Bộ phim "Sex Education" đã tát tôi tỉnh ngộ về sai lầm nhưng đến lúc này thì đã quá muộn rồi
Tôi tự nhận mình là một người bố chuẩn "gia trưởng thời xưa" – độc đoán và toàn quyền. Tôi luôn là người lựa chọn và quyết định hướng đi tương lai của các con. Đến giai đoạn quan trọng nhất là đăng ký nguyện vọng đại học, tôi cũng "cầm cương" buộc các con phải chọn ngành mình muốn. Con gái thì phải học sư phạm để có cuộc đời bình yên, nhẹ nhàng. Con trai thì phải học kỹ sư để thỏa sức sáng tạo và kiếm bộn tiền. Trước sức ép của bố, các con tôi không dám đi ngược ý. Hiện tại, chúng đều có một cuộc sống đúng như tôi đã "vẽ ra".
Con gái trở thành cô giáo tiểu học, cuộc sống peaceful, êm ả. Con trai mở công ty riêng, chuyên thiết kế nội thất và nhà ở. Kinh tế của 2 đứa khá giả lắm. Tôi cứ nghĩ mình đã "win" trong việc làm bố, là người đem đến tương lai xán lạn cho các con. Tôi cho rằng mình làm điều đó là vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con.
Cho đến khi tôi nghe con gái than thở: "Hồi đó con thích báo chí, bố lại ép con đi sư phạm. Giờ con chỉ thấy cuộc đời thật nhàm chán". Tôi chột dạ. Liệu mình chọn đường cho con có sai không nhỉ?
Và 3 tháng trước, cuộc hôn nhân của con trai tôi đổ vỡ. Con dâu chỉ nói một câu tại tòa: "Anh ấy không phải là đàn ông". Một câu nói khiến tất cả mọi người shock nặng. Con trai tôi cúi gằm mặt. Tôi đỏ mặt tía tai vì tức giận.
Hôm đó, tôi đã giáng cho con trai một cái tát. Con hét lên: "Tại bố, tất cả là tại bố. Cuộc đời con thất bại đều do bố". Và 3 tháng nay, con không về nhà. Tôi tìm đến tận công ty cũng không gặp con.
Tôi buồn bã, đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được. Vô tình lướt mạng, tôi thấy bộ phim "Sex Education". Từ một vài đoạn trích ngắn, tôi quyết định cày luôn hết phim.
Để rồi tôi đau đớn nhận ra sai lầm nghiêm trọng trong cách dạy con của mình. Khiến cuộc đời con trai đi vào ngõ cụt, con cũng hận bố suốt 25 năm qua
"Sex Education" đề cập trực tiếp, thẳng thắn vào các vấn đề nhạy cảm ở độ tuổi thanh thiếu niên – tuổi khó nhằn nhất. Các cô cậu học trò đang tìm tòi về tình dục để thỏa sức tò mò của mình. Điều này dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười.
Trong phim, cậu bé Eric là người đồng tính nhưng rất can đảm. Dù bị bạn bè bully nặng nề, Eric vẫn thể hiện bản thân mình một cách chân thực nhất. Cậu ấy ăn mặc điệu đà, sơn móng tay nhưng vẫn nhận được sự ủng hộ và thấu hiểu của cha mình. Chính ông ấy là chỗ dựa vững chắc để Eric thể hiện cá tính bản thân. Cũng nhờ bố mà Eric tự tin, bản lĩnh hơn khi đối diện với những bình luận ác ý về mình.
Tôi lại nghĩ về mình. Năm con trai 12 tuổi, tôi đã thấy con mặc váy của chị gái. Lần đó, tôi nổi điên lên, đánh con một trận. Tôi còn mắng mỏ, chỉ trích con. Lớn lên, đôi khi tôi thấy con có những hành vi không giống phái mạnh như đứng soi gương, chải chuốt rất lâu. Tập tỉa lông mày, thoa son môi... Mỗi lần như thế, tôi đều miệt thị con nặng lời
Trưởng thành, khoảng cách giữa bố con tôi càng lúc càng xa. Tôi cũng không hiểu nổi tại sao lại như thế. Con lập gia đình muộn, đến 35 tuổi nhưng chỉ hơn một năm thì ly hôn. Tôi bỗng nhớ lại câu nói của con dâu lúc ở tòa.
Nguồn: soha.vn
Tôi tự nhận mình là một người bố chuẩn "gia trưởng thời xưa" – độc đoán và toàn quyền. Tôi luôn là người lựa chọn và quyết định hướng đi tương lai của các con. Đến giai đoạn quan trọng nhất là đăng ký nguyện vọng đại học, tôi cũng "cầm cương" buộc các con phải chọn ngành mình muốn. Con gái thì phải học sư phạm để có cuộc đời bình yên, nhẹ nhàng. Con trai thì phải học kỹ sư để thỏa sức sáng tạo và kiếm bộn tiền. Trước sức ép của bố, các con tôi không dám đi ngược ý. Hiện tại, chúng đều có một cuộc sống đúng như tôi đã "vẽ ra".
Con gái trở thành cô giáo tiểu học, cuộc sống peaceful, êm ả. Con trai mở công ty riêng, chuyên thiết kế nội thất và nhà ở. Kinh tế của 2 đứa khá giả lắm. Tôi cứ nghĩ mình đã "win" trong việc làm bố, là người đem đến tương lai xán lạn cho các con. Tôi cho rằng mình làm điều đó là vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con.
Cho đến khi tôi nghe con gái than thở: "Hồi đó con thích báo chí, bố lại ép con đi sư phạm. Giờ con chỉ thấy cuộc đời thật nhàm chán". Tôi chột dạ. Liệu mình chọn đường cho con có sai không nhỉ?
Và 3 tháng trước, cuộc hôn nhân của con trai tôi đổ vỡ. Con dâu chỉ nói một câu tại tòa: "Anh ấy không phải là đàn ông". Một câu nói khiến tất cả mọi người shock nặng. Con trai tôi cúi gằm mặt. Tôi đỏ mặt tía tai vì tức giận.
Hôm đó, tôi đã giáng cho con trai một cái tát. Con hét lên: "Tại bố, tất cả là tại bố. Cuộc đời con thất bại đều do bố". Và 3 tháng nay, con không về nhà. Tôi tìm đến tận công ty cũng không gặp con.
Tôi buồn bã, đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được. Vô tình lướt mạng, tôi thấy bộ phim "Sex Education". Từ một vài đoạn trích ngắn, tôi quyết định cày luôn hết phim.
Để rồi tôi đau đớn nhận ra sai lầm nghiêm trọng trong cách dạy con của mình. Khiến cuộc đời con trai đi vào ngõ cụt, con cũng hận bố suốt 25 năm qua
"Sex Education" đề cập trực tiếp, thẳng thắn vào các vấn đề nhạy cảm ở độ tuổi thanh thiếu niên – tuổi khó nhằn nhất. Các cô cậu học trò đang tìm tòi về tình dục để thỏa sức tò mò của mình. Điều này dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười.
Trong phim, cậu bé Eric là người đồng tính nhưng rất can đảm. Dù bị bạn bè bully nặng nề, Eric vẫn thể hiện bản thân mình một cách chân thực nhất. Cậu ấy ăn mặc điệu đà, sơn móng tay nhưng vẫn nhận được sự ủng hộ và thấu hiểu của cha mình. Chính ông ấy là chỗ dựa vững chắc để Eric thể hiện cá tính bản thân. Cũng nhờ bố mà Eric tự tin, bản lĩnh hơn khi đối diện với những bình luận ác ý về mình.
Tôi lại nghĩ về mình. Năm con trai 12 tuổi, tôi đã thấy con mặc váy của chị gái. Lần đó, tôi nổi điên lên, đánh con một trận. Tôi còn mắng mỏ, chỉ trích con. Lớn lên, đôi khi tôi thấy con có những hành vi không giống phái mạnh như đứng soi gương, chải chuốt rất lâu. Tập tỉa lông mày, thoa son môi... Mỗi lần như thế, tôi đều miệt thị con nặng lời
Trưởng thành, khoảng cách giữa bố con tôi càng lúc càng xa. Tôi cũng không hiểu nổi tại sao lại như thế. Con lập gia đình muộn, đến 35 tuổi nhưng chỉ hơn một năm thì ly hôn. Tôi bỗng nhớ lại câu nói của con dâu lúc ở tòa.
Nguồn: soha.vn