì đến chuyện đóng góp tiền nuôi con. Chị cũng hầu như không còn thời gian theo sát những thay đổi về tâm sinh lý của hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi học.
Cháu Chinh ngoan ngoãn từ bé. Biết hoàn cảnh khó khăn, cháu sớm đỡ đần mẹ. Lúc nhỏ biết nấu cơm, dọn nhà; lớn thì giúp mẹ chăm rau, làm cỏ. Cháu học khá, vừa đỗ vào Trường THPT Vân Nội thừa đến 5 điểm. Nhưng Chiến thì lại rất ngỗ ngược.
Một người hàng xóm kể với chúng tôi: "Gia cảnh Thước rất nghèo, đường tình duyên lại trắc trở. Qua hai đời chồng mà chẳng được người nào ra hồn. Số phận lại càng trêu ngươi khi thằng con trai lại không biết vâng lời
Đáng ra Chiến phải biết thương mẹ mà chịu khó làm lụng, đằng này nó ham chơi quên mất mẹ phải vất vả lắm mới nuôi nó thành người. Nhiều khi Chiến bỏ nhà đến 2-3 hôm, đến khi hết tiền hoặc đói quá mới về.
Chị Thước phải làm quần quật từ sáng đến tối mới kiếm được chút tiền trang trải cuộc sống và đóng học cho hai chị em, vậy mà thi thoảng nó lại ăn trộm tiền của mẹ để tiêu xài."
"Hôm xảy ra vụ việc, nghe đâu nó lấy 2 triệu của mẹ đi chơi đến tối khuya mới về. Vẫn biết hổ dữ không ăn thịt con nhưng có lẽ chị Thước vì nóng giận quá nên hành động dại dột dẫn đến thảm kịch đau lòng này..." - người này kể.
Một người hàng xóm khác là bà Phạm Thị Liên chia sẻ: "Thước khổ từ bé nhưng rất chịu khó, việc gì cũng làm. Tưởng cuộc sống về sau sẽ dễ dàng hơn nhưng ai ngờ cái vận đen đủi cứ đeo bám mãi.
Hôm qua khi biết tin Thước đánh chết cháu Chiến, tôi chết lặng. Tôi không dám tin và cũng không muốn tin điều đó là sự thật, bởi bình thường Thước là người rất hiền lành, hòa đồng với hàng xóm.
Dù cuộc sống cơ cực đến đâu nhưng chưa bao giờ tôi thấy Thước kêu ca. Có lẽ bao nhiêu cay đắng, tủi nhục dồn nén trong từng ấy năm đã khiến Thước không tự chủ được hành động để rồi đánh chết cháu Chiến. Giờ Thước đi tù rồi thì không biết ai nuôi cái Chinh?".
Đứa con ngỗ ngược đến cùng cực
Vẫn theo anh Khoa, chị Thước chăm chỉ chịu khó có tiếng, nhưng tính bộc trực. "Nó mà không hài lòng cái gì là nói thẳng ruột ngựa, đâm ra đàn ông ít ai chịu được. Ngay với hai đứa con đẻ cũng không mấy khi được vỗ về yêu thương" - anh Khoa tâm sự.
Quay lại chuyện đau lòng đêm 30/6, anh Khoa kể: "Có lẽ do nó thiệt thòi từ bé, tay lại bị tật nên cái Thước rất thương con. Thương quá đâm chiều chuộng, nó đòi gì được nấy.
Sau này lớn lên nhiễm bao nhiêu tính xấu, không sửa được. Nó chỉ thích ăn chơi mà không thích làm lụng. Rồi đánh bạn với lũ chuyên nghề lêu lổng. Nó cũng khiến mẹ và bác biết bao lần phải xin lỗi hàng xóm, trả nợ thay…".
Không chỉ anh Khoa, mà hàng xóm nhà chị Thước cũng rất "nản" với tính ngỗ ngược của Chiến. "Nó có tật tắt mắt, chuyên trộm cắp của bác, của mẹ và nhiều người trong xóm. Tiền nong, điện thoại, xe đạp… cứ ai hở ra là Chiến 'mổ' mất.
Chị Thước có chút tiền vốn đi chợ, nhiều lần bị nó lấy trộm nên xin được cái két sắt để cất vào. Thế mà rồi Chiến cũng mày mò mở được. Có lần chị ta thở dài: 'Thằng Chiến lại lấy của em 6 triệu cất trong két sắt. Bác xem có cách nào đòi lại cho em…'."
Mỗi lần Chiến gây chuyện, đánh mắng cũng chả ăn thua, chị Thước đành nhờ bác Khoa dạy dỗ. Bác cũng khuyên nhẹ nói nặng, rồi dùng roi vọt song Chiến vẫn chứng nào tật nấy.
Thậm chí năm lần bảy lượt anh Khoa còn mua xích để xích chân Chiến trong nhà, không cho ra ngoài. Mỗi lần như thế hàng tháng trời, Chiến ăn uống, vệ sinh… tại chỗ. Nhưng cứ mỗi khi được tháo xích, Chiến lại "ngựa quen đường cũ".
"Nhiều người bảo tôi phải có 'biện pháp mạnh' để uốn nắn cháu, nhưng tôi gần như bất lực không nghĩ ra cách nào. Có lần tôi cũng nhờ các anh ở xã giúp đỡ, song chưa có biện pháp nào khả thi.
Năm ngoái khi bị xích chân vào giường, nó cứ khóc lóc xin mẹ tháo xích để đi học lại. Nhưng mất bao nhiêu công sức xin nhà trường, nó sổ lồng cái là lại biến đi chơi, chả học hành gì cả."
Nguồn: soha.vn