Xét nghiệm ADN lén lút vì có linh tính kỳ kỳ, ai dè kết quả mở ra cả một drama kinh hoàng

TepSaigon

New member
Mình 32 tuổi, cưới được gần ba năm rồi. Cuộc hôn nhân của mình bắt đầu khá là... nhạt nhẽo á. Hai bên được người thân mai mối gặp nhau. Lúc đó mình cũng không vội cưới đâu, chỉ nghĩ gặp cho có đạo lý, hợp thì yêu, không hợp thì coi như quen biết thêm người bạn.

Linh – vợ mình bây giờ – là mẫu người kín tiếng, hiền lành, ít nói. Ấn tượng đầu tiên về Linh chỉ là một cô gái ngoan, lễ phép, hơi trầm trầm kiểu introvert ấy.

Hai đứa hẹn hò vài lần, chủ yếu nói chuyện công việc, sở thích đơn giản, chưa đủ để "thả thính" hay gì đó nhưng cũng thấy không có gì red flag. Đang phân vân chưa biết có nên tiếp tục tìm hiểu không thì bất ngờ Linh chủ động đề nghị tiến tới hôn nhân luôn Mọi thứ diễn ra nhanh vãi. Cô ấy nói đã đến tuổi, gia đình hối thúc, gặp được nhau là duyên nên muốn ổn định luôn. Mình cũng không biết do bất ngờ hay bị cuốn theo cái sự chín chắn của Linh, mà mình gật đầu đồng ý.

Sau khi cưới, Linh là người vợ chuẩn không cần chỉnh: chăm lo gia đình, không phàn nàn, không đòi hỏi gì nhiều. Mọi thứ yên ả đến mức đôi khi mình tự hỏi liệu hai đứa có đang... quá đúng khuôn mẫu không nhỉ? Tình cảm thăng hoa hay đam mê gì đó đều không rõ ràng lắm, nhưng một mái nhà ấm áp thì vẫn đáng trân trọng mà.

6590b7c7348da2c95d21.png


Mãi đến khi Linh có bầu, mình mới bắt đầu cảm thấy có gì đó sus sus Cô ấy thay đổi hẳn: hay giật mình, hay mất ngủ, quá nhạy cảm với mọi thứ liên quan đến bệnh viện. Lúc đưa vợ đi khám thai, Linh luôn né ánh mắt bác sĩ, trả lời cộc lốc, như sợ bị ai đó nhận ra vậy. Mình hỏi thì cô ấy chỉ bảo "không quen đến những nơi đông người".

Sau khi con chào đời, sự bất thường của Linh ngày càng rõ hơn. Cô ấy giấu một cuốn sổ, luôn khóa trong tủ, thỉnh thoảng còn ôm nó ngủ. Mình không phải dạng người nghi ngờ vợ, nhưng trực giác đàn ông khiến mình thấy bất an vl. Đỉnh điểm là lần Linh bế con ra ngoài từ sáng đến tối, không báo một lời. Khi về, cô ấy khóc rất lâu nhưng nhất quyết không chịu giải thích.

Sự hoang mang trong mình lên đỉnh điểm khi nghe một chị điều dưỡng quen vô tình nói: "Vợ em giống một người từng điều trị tâm lý ngày xưa lắm...". Từ đó, mọi mảnh ghép trong đầu mình bắt đầu lộ ra hình dạng

Mình không muốn nghĩ xấu về vợ, nhưng mình cần câu trả lời. Một ngày, khi Linh ngủ quên vì mệt, mình mở cuốn sổ bị khóa. Trong đó ghi chằng chịt những dòng chữ đứt quãng về một người đàn ông, có vẻ là mối tình cũ đã bỏ rơi cô ấy khi phát hiện cô bị trầm cảm nặng sau một biến cố gia đình. Linh được điều trị một thời gian dài. Và điều khiến mình nghẹn nhất: cô ấy viết rằng "Lấy chồng theo mai mối sẽ giúp mình được chấp nhận và an toàn hơn".

Mình choáng váng luôn Thì ra lời cầu hôn ngày đó không phải vì cô ấy yêu mình đến mức muốn cưới ngay. Mà vì mình là một lựa chọn an toàn – một tấm vé thoát khỏi ký ức cũ, một nơi để cô ấy nương tựa.

Kể từ khi biết sự thật, mình không giận Linh. Nhưng mình bị mắc kẹt giữa thương và tổn thương. Mình thấy mình là người đứng sai vị trí trong cuộc đời cô ấy, dù tình cảm của mình giờ là thật. Còn Linh vẫn dịu dàng, tận tụy, như thể giữa hai đứa không có gì bất ổn cả.

Mình không biết nên kể cho ai, cũng không biết phải đối diện thế nào. Bỏ thì không nỡ, ở lại thì cảm giác mình chỉ là cái bóng thay thế Thứ duy nhất thật rõ ràng là đứa con – sự kết nối duy nhất giúp mình bám vào cuộc hôn nhân này.

Mình đã bí mật đi xét nghiệm ADN vì niềm tin vào những ngày sau này. Kết quả đứa bé ấy chính là con mình.

Nhưng mỗi đêm nhìn vợ ôm con ngủ, mình lại tự hỏi: Nếu ngày đó mình không đồng ý lời cầu hôn vội vã ấy, liệu cuộc đời hai đứa có khác?

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top