HuouNho3712
New member
Khi đêm xuống, các cụ vội vã trải tấm bạt nhựa trên hiên nhà, co ro nằm nghĩ về những đứa con của mình. Dù không biết giờ này chúng đang ở đâu...
22h đêm, lúc ai cũng đã ấm áp trong nhà, lũ trẻ ngủ say trong vòng tay mẹ, những bà mẹ tóc hoa râm đang tròn giấc nghe con hát ru, thì cũng là lúc những cụ già không nhà "tụ họp" trên đường Phan Đình Phùng (quận Phú Nhuận), Hai Bà Trưng (quận 1, TP.HCM)... rồi kể nhau nghe chuyện cả ngày.
Đó là những câu chuyện nghe vô thưởng vô phạt nhưng lại đầy tâm sự: "Hôm nay chị đắt hàng, bán được tầm 70 nghìn"; "Không biết thằng nào lén lấy mất 2 bịch bông lan"; "Hôm nay sao đông người dữ vậy"; "Lạ nhỉ, hôm nay rằm mà"...
Sau câu trả lời của một bác khoảng hơn 60 tuổi, không khí bỗng im lặng. Các cụ lặng lẽ trải bạt nằm nghỉ, những cụ khác ngồi nhìn người qua lại với ánh mắt buồn thiu.
## Vu Lan của những bà mẹ vô gia cư
Làm sao không buồn được, sáng nay (17/8) là ngày Vu Lan, giới trẻ rủ nhau đi chùa thắp hương cầu bình an cho ba mẹ, còn các cụ cũng tranh thủ vào chùa... để bán đồ kiếm sống qua ngày. Cùng là phụ nữ, nhưng đến cuối đời, các cụ vẫn sống lay lắt chẳng có một ngày được nghỉ ngơi.
Hầu hết các cụ đã sống ngoài đường hơn 10 năm, nhiều cụ có "thâm niên" tới 50 năm lấy vỉa hè làm nhà, lấy người đi đường làm người thân. Trong đó, cụ bà Phạm Thị Bông (90 tuổi, quê Đà Nẵng) có lẽ là người cao tuổi nhất khu vực này.
Do tuổi cao nên ký ức của cụ là những mảnh ghép rời rạc, chắp vá từng đoạn. Có lúc cụ cố nhớ lại, nhưng không thể định hình được mình đang muốn kể gì. Thế mà, cụ nhớ rất rõ cụ có một con trai, năm Mậu Thân anh đi đánh giặc, rồi cụ chờ mãi không thấy con về.
Người mẹ không muốn chịu đựng nỗi đau mất con nên rời quê vào Sài Gòn. Trải qua nhiều nghề mưu sinh, cuối cùng cụ chọn vỉa hè đường Hai Bà Trưng để ngả lưng hơn 30 năm nay.
Hiện tại, cụ Bông được một chị cho lấy trước vài miếng rửa chén, thỏi kẹo, tăm bông... đi bán quanh chợ Tân Định (quận 1). Tối về trả tiền vốn cho chị ấy, để dành tiền lời mua đồ ăn, rồi đi "thăm hàng xóm" một vòng. 21h cụ "về nhà" ngủ.
Cụ Bông kể: "Tôi phải đợi tối, người ta đóng cửa mới tới ngủ. Tôi thay đổi nhiều chỗ ngủ rồi, mấy chỗ khác người ta đuổi dữ lắm, ông chủ nhà này thương tình cho tôi ngủ. Nhà ông có cái hiên dài cũng đỡ, mưa ít ướt hơn, nhưng cũng lạnh. Ngủ ngoài này, sợ nhất là bị trộm đồ, mất rồi thì không có gì mà bán nữa".
Cụ vội vàng cầm chai dầu gió người đi đường vừa tặng. Hết xoa đầu, cụ lại tìm những vết xước trên người mà bôi.
Hít một hơi dầu, cụ nhắc về con: "Con trai tôi cao to lắm. Một mình nó cuốc đất trồng rau cho hơn 10 người ăn vẫn đủ. Nó ở quê đó, sắp đón tôi về. Nó đi lính, khi nào nó về, tôi về quê ở với nó. Chắc nó cũng sắp về...". Bỏ lửng câu chuyện, cụ lặng lẽ lấy ghế nhựa nhỏ kê đầu nằm, rồi phủ bạt lên đồ hàng.
## Ước gì mình có một đứa con
Trong ánh đèn đường le lói, cái se se lạnh của mưa phùn, cụ Mai Thị Liên (70 tuổi, ngụ huyện Hóc Môn, TP.HCM) vừa ăn vội hộp mì người ta mới cho, vừa thở dài: "Mưa mãi thế trời ơi, mưa hoài ướt nhẹp hết chỗ ngủ rồi".
Nắm chặt tay người lạ, cụ cười: "Ở đây nói chuyện với tôi tí đi, hôm nay Vu Lan mà tôi không có con cái buồn lắm. Ăn một mình không nuốt nổi".
Dù 70 tuổi nhưng cụ Liên còn rất minh mẫn, cụ nói cụ già rồi, lại không nhà cửa, không con cái. Ở Hóc Môn thì không có việc làm, cụ phải nhờ xe buýt vào quận 1 nhặt ve chai kiếm sống. Cứ 2-3 ngày cụ Liên mới bán ve chai một lần, mỗi lần được khoảng 40 nghìn để dành mua thuốc.
Đi nhiều, khớp chân cụ giờ đau nhức, thêm bệnh tiểu đường và huyết áp cao "làm bạn", cứ vào mùa mưa là khắp người lại đau.
"Đau ít thì nằm chịu, đau nhiều quá thì bắt xe buýt về Hóc Môn ở với chị mấy ngày, đỡ đau thì vào lại, chứ ở Hóc Môn không có việc gì làm cũng buồn", cụ tâm sự.
"Hồi trước tôi cũng có chồng, nhưng chúng tôi không có con. Ước gì có một đứa, chắc giờ mẹ con thủ thỉ cũng vui. Tôi khổ vậy chứ giờ ai muốn làm con tôi, tôi lo cho hết, thèm có con lắm", nói xong, cụ sụt sùi khóc vì nhớ mẹ, vì cô đơn lúc về già. Cụ cố gắng ráng ăn nốt hộp mì theo lời khuyên.
Lúc chia tay, cụ dặn dò: "Hôm nào rảnh ghé qua tâm sự với tôi nhé, đừng bỏ đi luôn".
Trên con đường đông đúc, ai cũng ngoái nhìn chiếc xe đẩy hàng nhỏ đặt ở góc đường gần chợ Phú Nhuận. Một cụ già đậm người thỉnh thoảng ra xem xe còn không.
Gần 23h, cụ mới thong thả ra ngồi ngắm phố. Cụ bị lãng tai nặng, phải nói thật to và rõ từng chữ một cụ mới nghe được.
Cụ cười: "Điếc lắm rồi, không nghe được gì đâu. Sáng đẩy hàng mướn trong chợ, tối ra đây nằm cho vui. Tôi có mấy đứa con nhưng thất lạc hết, đi tìm hoài không thấy biết làm sao giờ? Tên gì hả? Không nhớ, chỉ biết 76 tuổi rồi. Sáng đẩy hàng, tối ngủ đây, khi nào chết thì hay".
Nói rồi, cụ lại tủm tỉm cười nhìn ra đường, thỉnh thoảng vài chiếc xe máy dừng lại, người ta cho cụ nước, bánh. Cụ ngồi tính sẽ ăn bánh bao trước, bánh ngọt để dành, hoặc có mấy đứa nhỏ thì cho chúng. Cụ cho thì chúng mới tới chơi, nhìn chúng ăn bánh, cười đùa cụ cũng vui lây.
Cụ khoe cụ hơn mấy cụ xung quanh là có "giường" (chiếc xe đẩy) nằm êm lắm, không bị lạnh lưng như các cụ nằm hành lang. "Cái giường" này cũng giúp cụ kiếm kế sinh nhai qua ngày.
Nguồn: soha.vn