CậuVàngQuạu
New member
Càng cày Sex and the City, mình càng nhận ra một sự thật đắng lòng: có một sai lầm mình lặp đi lặp lại trong chuyện tình yêu mà cứ tưởng đó là chuẩn không cần chỉnh luôn á.
Lần đầu xem Sex and the City, mình đã bị cuốn phăng phăng bởi Carrie Bradshaw. Chị ấy thông minh, độc lập, hài hước và luôn sống hết mình với cảm xúc. Mình thích cách chị ấy yêu, cách chị ấy theo đuổi những điều mình mong muốn và cách chị ấy không ngại thể hiện suy nghĩ của bản thân.
Thậm chí có một thời gian, mình còn tự nhủ: "Ủa, mình với Carrie giống nhau ghê!"
Nhưng mà khi rewatch lại bộ phim ở độ tuổi trưởng thành hơn, mình bắt đầu nhìn nhân vật này theo một góc độ khác hẳn. Và cũng từ đó, mình chợt nhận ra bản thân từng mắc một sai lầm giống hệt chị ấy: luôn đặt cảm xúc của mình vào trung tâm của mọi mối quan hệ.
Carrie thường xuyên phân tích từng tin nhắn, từng cuộc gọi và từng hành động của người mình yêu. Chị ấy dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ xem đối phương đang nghĩ gì, cảm thấy gì và liệu họ có yêu mình đủ nhiều hay không.
Hồi còn trẻ trẻ, mình thấy điều đó rất bình thường mà.
Mình cũng từng như vậy.
Chỉ cần người yêu trả lời tin nhắn chậm hơn thường lệ, mình bắt đầu suy diễn lung tung. Chỉ cần anh ấy có vẻ mệt mỏi hoặc ít nói hơn mọi ngày, mình sẽ nghĩ mối quan hệ đang gặp vấn đề rồi. Mình luôn cho rằng việc quan tâm đến cảm xúc của mình là điều đúng đắn 100%.
Nhưng càng về sau, mình càng nhận ra mình đã dành quá nhiều năng lượng để tập trung vào cảm xúc cá nhân mà quên béng việc lắng nghe cảm xúc của đối phương.
Theo Psychology Today, một trong những nguyên nhân phổ biến khiến các mối quan hệ gặp drama là việc một người quá tập trung vào nhu cầu cảm xúc của bản thân mà thiếu sự chú ý đến trải nghiệm của người còn lại. Điều này có thể khiến đối phương cảm thấy áp lực hoặc không được thấu hiểu.
Đọc những phân tích ấy, mình chợt nhớ đến rất nhiều cuộc cãi vã trong quá khứ. Ối giời ơi!
Có một điểm ở Carrie khiến nhiều khán giả tranh luận suốt nhiều năm. Đó là việc chị ấy thường nhìn các vấn đề tình cảm từ góc độ của bản thân trước tiên.
Nhiều lần trong phim, Carrie cảm thấy tổn thương và thất vọng. Điều đó hoàn toàn có lý. Nhưng đôi khi chị ấy quên đặt câu hỏi rằng người kia đang trải qua điều gì.
Mình cũng từng như vậy luôn.
Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, mình thường tập trung vào việc mình buồn ra sao, thất vọng thế nào và bị tổn thương đến mức nào. Mình hiếm khi tự hỏi liệu người yêu mình có đang chịu áp lực công việc, căng thẳng gia đình hay những khó khăn riêng mà anh ấy chưa thể chia sẻ không.
Theo The Gottman Institute, khả năng nhìn nhận xung đột từ góc nhìn của đối phương là một trong những yếu tố quan trọng giúp các cặp đôi duy trì mối quan hệ lâu dài. Khi chỉ tập trung vào cảm xúc của bản thân, chúng ta dễ rơi vào vòng xoáy trách móc và hiểu lầm mãi không thoát.
Nhìn lại, mình nhận ra nhiều lần người yêu cũ không vô tâm như mình nghĩ.
Chỉ là khi đó, mình quá bận để ý đến nỗi buồn của chính mình thôi.
Điều mình thích nhất ở Sex and the City là bộ phim không cố biến Carrie thành một hình mẫu hoàn hảo. Chị ấy mắc sai lầm, đưa ra những quyết định thiếu sáng suốt và đôi khi tự làm khó chính mình. Nhưng chính những điều đó khiến nhân vật trở nên chân thật đến lạ.
Và có lẽ, đó cũng là lý do mình nhìn thấy bản thân trong chị ấy.
Theo Harvard Health Publishing, sự trưởng thành về mặt cảm xúc không nằm ở việc kiểm soát hoàn toàn cảm xúc của mình, mà ở khả năng nhận ra người khác cũng có cảm xúc, nhu cầu và những cuộc chiến riêng của họ.
Sau khi rewatch lại bộ phim, mình không còn tự trách bản thân vì những sai lầm trong quá khứ nữa. Mình hiểu rằng mình chỉ đang học cách yêu giống như rất nhiều người khác thôi mà.
Tuy nhiên, mình cũng nhận ra một bài học quan trọng: yêu không chỉ là cảm nhận thật sâu những gì mình đang trải qua, mà còn là học cách nhìn thế giới từ vị trí của người bên cạnh nữa.
Nguồn: soha.vn
Lần đầu xem Sex and the City, mình đã bị cuốn phăng phăng bởi Carrie Bradshaw. Chị ấy thông minh, độc lập, hài hước và luôn sống hết mình với cảm xúc. Mình thích cách chị ấy yêu, cách chị ấy theo đuổi những điều mình mong muốn và cách chị ấy không ngại thể hiện suy nghĩ của bản thân.
Thậm chí có một thời gian, mình còn tự nhủ: "Ủa, mình với Carrie giống nhau ghê!"
Nhưng mà khi rewatch lại bộ phim ở độ tuổi trưởng thành hơn, mình bắt đầu nhìn nhân vật này theo một góc độ khác hẳn. Và cũng từ đó, mình chợt nhận ra bản thân từng mắc một sai lầm giống hệt chị ấy: luôn đặt cảm xúc của mình vào trung tâm của mọi mối quan hệ.
Carrie thường xuyên phân tích từng tin nhắn, từng cuộc gọi và từng hành động của người mình yêu. Chị ấy dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ xem đối phương đang nghĩ gì, cảm thấy gì và liệu họ có yêu mình đủ nhiều hay không.
Hồi còn trẻ trẻ, mình thấy điều đó rất bình thường mà.
Mình cũng từng như vậy.
Chỉ cần người yêu trả lời tin nhắn chậm hơn thường lệ, mình bắt đầu suy diễn lung tung. Chỉ cần anh ấy có vẻ mệt mỏi hoặc ít nói hơn mọi ngày, mình sẽ nghĩ mối quan hệ đang gặp vấn đề rồi. Mình luôn cho rằng việc quan tâm đến cảm xúc của mình là điều đúng đắn 100%.
Nhưng càng về sau, mình càng nhận ra mình đã dành quá nhiều năng lượng để tập trung vào cảm xúc cá nhân mà quên béng việc lắng nghe cảm xúc của đối phương.
Theo Psychology Today, một trong những nguyên nhân phổ biến khiến các mối quan hệ gặp drama là việc một người quá tập trung vào nhu cầu cảm xúc của bản thân mà thiếu sự chú ý đến trải nghiệm của người còn lại. Điều này có thể khiến đối phương cảm thấy áp lực hoặc không được thấu hiểu.
Đọc những phân tích ấy, mình chợt nhớ đến rất nhiều cuộc cãi vã trong quá khứ. Ối giời ơi!
Có một điểm ở Carrie khiến nhiều khán giả tranh luận suốt nhiều năm. Đó là việc chị ấy thường nhìn các vấn đề tình cảm từ góc độ của bản thân trước tiên.
Nhiều lần trong phim, Carrie cảm thấy tổn thương và thất vọng. Điều đó hoàn toàn có lý. Nhưng đôi khi chị ấy quên đặt câu hỏi rằng người kia đang trải qua điều gì.
Mình cũng từng như vậy luôn.
Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, mình thường tập trung vào việc mình buồn ra sao, thất vọng thế nào và bị tổn thương đến mức nào. Mình hiếm khi tự hỏi liệu người yêu mình có đang chịu áp lực công việc, căng thẳng gia đình hay những khó khăn riêng mà anh ấy chưa thể chia sẻ không.
Theo The Gottman Institute, khả năng nhìn nhận xung đột từ góc nhìn của đối phương là một trong những yếu tố quan trọng giúp các cặp đôi duy trì mối quan hệ lâu dài. Khi chỉ tập trung vào cảm xúc của bản thân, chúng ta dễ rơi vào vòng xoáy trách móc và hiểu lầm mãi không thoát.
Nhìn lại, mình nhận ra nhiều lần người yêu cũ không vô tâm như mình nghĩ.
Chỉ là khi đó, mình quá bận để ý đến nỗi buồn của chính mình thôi.
Điều mình thích nhất ở Sex and the City là bộ phim không cố biến Carrie thành một hình mẫu hoàn hảo. Chị ấy mắc sai lầm, đưa ra những quyết định thiếu sáng suốt và đôi khi tự làm khó chính mình. Nhưng chính những điều đó khiến nhân vật trở nên chân thật đến lạ.
Và có lẽ, đó cũng là lý do mình nhìn thấy bản thân trong chị ấy.
Theo Harvard Health Publishing, sự trưởng thành về mặt cảm xúc không nằm ở việc kiểm soát hoàn toàn cảm xúc của mình, mà ở khả năng nhận ra người khác cũng có cảm xúc, nhu cầu và những cuộc chiến riêng của họ.
Sau khi rewatch lại bộ phim, mình không còn tự trách bản thân vì những sai lầm trong quá khứ nữa. Mình hiểu rằng mình chỉ đang học cách yêu giống như rất nhiều người khác thôi mà.
Tuy nhiên, mình cũng nhận ra một bài học quan trọng: yêu không chỉ là cảm nhận thật sâu những gì mình đang trải qua, mà còn là học cách nhìn thế giới từ vị trí của người bên cạnh nữa.
Nguồn: soha.vn