SocMoon8683
New member
Mình từng có một cuốn sổ bìa cứng màu xanh, cất kỹ ở ngăn sâuuuu nhất trong cặp sách. Mỗi đêm, sau khi cả nhà tắt đèn hết rồi, mình lén lôi nó ra, viết vội mấy dòng dưới ánh đèn bàn mờ tịt. Viết xong thì... xé luôn. Có trang xé ngay lập tức, có trang vò nhàu lại rồi nhét xuống đáy thùng rác, lén lút mang đi đổ. Không giữ lại trang nào cả, nhưng trời ơi, đến tận giờ mình vẫn nhớ rõ từng chữ mình đã viết trong đó.
Những dòng chữ ấy đâu có gì kinh khủng đâu. Chỉ là "Hôm nay mình thấy rất cô đơn", "Ước gì có người hỏi mình có ổn không", hay "Mình không dám nói ra vì sợ bị cười". Thế mà hồi đó, mình sợ bị phát hiện đến nỗi không dám để chúng tồn tại quá lâu. Sợ ai đó đọc được và biết rằng, đằng sau một đứa luôn cười tươi, luôn tỏ vẻ ổn áp, lại là một người đang... rất mệt mỏi
Nhiều năm sau, lúc xem Sex Education, có một chi tiết khiến mình phải dừng lại nghĩ ngợi mãi. Đó là nhân vật Maeve Wiley. Maeve lúc nào cũng có cuốn sổ bên mình, nơi cô ấy viết những bài luận, những suy nghĩ thẳng thắn nhất về bản thân và thế giới xung quanh. Nhưng Maeve cũng là người luôn giấu những cảm xúc thật của mình.
Có cảnh cô ấy viết ra rất nhiều thứ, rồi lại khép sổ lại, không gửi đi, không nói ra, giữ hết cho riêng mình. Nhất là bức thư cô viết cho Otis ở mùa 3, bức thư đầy cảm xúc nhưng cuối cùng lại không bao giờ đến tay người nhận, vì Otis đã vô tình xóa mất đoạn ghi âm quan trọng của chính mình luôn
Khoảnh khắc đó làm mình nhớ đến cuốn nhật ký năm xưa. Hoá ra không chỉ mình mới chọn cách viết rồi xé đi. Rất nhiều đứa trẻ, rất nhiều người trẻ, từng dùng giấy bút như một nơi trú ẩn tạm thời. Viết ra để thở được, rồi xóa đi vì không dám để ai thấy mình yếu đuối
Mình nhớ có lần viết dài lắm, viết đến mức tay mỏi nhừ. Hôm đó ở nhà có chuyện, không ai quát mắng mình, nhưng cũng chẳng ai hỏi mình nghĩ gì. Bữa cơm trôi qua trong im lặng đến ngột ngạt. Mình về phòng, viết một mạch những câu mà ngoài đời chưa từng dám nói, rằng mình buồn, rằng mình thấy mình lạc lõng, rằng mình không biết phải làm sao để vừa lòng người lớn. Viết xong, mình nhìn trang giấy rất lâu rồi xé đi, như thể nếu không còn chữ nào tồn tại, cảm xúc ấy cũng sẽ biến mất.
Nhưng nó đâu có biến mất đâu. Nó chỉ chuyển chỗ ở thôi, từ trang giấy vào trong đầu
Xem Sex Education, mình nhận ra có rất nhiều đứa trẻ giống vậy. Như Otis, lúc nào cũng tỏ ra hiểu biết, chín chắn, nhưng lại không biết cách nói ra cảm xúc của mình, chỉ dồn nén rồi bối rối. Như Maeve, mạnh mẽ là thế đấy, nhưng lại quen với việc tự gánh mọi thứ một mình. Họ không thiếu suy nghĩ, không thiếu cảm xúc, chỉ thiếu một nơi an toàn để nói ra mà không sợ bị đánh giá thôi.
Sau này, khi đã lớn hơn, mình không còn viết nhật ký rồi xé đi nữa. Nhưng những câu chữ năm ấy vẫn nằm nguyên trong đầu, rõ ràng đến mức đôi khi mình còn nhớ cả cách mình đã dùng từ. Có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là việc xé đi những trang giấy, mà là việc một đứa trẻ sớm học được rằng: cảm xúc của mình không nên tồn tại quá lâu, càng không nên để người khác nhìn thấy
Nhìn lại, mình không trách bản thân năm đó. Mình chỉ thấy thương. Thương một đứa trẻ đã phải chọn cách im lặng với chính cảm xúc của mình. Mình hiểu ra một điều rất đơn giản: đôi khi, điều trẻ con cần không phải là lời khuyên, không phải là định hướng, mà chỉ là một câu hỏi rất bình thường: "Con có muốn nói không?"
Giá như ngày ấy, có ai đó hỏi mình câu đó, có lẽ cuốn nhật ký đã không phải bị xé đi. Và có lẽ, những câu chữ ấy đã không phải ở lại trong đầu mình lâu đến vậy...
Nguồn: kenh14.vn