VitYeu2983
New member
Bà cụ già yếu với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành đến xin luật sư tư vấn làm sao để con trai mình được ở tù lâu hơn.
Nghe xong mình sốc luôn á, tưởng mình nghe nhầm nên phải hỏi lại xem cháu có nghiện hay là "nghịch tử" kiểu gì mà bà mong từ mặt không?
Bà cụ lắc đầu nghẹn ngào: "Không, con tôi nó hiền lắm, và bất hạnh lắm. Nó bị tâm thần, can án giết người, luật sư ơi. Tôi thì già yếu chẳng còn sống được bao lâu nữa mà chăm sóc nó. Tôi mong nó được ở tù dài để khỏi lang thang vạ vật, rồi lại can án nữa thì tội lắm!"
Câu chuyện thương tâm của người mẹ
Bà mẹ bất hạnh đó là cụ Nguyễn Thị Hoàng (70 tuổi, ở xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, Hà Nội), mẹ của bị cáo Lê Văn Đoài (SN 1985, cùng địa chỉ). Đoài là con út của bà Hoàng, trên còn hai anh trai. Năm Đoài lên 10 tuổi thì đã mồ côi cha. Từ đó, mấy mẹ con sống côi cút qua ngày bằng bát cháo rau muống.
Nhà nghèo quá nên dù là con út nhưng Đoài cũng chẳng được nuông chiều gì. Từ nhỏ, Đoài đã phải làm quần quật để kiếm sống. Cũng như các anh, Đoài chỉ được học đủ biết chữ rồi bỏ dở.
Từ bé Đoài đã không được khỏe mạnh, lanh lợi như các anh. Lúc nhỏ thì ốm yếu liên tục, thể trạng yếu nên trí óc cũng chậm phát triển. Lũ trẻ cùng xóm hay trêu, gọi Đoài là "hâm", "chập cheng" rồi cười nhạo
Thương con, bà Hoàng đi đâu cũng dắt Đoài theo, để cháu quanh quẩn bên mình khỏi bị bắt nạt. Rồi Đoài lớn lên, cũng khôi ngô vạm vỡ như thanh niên bình thường.
Đoài có tính hiền lành, cục cằn, nhưng thích nói ngọt. Chỉ cần mẹ và các anh "nịnh" là Đoài làm gì cũng cẩn thận, giúp đỡ hết lòng. Bà Hoàng mừng thầm vì tưởng thôi thì chậm chạp một chút nhưng được cái hiền lành, khỏe mạnh và chăm chỉ cũng tốt rồi. Ông trời có cho ai được cả đâu!
Nhưng không may, năm 17 tuổi Đoài phát bệnh tâm thần, suốt ngày lang thang, la hét, chửi bới rồi đánh đập mẹ già. Dù nghèo nhưng gia đình vẫn quyết tâm chữa bệnh cho Đoài.
Để có tiền chạy chữa cho con, bà Hoàng bán luôn căn nhà đang ở được hơn 20 triệu đồng. Vậy mà cuối cùng bệnh con không khỏi, nhà cửa cũng mất sạch
Rồi "họa vô đơn chí", cùng năm đó người con trai cả của bà lại mất vì ung thư. Những nỗi bất hạnh dồn dập, tưởng bà mẹ nghèo sẽ gục ngã. Nhưng thương con, bà lại gắng gượng... Mẹ con dựng tạm túp lều ở miếng đất mượn, hàng ngày bà bòn nhặt, làm thuê để có tiền cơm cháo nuôi Đoài.
Lúc phát bệnh, Đoài đánh mẹ già thừa sống thiếu chết. Còn khi tỉnh táo, cháu hiền như trẻ nhỏ, biết ăn năn xin lỗi mẹ, giúp việc nhà. Hàng xóm thương bà nhưng sợ thằng con tâm thần nên ai cũng lánh xa. Nước mắt chảy xuôi, bà vẫn cố gắng vì con.
Tưởng rằng hạnh phúc đã đến...
Nhờ hộ nghèo nên hàng tháng bà Hoàng được trợ cấp một khoản tiền chính sách. Đoài cũng được cấp thẻ bảo hiểm y tế để khám chữa bệnh, hàng tháng được cấp thuốc miễn phí. Bị tâm thần nên Đoài hay bỏ nhà đi lang thang, có khi "lặn mất tăm" cả tháng trời.
Bà Hoàng kể, ở nhà thì Đoài bắt nạt mẹ già chứ ra đường lại hiền lắm, đến lũ trẻ cũng bắt nạt được. Nên khi Đoài đi lang thang, bà không lo con gây họa cho ai.
Cũng phải nói thêm là những lúc không phát bệnh, nhìn Đoài khôi ngô bảnh trai, ăn nói khôn ngoan, "chém giò vù vù" chứ đâu có vậy! Chính vì vẻ ngoài ấy cộng với mác trai Hà Nội đã giúp Đoài "kiếm" được vợ.
Đầu năm 2007, gã trai 22 tuổi của bà bỗng dẫn một cô gái về nói là sẽ lấy làm vợ. Bà Hoàng nghe mừng rơi nước mắt, không tin vào tai mình luôn á!
Nhà nghèo, con trai lại chậm chạp nên được người ta thương là tốt lắm rồi. Từ khi có vợ, Đoài thay đổi hẳn, có vẻ tỉnh táo hơn, chịu khó làm lụng, gần như bỏ hẳn tật đi lang thang.
Vợ chồng Đoài sống cùng mẹ già trong ngôi nhà xây trên đất mượn, cuộc sống khó khăn phải giật gấu vá vai. Ít lâu sau vợ Đoài có thai, bà Hoàng cưng con dâu như trứng mỏng, nhận hết việc nặng để con dâu nghỉ ngơi, đi làm thuê được đồng nào lại dành mua đồ bồi dưỡng cho con dâu. Vất vả nhưng bà vẫn thấy vui và hạnh phúc lắm.
Nhưng số phận trớ trêu quá! Sau khi vợ Đoài sinh một bé trai, bệnh tâm thần của Đoài tái phát trở lại. Có lần cháu lên cơn, dùng dao chém vợ may mà cô giơ tay đỡ nên chỉ bị thương ở tay.
Sau lần "đi cửa tử về" đó, dù thương mẹ chồng nhưng cô vợ trẻ vẫn quyết bế con bỏ đi để bảo toàn tính mạng. Con dâu và cháu nội đi rồi, nhà bà Hoàng lại vắng hiu. Từ đó, Đoài lại tiếp tục cuộc đời lang thang. Không ngờ, Đoài lại gây tai họa...
Nước mắt chảy đến giọt cuối cùng
Theo hồ sơ vụ án, ngày 7/6/2009, Đoài ra bến xe định đi Hà Nội thì thấy ông Đình (82 tuổi, trú ở xóm Bụa, thôn Trung Cao, xã Trung Hòa, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) cũng đứng chờ xe. Đoài xông vào giật túi thì ông Đình hỏi: "Mày làm gì thế?" Không trả lời, Đoài rút dao đâm nạn nhân một nhát. Đoài giật chiếc túi để lấy tiền đi xe buýt, bên trong có 82.000 đồng. Gây án xong định chạy thì bị người dân tóm được.
Bà Hoàng chẳng bao giờ ngờ con trai mình giết người. Theo bà, ở nhà Đoài có thể chửi mắng đánh đập mẹ già, vợ con nhưng ra ngoài lại hiền như cục đất, bị lũ trẻ ném đá chỉ biết chạy! Vậy mà nó lại gây chuyện tày trời với người dưng không quen
Suốt gần ba năm Đoài bị tạm giam để điều tra, cơ quan điều tra đã đưa Đoài đi giám định tâm thần. Kết quả: Lê Văn Đoài bị tâm thần phân liệt, trước và sau khi gây án đều bị hạn chế về nhận thức, hành vi. Thế nhưng, Lê Văn Đoài vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi phạm tội của mình. Ở quê, thương con nhưng vì tuổi cao sức yếu lại nghèo nên bà Hoàng không vào trại thăm con được lần nào.
Hôm TAND TP. Hà Nội xét xử sơ thẩm, bà Hoàng có mặt từ sáng sớm để gặp con. Thấy con khỏe mạnh, thậm chí béo tốt hơn dạo lang thang, bà Hoàng rất mừng. Thế nhưng trớ trêu thay, khi bà mẹ già xúc động mừng tủi ngày gặp lại thì Đoài dửng dưng lạnh lùng như chưa hề quen biết; thỉnh thoảng cháu ngửa mặt lên trần cười vu vơ.
Phiên tòa hôm đó, Đoài bị tuyên 16 năm tù về tội "Giết người". Khi bị dẫn giải về trại, Đoài đi lướt qua mẹ với gương mặt ngây ngô vô hồn, chẳng thèm nhìn mẹ mà chỉ ngửa lên trời cười vu vơ.
Nguồn: soha.vn