Xem Sex Education mà giật mình nhận ra mình đang sống như "người tàng hình" ngay tại nhà

Coi phim Sex Education xong mà sốc nặng, xấu hổ vì thấy câu chuyện của cựu Hiệu trưởng Michael Groff... giống mình y chang luôn á!

Ở những mùa đầu, thầy Groff là typical workaholic - người cuồng việc mức độ thượng thừa. Ổng sống dính chặt vào chiếc ghế Hiệu trưởng, lấy quyền lực công sở và danh vọng để nuôi cái ego của mình.

Nên khi drama ập đến và bị sa thải, ổng sụp đổ hoàn toàn luôn, mất phương hướng đến mức rơi vào trầm cảm nặng ấy. Ổng shock khi nhận ra: nếu bỏ cái danh xưng "Hiệu trưởng" đi thì ổng chẳng biết mình là ai nữa

5910becf9c2c89993404.jpg


Câu chuyện của Michael Groff là bài học sống đầy nhức nhối: Công sở là nơi ta cống hiến, nhưng đừng bao giờ biến job title thành CMND định nghĩa toàn bộ giá trị bản thân nha! Việc balance giữa công việc và cuộc sống, giữ mindset độc lập sẽ giúp mình không bị knock-out trước mọi biến động. Thế nhưng... xem phim xong nhìn lại chính mình, tôi mới thấy cay đắng: mình không bị quật ngã ở công ty như Michael, mà đang thất bại thảm hại ngay trong chính gia đình

Nhiều năm nay, tôi luôn flex về việc mình là đàn ông thành đạt. Với vị trí Giám đốc dự án tại công ty lớn, có năng lực, có tiếng trong giới và luôn là người làm chủ cuộc chơi. Vừa rồi vì bất đồng quan điểm với sếp lớn, tôi quyết định nghỉ việc luôn.

Việc thất nghiệp không phải gánh nặng với tôi tẹo nào, vì thực tế ngay từ khi còn đi làm ổn định, tôi đã liên tục nhận được những offer hấp dẫn. Ngày tôi chính thức rời đi, nhiều công ty đối thủ biết tin và lập tức săn đón với mức lương khủng. Nhưng tôi từ chối tất vì muốn dành ra khoảng hai tháng để nghỉ ngơi, recharge năng lượng.

Nhưng chính trong khoảng thời gian sống chậm lại ấy, sự thật trần trụi đã tát thẳng vào mặt sự tự mãn của tôi. Tôi phát hiện ra mình hoàn toàn đứt kết nối với gia đình, đặc biệt là hai đứa con. Bao năm qua, vì lý do kiếm tiền và xây dựng sự nghiệp, tôi đi công tác liên tục, có tháng biền biệt xa nhà hẳn.

Mọi việc từ đối nội đối ngoại, dọn dẹp nhà cửa đến chăm sóc, nuôi dạy con cái, tôi khoán trắng cho vợ và người giúp việc. Nghĩ rằng mình đã làm tròn trách nhiệm khi trả tiền cho gia sư xịn nhất và cho gia đình cuộc sống vật chất "xịn sò", tôi dửng dưng đứng ngoài cuộc sống của các con. Để rồi khi chính thức về nhà với tư cách người rảnh rỗi, tôi bàng hoàng nhận ra: mình như người vô hình trong gia đình này

Hai đứa con tôi, một đứa cấp một, một đứa cấp hai, mỗi lần thấy bố ở phòng khách đều lộ rõ vẻ lúng túng, gượng gạo. Chúng không biết nói gì với bố, và chính tôi - một Giám đốc dự án từng đàm phán với hàng trăm đối tác - cũng á khẩu, không biết mở lời sao với các con. Giữa bố và con cái tồn tại khoảng cách mênh mông, xa lạ và khách sáo đến mức còn tệ hơn cả hàng xóm

Nhìn phòng khách lặng thinh và những cái cúi đầu né tránh ánh mắt bố của hai con, tôi thấy sống mũi cay xè. Tôi nhớ đến Michael Groff - người đàn ông khi mất chiếc ghế hiệu trưởng thì trở thành "invisible man". Tôi nhận ra nếu cứ lao vào guồng quay công việc, nhận lời dự án mới, tôi có thể giàu hơn, quyền lực hơn, nhưng sẽ vĩnh viễn mất hai đứa con đang tuổi lớn. Cái title "Giám đốc" có thể giúp tôi rực rỡ ở phòng họp, nhưng nó không thể cho tôi cái ôm ấm áp của con khi về già

Chính vì thế, thay vì chỉ nghỉ hai tháng như dự định, tôi đưa ra quyết định khiến vợ shock: Tôi sẽ từ chối mọi lời mời từ headhunter và kéo dài thời gian nghỉ thêm ba tháng nữa! Năm tháng không làm việc sẽ không khiến tôi nghèo đi hay mất skill, nhưng năm tháng đó là cơ hội duy nhất để tôi học lại cách làm cha - cùng con xem phim hoạt hình, lắng nghe những câu chuyện trường lớp vụn vặt của con cấp hai, tự tay kèm con cấp một học bài.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top