Xóm chạy thận những ngày chạy dịch: "Covid chiếm nhà", hai mẹ con phải đi bụi ngay trong viện

BinXanh5836

New member
70c4acb9ccb2a66acecc.png


"Con Covid tới, nó chiếm 'nhà' tụi tui luôn. Hai mẹ con dắt nhau đi bụi ngay trong bệnh viện ấy chứ. Tuần trước chị hộ lý cho 1 triệu mới có tiền vô đây ở", chị Alăng Thị Nga rầu rĩ kể lại.

a916786b925e4b12a068.jpg


Hoà nằm thở thều thào trên chiếc chiếu giữa nền đất. Phía dưới chiếu là lớp bìa carton, dưới nữa là tấm xốp mỏng khoảng 3cm. Đó là chỗ ngủ "sang chảnh" nhất của mẹ con Hoà cùng 2 bệnh nhân chạy thận khác ở dãy nhà trọ khuất trong con hẻm đường Hải Phòng (Đà Nẵng).

"Nó mới chạy thuốc xong sáng nay nên mệt, chưa ngồi dậy được. Mấy hôm nay mẹ con chị được thuê phòng ở đây, con bé mới có chỗ nằm nghỉ sau khi chạy thuốc. Trước đó toàn phải ngủ ngồi khắp nơi trong bệnh viện. Chị chịu được hết, chỉ thương con gái thôi", chị Nga (quê xã Ba, huyện Đông Giang) tâm sự.

d3f49275ef74fc149822.png


Cái khoảng "trước đó" mà chị Nga nhắc tới là hơn 3 tháng trời, hơn 90 ngày đêm hai mẹ con đi bụi ngay trong khuôn viên bệnh viện luôn á

"Con bé mấy tuổi rồi, sao không dắt nó về quê?", tôi hỏi khi nhìn Hoà nằm trên chiếu.

Chị Nga chẳng trả lời, ánh mắt nhìn ra cửa phòng trọ chỉ vừa đủ 1 người bước ra vào. Gia đình chị ở huyện miền núi Đông Giang (tỉnh Quảng Nam), cách Đà Nẵng gần 100km. Nhà chị không giàu nhưng đủ ăn. Sinh được 3 con, hai vợ chồng chị Nga cố gắng cho cả 3 đi học, Hoà là chị cả.

Hoà mới 9 tuổi, đang học lớp 4 trường làng. Tan học về nhà thì mệt. Cô bé than đau, mệt mỏi, khó thở, chân đi không nổi. Vợ chồng chị đưa con đi khám tại bệnh viện Phụ sản Nhi Đà Nẵng. Bác sĩ kết luận Hoà bị suy thận, phải nhập viện điều trị ngay.

"Mới đó mà mẹ con chị đã ăn dầm nằm dề từ bệnh viện Phụ sản Nhi rồi lê lết sang bệnh viện Đà Nẵng được 9 năm rồi. 6 năm ở bên Nhi, 3 năm bên đa khoa. Dài đằng đẵng em ơi. Tuần 3 lần phải chạy thận. Có nhà nhưng cũng không về được vì đi lại làm con bé mệt mỏi, lại thêm tốn tiền xe cộ.

Việc nhà, việc nuôi 2 đứa nhỏ để 1 mình ông chồng ở quê lo. Chị ở đây lo cho con chứ bỏ sao đành được. 9 năm trời, trong nhà chẳng còn thứ gì cả.

2090c44a32d4da039e83.png


Hoà nó 18 tuổi rồi đó, nhìn như đứa bé vậy", chị Nga nói chua chát.

Tôi đưa máy xin chụp ảnh "con bé" Hoà đang nằm trên tấm nệm. Cô gái xua tay từ chối, từ từ ngồi dậy. 18 tuổi mà cơ thể Hoà như học trò lớp 7 thiếu ăn. Chân tay tong teo, da đen sì, cao khoảng 1m5, khó ai đoán được Hoà đã 18. Dãy cục u nối dài trên cánh tay lại là điểm nhấn nổi bật nhất của cô gái.

"Để em làm đẹp cái đã", Hoà nói, đúng giọng 1 thiếu nữ 18 tuổi. Cô nhẹ nhàng chải tóc cho gọn gàng, vuốt vuốt lại chiếc áo bông rồi với tay đeo khẩu trang lên miệng. "Em ở bệnh viện quen rồi, 9 năm rồi em mới ra ở trọ. Mới tuần trước mẹ con em còn đi lang thang trong bệnh viện chứ làm gì có trọ mà ở", Hoà nói nhẹ tênh.

Dịch Covid-19 xuất hiện, bệnh viện Đà Nẵng trở thành 1 trong những nơi điều trị bệnh nhân và tiếp nhận người nghi nhiễm. Khu nhà trước đây được các lãnh đạo bệnh viện ưu ái cho nhóm bệnh nhân chạy thận đến từ Quảng Nam lưu trú miễn phí giờ phải thu hồi để làm nơi cách ly.

"Con Covid tới, nó chiếm 'nhà' tụi tui. Các bác cần thì mẹ con chị và những người khác trả ngay vì biết Covid-19 này nguy hiểm lắm. Khi nào hết bệnh các bác lại cho mọi người vào ở lại thôi, họ thương tụi chị không hết.

Không ở trong khu lưu trú, hai mẹ con dắt nhau đi bụi ngay trong khuôn viên bệnh viện. Có cô y tá cho chiếc mùng chụp, tối đến kiếm được chỗ thì trải chiếu xuống, chụp mùng ngủ. Ngày thì ngồi đâu đó bên hành lang, bảo vệ đuổi chỗ này thì đi chỗ khác. Thương nhất là ngày chạy thuốc, người nó cứ lả đi, mình phải cho nó dựa vào vai mới ngồi nổi. Tuần trước chị hộ lý cho 1 triệu mới có tiền vô đây ở", chị Nga rưng rưng kể.

Con sống ở viện, chạy thận ở viện, chị Nga chẳng có thời gian ra ngoài kiếm tiền. Hai mẹ con chỉ còn cách đi nhặt vỏ chai nước, lon bò húc, giấy báo trong bệnh viện mang bán để kiếm chút tiền để dành. Mỗi ngày, mẹ con chị cũng kiếm được khoảng 10-30 nghìn đồng. Tiền đó để dành mua thuốc.

"Lúc chưa có Covid được ở miễn phí, ngày nào cũng có nhà hảo tâm cho thức ăn, cơm hộp. Chạy thận cũng không tốn tiền, chỉ tốn tiền thuốc. Mỗi tháng khoảng 3-5 loại thuốc, tốn chừng 1 triệu.

Ở nhà làm gì có tiền mà gửi nên 2 mẹ con nhặt ve chai. Nhiều thì dư 1 triệu đủ trả thuốc, ít thì thiếu. Nhiều nhà hảo tâm hay đến giúp đỡ, cho thêm tiền nên con bé được uống thuốc đều đặn. Mấy tháng nay có con Covid, mệt mỏi hơn nhiều. Bà con trong xóm chạy thận cũng vậy", chị Nga thật thà tâm sự.

6e4929d9b55631f2039b.jpg


379e043e3e1f90cc15a2.jpg


0052716a0e85ea616394.jpg


2e3851e1700f10ca3e2c.jpg


Những thành viên xóm chạy thận trong căn phòng nhỏ rộng khoảng 15m2. Căn phòng này mỗi tháng 4 triệu đồng. Dãy nhà trọ có gần 20 phòng, lọt thỏm trong đó là 5 phòng với 20 khẩu của xóm chạy thận.



Căn phòng trọ của mẹ con chị Nga nằm trong con hẻm đường Hải Phòng, cách bệnh viện đa khoa Đà Nẵng chừng 200m. Căn phòng khoảng 15m2, có nhà vệ sinh trong, có chỗ nấu bếp. Đó là nơi ở của 5 người - hai mẹ con chị Nga và 3 bệnh nhân chạy thận khác.

"Mỗi tháng 4 triệu tiền phòng, 5 người nhưng 4 nhà góp lại để trả. Mẹ con Hoà tính là 1 nhà", Nguyễn Thị Hà (SN 1988, quê xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam) góp chuyện. 32 tuổi, Hà có "thâm niên" chạy thận 15 năm, chuyện gì ở khu chạy thận cũng không qua được mắt chị.

Dãy cục u vừa dài vừa to chạy dọc cánh tay Hà là minh chứng cho thâm niên chạy thận của chị. Hà kể rõ ràng, rành mạch đầy đủ tên họ về những bệnh nhân khu chạy thận. Con Hoà dân tộc Cơ Tu ở Đông Giang, bà Sáu (Nguyễn Thị Sáu, 70 tuổi) dân quê Gò Nổi (Điện Bàn), ông Phúc (Trần Hữu Phúc, 60 tuổi) dân Quế Phú (Quế Sơn), con Ái Vân (Phạm Thị Ái Vân) quê Duy Vinh (Duy Xuyên)…

"Đây toàn người Quảng Nam. Dân chạy thận thâm niên, kinh nghiệm chịu đau đầy mình", Hà bông đùa. "Có tất cả 19 người. Chạy thận 1 lần hết 700 nghìn nhưng ở đây có bảo hiểm hết nên được miễn phí.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top