Lần đầu nghe tên "Sex Education", chắc nhiều bạn nghĩ đây chỉ là phim tình cảm teen bình thường thôi? Nhưng mà sau khi cày xong, cảm xúc nó lên xuống như tàu lượn siêu tốc luôn á!
Với mình, xem "Sex Education" là nhớ lại cả rổ kỷ niệm về gia đình. Phim kể về những tình huống dở khóc dở cười của lũ thiếu niên – chính xác là những thứ mình từng trải qua cách đây 15 năm. Giống mình, nhiều nhân vật trong phim cũng có mối quan hệ phức tạp với bố mẹ. Và đó là lý do mình thấu hiểu họ đến vậy đó!
Một trong những cặp mẹ-con làm mình ấn tượng nhất là nhà Milburn: Jean và Otis.
Trong phim, Jean là chuyên gia trị liệu tình dục, một bà mẹ yêu con hết mực nhưng lại bảo vệ quá đà Otis.
Bà cứ lục lọi đồ của con, hỏi những câu hỏi siêu riêng tư về con và bạn bè, theo dõi con và dùng con làm "case study" cho sách của mình mà không xin phép. Toxic phết luôn!
Nhưng khi nhận ra mình đã đánh mất niềm tin của con trai, Jean đã đến gặp Otis và xin lỗi, thừa nhận mình sai và sẽ tôn trọng quyền riêng tư cũng như ranh giới cá nhân của con hơn trong tương lai.
Otis siêu cảm kích hành động này của mẹ, nhờ đó cậu bé tin tưởng mẹ trở lại và bớt xa cách hơn.
Điểm quan trọng nhất là Jean nhận ra chính bà mới là người sai. Mặc dù Otis có thể phản ứng hơi quá, nhưng Jean hiểu đây là do hành vi của chính mình gây ra, và bà đã tìm cách sửa sai.
Jean khẳng định rằng đôi khi người lớn vẫn có thể sai. Bà không ép con xin lỗi vì phản ứng của con trước hành vi sai trái của bà – điều này cực kỳ quan trọng cho một mối quan hệ lành mạnh nha!
Trên mạng xã hội, nhiều bố mẹ biện minh cho việc vượt quá giới hạn và xâm phạm quyền riêng tư của con là để "bảo vệ" và "hiểu" con. Nhưng như Jean đã chỉ ra trong "Sex Education", điều này không hề healthy chút nào. Việc cha mẹ liên tục xâm phạm quyền riêng tư chỉ khiến con mất lòng tin và càng xa cách thôi.
Mình chính là một ví dụ điển hình. Cách đây 15 năm, mình là một bé gái lớp 6, đang làm quen với môi trường cấp 2. Được gặp bạn mới, thầy cô mới ở trường có cơ sở vật chất xịn xò hơn hẳn cấp 1, mình phấn khích lắm luôn! Mỗi ngày đi học như một ngày hội. Mình nhanh chóng có bạn thân, nhóm chat cứ tám chuyện suốt ngày á.
Thấy con thích ứng tốt, mẹ mình rất mừng. Bà chỉ nhắc không quên việc học. Mình hứa sẽ luôn có thành tích tốt.
Sau một học kỳ, mình chứng minh cho mẹ thấy mình không phải người nói suông. Điểm số top 10 lớp cơ! Không chỉ vậy, mình và hội bạn thân còn tích cực văn nghệ, được các thầy cô khen hết lời.
Khi đã quen nhau lâu, mình và hội thường xuyên rủ nhau đến nhà chơi, học nhóm, tổ chức sinh nhật... Mỗi lần đi đâu, mình đều xin phép mẹ và hứa về đúng giờ. Vẫn như mọi khi, mẹ chỉ nhắc chú ý việc học.
Đến một ngày, sau lần đi chơi ở nhà bạn về, mình phát hiện cuốn nhật ký được đặt ở vị trí khác! Bình thường, mình giấu nhật ký dưới chồng sách, vị trí thứ hai từ dưới lên. Hôm đó, cuốn nhật ký nằm cuối cùng.
Chắc chắn mình không để nhầm – vì đây là việc mình làm mỗi tối. Vậy thì ai? Bố, mẹ hay em trai đã lén lục đồ của mình? Mình cảm thấy tổn thương và tức giận cực kỳ, nhưng không biết phải làm gì. Thế là mình đem nhật ký đi đốt – và từ đó, mình quyết định không bao giờ viết nhật ký nữa.
Cảm giác nghi ngờ chiếm lĩnh, mình không còn vui vẻ kể chuyện với bố mẹ như trước. Về nhà, mình chỉ im lìm ăn cơm cho xong, sau đó vào phòng đóng kín cửa. Ai hỏi cũng chỉ trả lời đang học bài và ôn thi. Mình đóng cửa và 'đóng lòng mình' với gia đình – vì mình không biết có thể tin ai được nữa.
Mọi chuyện kéo dài suốt hai tháng, khiến tinh thần mình suy sụp. Không còn chỗ trút tâm sự, cũng không thoải mái khi về nhà. Mẹ hỏi han nhiều hơn vì thấy mình trầm lắng lạ thường, nhưng tất nhiên mình không thể nói. "Biết đâu chính mẹ là người đọc lén", mình đã nghĩ vậy.
Mình chỉ có thể kể chuyện này cho hội bạn thân – những người mà mình tin tưởng và thoải mái hơn cả. Theo thời gian, chỉ lúc đi học mình mới vui, còn về nhà như bị giam hãm vậy.
Cuối học kỳ 2 năm lớp 6, mình nhận kết quả không như mong đợi. Từ top 10, mình trượt dốc xuống top 30 của lớp. Mình không còn hứng thú với việc học. Thay vào đó, mỗi ngày đến lớp chỉ cố làm bài cho xong. Về nhà chỉ muốn nằm ngủ, không còn chăm chỉ ôn tập như trước.
Cầm bảng điểm học kỳ 2, mẹ mình như sững lại. Mình đoán được phản ứng này rồi. Trong gia đình, mẹ là người quan tâm chuyện học của mình nhất. Vì vậy, bà cũng là người thất vọng nhất.
Điều không ngờ là bà bật khóc. Bà khóc nức lên, nước mắt rơi xuống bảng điểm. Mình sợ bà tức giận mà khóc, sợ bà sắp mắng nên ngồi co rúm lại. Nhưng điều bà làm sau đó trái ngược hoàn toàn. Bà nói: "Mẹ xin lỗi".
Chưa kịp hỏi vì sao, mình đã được mẹ giải thích. Chính bà là người đọc nhật ký của mình. Và bà ngờ mình phát hiện ra nên mới trở nên xa cách. Nhưng vì xấu hổ nên bà không bao giờ muốn nhắc tới. Đến bố mình cũng không biết. Chứng kiến con tạo khoảng cách với bố mẹ, bà rất đau đớn nhưng không tìm đâu ra dũng khí để thú thật.
"Đến hôm nay, mẹ mới nhận ra mẹ sai thật rồi. Mẹ làm con gái mẹ tổn thương thật rồi. Lúc ấy, con có bạn mới, mẹ chỉ lo con sẽ không gặp được người bạn tốt", mẹ mình nói, khiến mình cũng khóc theo.
Nhưng khi nhìn thấy bảng điểm, mẹ mình hối hận vô cùng. Bà biết mình có khả năng làm tốt hơn, nhưng chính bà đã khiến mình rơi vào trạng thái đề phòng này. Không muốn tình trạng kéo dài thêm, bà quyết lấy hết dũng khí để thú thật – cho dù không biết mình sẽ phản ứng thế nào.
Khi đã bình tĩnh, mẹ nói: "Mẹ đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ lén đọc nhật ký của con nữa. Con hãy tha lỗi cho mẹ được không?".
Khi nghe những lời này, mình vừa giận vừa thương. Giận bà vì không tin tưởng mà lục lọi đồ của mình. Thương bà vì chịu xuống nước xin lỗi con. Hôm ấy, mình nói hết với bà. Chỉ sau hơn một tiếng, hai mẹ con đã giải quyết được biết bao nhiêu khúc mắc giữ kín trong lòng nhiều tháng qua.
Nguồn: soha.vn
Với mình, xem "Sex Education" là nhớ lại cả rổ kỷ niệm về gia đình. Phim kể về những tình huống dở khóc dở cười của lũ thiếu niên – chính xác là những thứ mình từng trải qua cách đây 15 năm. Giống mình, nhiều nhân vật trong phim cũng có mối quan hệ phức tạp với bố mẹ. Và đó là lý do mình thấu hiểu họ đến vậy đó!
Một trong những cặp mẹ-con làm mình ấn tượng nhất là nhà Milburn: Jean và Otis.
Trong phim, Jean là chuyên gia trị liệu tình dục, một bà mẹ yêu con hết mực nhưng lại bảo vệ quá đà Otis.
Bà cứ lục lọi đồ của con, hỏi những câu hỏi siêu riêng tư về con và bạn bè, theo dõi con và dùng con làm "case study" cho sách của mình mà không xin phép. Toxic phết luôn!
Nhưng khi nhận ra mình đã đánh mất niềm tin của con trai, Jean đã đến gặp Otis và xin lỗi, thừa nhận mình sai và sẽ tôn trọng quyền riêng tư cũng như ranh giới cá nhân của con hơn trong tương lai.
Otis siêu cảm kích hành động này của mẹ, nhờ đó cậu bé tin tưởng mẹ trở lại và bớt xa cách hơn.
Điểm quan trọng nhất là Jean nhận ra chính bà mới là người sai. Mặc dù Otis có thể phản ứng hơi quá, nhưng Jean hiểu đây là do hành vi của chính mình gây ra, và bà đã tìm cách sửa sai.
Jean khẳng định rằng đôi khi người lớn vẫn có thể sai. Bà không ép con xin lỗi vì phản ứng của con trước hành vi sai trái của bà – điều này cực kỳ quan trọng cho một mối quan hệ lành mạnh nha!
Trên mạng xã hội, nhiều bố mẹ biện minh cho việc vượt quá giới hạn và xâm phạm quyền riêng tư của con là để "bảo vệ" và "hiểu" con. Nhưng như Jean đã chỉ ra trong "Sex Education", điều này không hề healthy chút nào. Việc cha mẹ liên tục xâm phạm quyền riêng tư chỉ khiến con mất lòng tin và càng xa cách thôi.
Mình chính là một ví dụ điển hình. Cách đây 15 năm, mình là một bé gái lớp 6, đang làm quen với môi trường cấp 2. Được gặp bạn mới, thầy cô mới ở trường có cơ sở vật chất xịn xò hơn hẳn cấp 1, mình phấn khích lắm luôn! Mỗi ngày đi học như một ngày hội. Mình nhanh chóng có bạn thân, nhóm chat cứ tám chuyện suốt ngày á.
Thấy con thích ứng tốt, mẹ mình rất mừng. Bà chỉ nhắc không quên việc học. Mình hứa sẽ luôn có thành tích tốt.
Sau một học kỳ, mình chứng minh cho mẹ thấy mình không phải người nói suông. Điểm số top 10 lớp cơ! Không chỉ vậy, mình và hội bạn thân còn tích cực văn nghệ, được các thầy cô khen hết lời.
Khi đã quen nhau lâu, mình và hội thường xuyên rủ nhau đến nhà chơi, học nhóm, tổ chức sinh nhật... Mỗi lần đi đâu, mình đều xin phép mẹ và hứa về đúng giờ. Vẫn như mọi khi, mẹ chỉ nhắc chú ý việc học.
Đến một ngày, sau lần đi chơi ở nhà bạn về, mình phát hiện cuốn nhật ký được đặt ở vị trí khác! Bình thường, mình giấu nhật ký dưới chồng sách, vị trí thứ hai từ dưới lên. Hôm đó, cuốn nhật ký nằm cuối cùng.
Chắc chắn mình không để nhầm – vì đây là việc mình làm mỗi tối. Vậy thì ai? Bố, mẹ hay em trai đã lén lục đồ của mình? Mình cảm thấy tổn thương và tức giận cực kỳ, nhưng không biết phải làm gì. Thế là mình đem nhật ký đi đốt – và từ đó, mình quyết định không bao giờ viết nhật ký nữa.
Cảm giác nghi ngờ chiếm lĩnh, mình không còn vui vẻ kể chuyện với bố mẹ như trước. Về nhà, mình chỉ im lìm ăn cơm cho xong, sau đó vào phòng đóng kín cửa. Ai hỏi cũng chỉ trả lời đang học bài và ôn thi. Mình đóng cửa và 'đóng lòng mình' với gia đình – vì mình không biết có thể tin ai được nữa.
Mọi chuyện kéo dài suốt hai tháng, khiến tinh thần mình suy sụp. Không còn chỗ trút tâm sự, cũng không thoải mái khi về nhà. Mẹ hỏi han nhiều hơn vì thấy mình trầm lắng lạ thường, nhưng tất nhiên mình không thể nói. "Biết đâu chính mẹ là người đọc lén", mình đã nghĩ vậy.
Mình chỉ có thể kể chuyện này cho hội bạn thân – những người mà mình tin tưởng và thoải mái hơn cả. Theo thời gian, chỉ lúc đi học mình mới vui, còn về nhà như bị giam hãm vậy.
Cuối học kỳ 2 năm lớp 6, mình nhận kết quả không như mong đợi. Từ top 10, mình trượt dốc xuống top 30 của lớp. Mình không còn hứng thú với việc học. Thay vào đó, mỗi ngày đến lớp chỉ cố làm bài cho xong. Về nhà chỉ muốn nằm ngủ, không còn chăm chỉ ôn tập như trước.
Cầm bảng điểm học kỳ 2, mẹ mình như sững lại. Mình đoán được phản ứng này rồi. Trong gia đình, mẹ là người quan tâm chuyện học của mình nhất. Vì vậy, bà cũng là người thất vọng nhất.
Điều không ngờ là bà bật khóc. Bà khóc nức lên, nước mắt rơi xuống bảng điểm. Mình sợ bà tức giận mà khóc, sợ bà sắp mắng nên ngồi co rúm lại. Nhưng điều bà làm sau đó trái ngược hoàn toàn. Bà nói: "Mẹ xin lỗi".
Chưa kịp hỏi vì sao, mình đã được mẹ giải thích. Chính bà là người đọc nhật ký của mình. Và bà ngờ mình phát hiện ra nên mới trở nên xa cách. Nhưng vì xấu hổ nên bà không bao giờ muốn nhắc tới. Đến bố mình cũng không biết. Chứng kiến con tạo khoảng cách với bố mẹ, bà rất đau đớn nhưng không tìm đâu ra dũng khí để thú thật.
"Đến hôm nay, mẹ mới nhận ra mẹ sai thật rồi. Mẹ làm con gái mẹ tổn thương thật rồi. Lúc ấy, con có bạn mới, mẹ chỉ lo con sẽ không gặp được người bạn tốt", mẹ mình nói, khiến mình cũng khóc theo.
Nhưng khi nhìn thấy bảng điểm, mẹ mình hối hận vô cùng. Bà biết mình có khả năng làm tốt hơn, nhưng chính bà đã khiến mình rơi vào trạng thái đề phòng này. Không muốn tình trạng kéo dài thêm, bà quyết lấy hết dũng khí để thú thật – cho dù không biết mình sẽ phản ứng thế nào.
Khi đã bình tĩnh, mẹ nói: "Mẹ đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ lén đọc nhật ký của con nữa. Con hãy tha lỗi cho mẹ được không?".
Khi nghe những lời này, mình vừa giận vừa thương. Giận bà vì không tin tưởng mà lục lọi đồ của mình. Thương bà vì chịu xuống nước xin lỗi con. Hôm ấy, mình nói hết với bà. Chỉ sau hơn một tiếng, hai mẹ con đã giải quyết được biết bao nhiêu khúc mắc giữ kín trong lòng nhiều tháng qua.
Nguồn: soha.vn