Nang2k8208
New member
Thật sự là không biết phải nói sao nữa, sai lầm trong cách dạy con của mình không chỉ dừng lại ở hành vi, mà còn là cả mindset luôn á
Hồi trước mình toàn nghĩ là mình đã là mẹ chuẩn "mực" rồi đó, cày cuốc các hội nhóm dạy con trên mạng nhiệt tình lắm luôn. Trong đầu cứ nghĩ miễn là con trai mình học giỏi, có đủ tiền tiêu xài, thì mình đã làm xong nhiệm vụ của một bà mẹ rồi. Hội thoại giữa hai mẹ con toàn xoay quanh chuyện điểm số, lịch học, rồi việc nhà thôi.
Nhưng mà khi nhìn kỹ lại, tuy bề ngoài con trai mình vẫn ngoan, nhưng hóa ra con đang sống trong một kiểu căng thẳng và cô đơn vô hình lắm luôn. Con ngại nói ra cảm xúc của mình, sợ làm mẹ thất vọng, nên toàn chọn cách im lặng hoặc nói láo để khỏi bị "phê phán". Tự dưng nhận ra mình đã tạo ra một mối quan hệ mà sự "perfect" được đánh giá cao hơn cả việc trung thực với nhau
Điều đáng sợ hơn nữa là mình phát hiện, không phải một mình mình sai thế này đâu. Hầu như mấy phụ huynh xung quanh mình, từ bạn bè đến đồng nghiệp, đều đang kẹt trong cùng một vòng lặp: yêu con bằng cách kiểm soát và dạy con bằng cách áp đặt.
Khi xem Sex Education, mình không chỉ thấy lỗi sai của bản thân, mà còn thấy cả một pattern giáo dục toxic mà rất nhiều người đang áp dụng.
Mình nhìn vào Hiệu trưởng Groff, người cha siêu nghiêm khắc và thiếu kiên nhẫn. Sự áp đặt của ổng không phải vì ghét con, mà là vì yêu sai cách - muốn con trở thành hình mẫu mà ổng mong muốn. Chính cái kiểu kiểm soát đó đã đẩy Adam Groff vào con đường nổi loạn, tự làm hại bản thân và trở thành kẻ bắt nạt. Mình hoảng hốt nhận ra, mình cũng đang bắt Lâm sống vì kỳ vọng của mình, biến con thành công cụ để đo lường sự thành công của cha mẹ
Mình cũng nhìn vào sự can thiệp và phân tích quá đà của Jean Milburn. Dù là chuyên gia, nhưng bà vẫn xâm phạm ranh giới của Otis, khiến con trai khó lòng thành thật. Mình chợt hiểu, việc thiếu tôn trọng ranh giới và sự riêng tư chính là căn bệnh chung của rất nhiều cha mẹ: chúng ta nghĩ mình có quyền biết mọi thứ vì chúng ta là người sinh ra chúng.
Cú shock lớn nhất là khi mình nhận ra, sai lầm trong cách dạy con không chỉ ở hành vi, mà còn là tư duy nữa. Mình đã dạy con không được thể hiện sự yếu đuối, khiến con phải kìm nén hết cảm xúc tiêu cực. Mình đã định nghĩa giá trị con người bằng thành tích, khiến con sợ hãi thất bại và không dám thử những thứ mới. Mình còn mặc định rằng privacy là không cần thiết, khiến con không có không gian để phát triển bản thân và tìm kiếm sự tự chủ.
Mình đã nhận ra rằng, để nuôi dạy một đứa trẻ khỏe mạnh về mặt tinh thần, mình phải làm ngược lại hết mọi thứ mình từng tin tưởng, đó là tôn trọng sự khác biệt, chấp nhận sự không hoàn hảo và học cách lắng nghe mà không phán xét.
Mình cảm thấy may mắn vì đã có cơ hội được "soi gương" qua bộ phim này. Mình bắt đầu hành động bằng việc hạ thấp giọng nói và giảm bớt sự kiểm soát. Mình hỏi con trai về những điều con thực sự quan tâm, không phải toàn chuyện điểm số nữa. Mình xin lỗi con vì đã xâm phạm quyền riêng tư và ép con sống theo khuôn mẫu của mình.
Nguồn: soha.vn
Hồi trước mình toàn nghĩ là mình đã là mẹ chuẩn "mực" rồi đó, cày cuốc các hội nhóm dạy con trên mạng nhiệt tình lắm luôn. Trong đầu cứ nghĩ miễn là con trai mình học giỏi, có đủ tiền tiêu xài, thì mình đã làm xong nhiệm vụ của một bà mẹ rồi. Hội thoại giữa hai mẹ con toàn xoay quanh chuyện điểm số, lịch học, rồi việc nhà thôi.
Nhưng mà khi nhìn kỹ lại, tuy bề ngoài con trai mình vẫn ngoan, nhưng hóa ra con đang sống trong một kiểu căng thẳng và cô đơn vô hình lắm luôn. Con ngại nói ra cảm xúc của mình, sợ làm mẹ thất vọng, nên toàn chọn cách im lặng hoặc nói láo để khỏi bị "phê phán". Tự dưng nhận ra mình đã tạo ra một mối quan hệ mà sự "perfect" được đánh giá cao hơn cả việc trung thực với nhau
Điều đáng sợ hơn nữa là mình phát hiện, không phải một mình mình sai thế này đâu. Hầu như mấy phụ huynh xung quanh mình, từ bạn bè đến đồng nghiệp, đều đang kẹt trong cùng một vòng lặp: yêu con bằng cách kiểm soát và dạy con bằng cách áp đặt.
Khi xem Sex Education, mình không chỉ thấy lỗi sai của bản thân, mà còn thấy cả một pattern giáo dục toxic mà rất nhiều người đang áp dụng.
Mình nhìn vào Hiệu trưởng Groff, người cha siêu nghiêm khắc và thiếu kiên nhẫn. Sự áp đặt của ổng không phải vì ghét con, mà là vì yêu sai cách - muốn con trở thành hình mẫu mà ổng mong muốn. Chính cái kiểu kiểm soát đó đã đẩy Adam Groff vào con đường nổi loạn, tự làm hại bản thân và trở thành kẻ bắt nạt. Mình hoảng hốt nhận ra, mình cũng đang bắt Lâm sống vì kỳ vọng của mình, biến con thành công cụ để đo lường sự thành công của cha mẹ
Mình cũng nhìn vào sự can thiệp và phân tích quá đà của Jean Milburn. Dù là chuyên gia, nhưng bà vẫn xâm phạm ranh giới của Otis, khiến con trai khó lòng thành thật. Mình chợt hiểu, việc thiếu tôn trọng ranh giới và sự riêng tư chính là căn bệnh chung của rất nhiều cha mẹ: chúng ta nghĩ mình có quyền biết mọi thứ vì chúng ta là người sinh ra chúng.
Cú shock lớn nhất là khi mình nhận ra, sai lầm trong cách dạy con không chỉ ở hành vi, mà còn là tư duy nữa. Mình đã dạy con không được thể hiện sự yếu đuối, khiến con phải kìm nén hết cảm xúc tiêu cực. Mình đã định nghĩa giá trị con người bằng thành tích, khiến con sợ hãi thất bại và không dám thử những thứ mới. Mình còn mặc định rằng privacy là không cần thiết, khiến con không có không gian để phát triển bản thân và tìm kiếm sự tự chủ.
Mình đã nhận ra rằng, để nuôi dạy một đứa trẻ khỏe mạnh về mặt tinh thần, mình phải làm ngược lại hết mọi thứ mình từng tin tưởng, đó là tôn trọng sự khác biệt, chấp nhận sự không hoàn hảo và học cách lắng nghe mà không phán xét.
Mình cảm thấy may mắn vì đã có cơ hội được "soi gương" qua bộ phim này. Mình bắt đầu hành động bằng việc hạ thấp giọng nói và giảm bớt sự kiểm soát. Mình hỏi con trai về những điều con thực sự quan tâm, không phải toàn chuyện điểm số nữa. Mình xin lỗi con vì đã xâm phạm quyền riêng tư và ép con sống theo khuôn mẫu của mình.
Nguồn: soha.vn