Xem Sex Education, tôi bật khóc nhớ lại cách bố đã "đấu tranh" với mẹ năm xưa: Nhờ ông ấy mà giờ mình mới thành công như này!

Chill hơn, hồi đó bố mình đã... chống lại mẹ luôn ấy chứ!

Lúc cày Sex Education, mình bị ám ảnh luôn một cảnh giữa Jackson và mẹ cậu ấy. Khi Jackson nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói: "You've gotta let me figure out who I am and what else I like to do on my own" - tức là "Mẹ phải để con tự tìm ra con là ai và con thích làm gì, theo cách của riêng con." Lúc đó mình đã câm nín luôn. Câu nói này chạm vào một góc ký ức xưa cũ mà mình tưởng đã quên rồi cơ.

5288dccf3d55d3e49b78.png


Nếu ở nhiều gia đình, bố thường là người nghiêm khắc, gia trưởng, thì nhà mình lại ngược hẳn. Bố mình luôn là người thấu hiểu nhất, còn mẹ thì dù yêu thương nhưng đôi khi kỳ vọng quá cao, áp đặt quá mức. Mẹ muốn mình học Y, lý do đơn giản là bên ngoại có nhiều người làm trong ngành, có mối quan hệ rộng, con đường tương lai như được trải thảm đỏ sẵn luôn ấy. Mẹ tin rằng đó là lựa chọn "an toàn" nhất cho mình. Nhưng bản thân mình lại không thấy mình thuộc về con đường đó tí nào.

Kỳ thi đại học năm đó, khi mẹ đưa cho mình tờ đơn đăng ký nguyện vọng, mình đã bật khóc nức nở luôn. Mình khóc như một đứa trẻ bị dồn vào đường cùng vậy. Mình không thích ngành Y, không muốn sống cuộc đời mà mỗi ngày đi làm là một sự gượng ép. Nhưng mình cũng sợ làm mẹ buồn, sợ làm mẹ thất vọng. Khoảnh khắc ấy, mình thấy mình giống Jackson đến lạ: bị cuốn vào guồng quay của kỳ vọng, trong khi bản thân chỉ muốn được tự do thôi.

b9060dad69366aa7157f.png


Điều khiến mình nhớ mãi cả đời chính là cách bố phản ứng. Bố im lặng nhìn mình, rồi bất ngờ giật lấy tờ đơn nguyện vọng trên tay, xé đôi ngay trước mặt mẹ luôn á! Sau đó, bố quay sang nói một câu mà đến bây giờ mình vẫn còn rưng rưng khi nhớ lại: "Đời con, con quyết. Nó muốn học gì thì phải theo nguyện vọng của nó."

Câu nói ấy của bố, với mình, chính là sự giải thoát. Mình được quyền sống là chính mình. Mình mạnh dạn chọn ngành Kiến trúc mà mình yêu thích, rồi cày cuốc không ngừng nghỉ. Kết quả là mình giành được học bổng đi Nhật du học, sau khi về nước có công việc xịn xò, thu nhập ổn định, thậm chí có thể tự mua cho mình một chiếc ô tô luôn. Mình hạnh phúc với lựa chọn ngày ấy, và biết ơn bố vì đã cho mình quyền được tự quyết định.

Khi xem Sex Education, mình chợt nhận ra: dù ở đâu thì mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng dễ rơi vào những hiểu lầm, những áp đặt. Cha mẹ nào cũng muốn điều tốt đẹp nhất cho con, nhưng cách thể hiện có khi lại biến thành áp lực. Và nếu không có sự thấu hiểu, không có những cuộc trò chuyện cởi mở, tình yêu ấy có thể làm tổn thương đứa trẻ.

2e84b4cf87e865165688.jpg


Mình không trách mẹ, vì mình biết tất cả đều xuất phát từ tình thương yêu. Nhưng nhờ bố, mình đã học được rằng tình yêu thương thực sự phải đi kèm với sự lắng nghe và tôn trọng. Định hướng là quan trọng, nhưng định hướng không có nghĩa là quyết định thay con. Bởi chỉ có chính đứa trẻ mới biết mình là ai, mình thực sự muốn gì.

dbe90d62511e0e6119de.jpg


Giờ đây, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, mình càng biết ơn bố vô cùng. Xem Jackson đấu tranh với mẹ trong Sex Education, mình thấy lại bóng dáng của chính mình, thấy cả hình ảnh một người cha đã lặng lẽ bảo vệ ước mơ của con gái. Và mình hiểu, điều quý giá nhất mà cha mẹ có thể trao cho con không phải là một con đường trải sẵn, mà là quyền tự do lựa chọn và niềm tin rằng con đủ khả năng để bước đi trên con đường ấy.

b2e42c6fc2a2711cd668.jpg


d293f34754a8761cdefc.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top