Qua bộ phim này, mình mới ngộ ra mãi nay mình sống một cuộc đời nhạt nhẽo, thiếu ý nghĩa quá trời
Năm nay 26 tuổi, mình đang loay hoay tìm việc sau khi bị công ty cũ "cho ra rìa" với lý do thị trường biến động. Mình đã nộp CV vào tận 22 công ty khác nhau mà toàn bị reject. Nói thật là down lắm luôn
Hồi còn làm ở công ty cũ, mình cày cuốc như trâu, hoàn thành đủ mọi deadline mà sếp giao. Thậm chí năm ngoái còn ẵm luôn giải "Nhân viên xuất sắc của năm" nữa kìa. Mình cứ nghĩ sẽ gắn bó với công ty này đến khi về hưu cơ.
Nhưng giờ thì mình thành thất nghiệp rồi đây Trước khi nghỉ, sếp cũ có nói câu đầy ẩn ý: "Ở đời, em đừng nên nghe lời quá".
Thời gian làm việc chung với sếp cũ, mình hay bị sếp "hành" đủ kiểu. Nhưng mình cứ nghĩ đây là cơ hội để flex năng lực. Thực tế thì những công việc khó nhằn nào sếp giao, mình đều xử đẹp đúng hạn.
Do workload quá trời, mình luôn là người ở lại văn phòng cuối cùng, trong khi đồng nghiệp đã tan ca hết rồi. Không có thời gian chill, tận hưởng cuộc sống. Thậm chí có hôm còn cày đến 3 giờ sáng để xong việc.
Dù vậy, mình chả dám lên tiếng phản bác hay từ chối yêu cầu của sếp. Nhiều lần bị sếp cố tình "bới móc" trong báo cáo công việc, mình chỉ biết im lặng, buồn thiu. Bên cạnh đó, vì sợ mất lòng đồng nghiệp, ai nhờ gì mình cũng giúp nhiệt tình hết.
Lúc đang suy nghĩ miên man, mình bật TV lên coi để xả stress. Tình cờ thấy bộ phim "Sex Education" và quyết định xem thử.
Trong phim, mình ấn tượng nhất với nhân vật Eric Effiong. Cậu là một chàng trai da màu, thuộc cộng đồng LGBT. Lớn lên trong gia đình gốc Nigeria với nền văn hóa truyền thống, Eric phải đối mặt với vô số áp lực từ xã hội, gia đình và chính bản thân.
Gia đình Eric, đặc biệt là bố cậu, vẫn chịu ảnh hưởng từ văn hóa truyền thống, nơi nam tính trở thành "chuẩn mực" của đàn ông. Dù yêu thương con trai, nhưng bố Eric lại không thực sự hiểu và chấp nhận con người thật của cậu.
Ngoài ra, Eric còn phải đối mặt với sự kỳ thị từ xã hội. Một trong những khoảnh khắc đau lòng nhất là cảnh cậu bị tấn công trên đường về nhà sau buổi tiệc. Trước đó, Eric đã rất hào hứng diện outfit nữ tính và makeup slay để thể hiện cá tính. Nhưng chính điều đó lại khiến cậu trở thành target của bọn xấu.
Sự kiện này khiến Eric suy sụp hẳn. Cậu bắt đầu mặc những bộ đồ basic, hạn chế thể hiện bản thân và cố "ẩn mình" để tránh bị tổn thương. Điều này cho thấy xã hội đã tác động mạnh mẽ đến Eric, buộc cậu phải kìm nén con người thật chỉ để cảm thấy an toàn.
Tuy nhiên, một bước ngoặt quan trọng xảy ra khi bố Eric an ủi con trai: "Bố không muốn con sợ hãi. Bố muốn con tự hào về chính mình". Nhờ câu nói này, Eric đã lấy lại sự tự tin.
Mình mới ngộ ra bấy lâu nay mình đã "sống không là chính mình". Mình sợ bị sếp đánh giá thấp nên luôn cố gồng mình làm vừa lòng họ. Mình cũng sợ bị đồng nghiệp xa lánh nên không bao giờ dám lên tiếng bày tỏ quan điểm. Nhưng cuối cùng, dù đã cố gắng hết sức, mình vẫn bị sa thải
Nguồn: soha.vn
Năm nay 26 tuổi, mình đang loay hoay tìm việc sau khi bị công ty cũ "cho ra rìa" với lý do thị trường biến động. Mình đã nộp CV vào tận 22 công ty khác nhau mà toàn bị reject. Nói thật là down lắm luôn
Hồi còn làm ở công ty cũ, mình cày cuốc như trâu, hoàn thành đủ mọi deadline mà sếp giao. Thậm chí năm ngoái còn ẵm luôn giải "Nhân viên xuất sắc của năm" nữa kìa. Mình cứ nghĩ sẽ gắn bó với công ty này đến khi về hưu cơ.
Nhưng giờ thì mình thành thất nghiệp rồi đây Trước khi nghỉ, sếp cũ có nói câu đầy ẩn ý: "Ở đời, em đừng nên nghe lời quá".
Thời gian làm việc chung với sếp cũ, mình hay bị sếp "hành" đủ kiểu. Nhưng mình cứ nghĩ đây là cơ hội để flex năng lực. Thực tế thì những công việc khó nhằn nào sếp giao, mình đều xử đẹp đúng hạn.
Do workload quá trời, mình luôn là người ở lại văn phòng cuối cùng, trong khi đồng nghiệp đã tan ca hết rồi. Không có thời gian chill, tận hưởng cuộc sống. Thậm chí có hôm còn cày đến 3 giờ sáng để xong việc.
Dù vậy, mình chả dám lên tiếng phản bác hay từ chối yêu cầu của sếp. Nhiều lần bị sếp cố tình "bới móc" trong báo cáo công việc, mình chỉ biết im lặng, buồn thiu. Bên cạnh đó, vì sợ mất lòng đồng nghiệp, ai nhờ gì mình cũng giúp nhiệt tình hết.
Lúc đang suy nghĩ miên man, mình bật TV lên coi để xả stress. Tình cờ thấy bộ phim "Sex Education" và quyết định xem thử.
Trong phim, mình ấn tượng nhất với nhân vật Eric Effiong. Cậu là một chàng trai da màu, thuộc cộng đồng LGBT. Lớn lên trong gia đình gốc Nigeria với nền văn hóa truyền thống, Eric phải đối mặt với vô số áp lực từ xã hội, gia đình và chính bản thân.
Gia đình Eric, đặc biệt là bố cậu, vẫn chịu ảnh hưởng từ văn hóa truyền thống, nơi nam tính trở thành "chuẩn mực" của đàn ông. Dù yêu thương con trai, nhưng bố Eric lại không thực sự hiểu và chấp nhận con người thật của cậu.
Ngoài ra, Eric còn phải đối mặt với sự kỳ thị từ xã hội. Một trong những khoảnh khắc đau lòng nhất là cảnh cậu bị tấn công trên đường về nhà sau buổi tiệc. Trước đó, Eric đã rất hào hứng diện outfit nữ tính và makeup slay để thể hiện cá tính. Nhưng chính điều đó lại khiến cậu trở thành target của bọn xấu.
Sự kiện này khiến Eric suy sụp hẳn. Cậu bắt đầu mặc những bộ đồ basic, hạn chế thể hiện bản thân và cố "ẩn mình" để tránh bị tổn thương. Điều này cho thấy xã hội đã tác động mạnh mẽ đến Eric, buộc cậu phải kìm nén con người thật chỉ để cảm thấy an toàn.
Tuy nhiên, một bước ngoặt quan trọng xảy ra khi bố Eric an ủi con trai: "Bố không muốn con sợ hãi. Bố muốn con tự hào về chính mình". Nhờ câu nói này, Eric đã lấy lại sự tự tin.
Mình mới ngộ ra bấy lâu nay mình đã "sống không là chính mình". Mình sợ bị sếp đánh giá thấp nên luôn cố gồng mình làm vừa lòng họ. Mình cũng sợ bị đồng nghiệp xa lánh nên không bao giờ dám lên tiếng bày tỏ quan điểm. Nhưng cuối cùng, dù đã cố gắng hết sức, mình vẫn bị sa thải
Nguồn: soha.vn