NgocMimi5018
New member
Hóa ra tôi không phải bà mẹ tinh tế như mình tưởng đâu các mợ ơiii
Hồi trước tôi cứ nghĩ mình là "cool mom" kiểu mẫu – cởi mở, nghe con tâm sự, chẳng cấm đoán gì cả. Không đánh mắng, không ép học, cũng chẳng soi mói việc con chơi với ai. Nhưng rồi một hôm, con bé Hân – cô công chúa nhà tôi – quay sang nhìn tôi với ánh mắt toát lên thứ cảm xúc khó tả, rồi thốt:
"Mẹ biết nhiều quá khiến con mệt".
Trời ơi câu nói đó như một cái tát vào mặt tỉnh ngươi luôn ý! Không phải vì con bất hiếu hay sao cả, mà vì... nó đúng đấy mọi người ạ
Tôi giật mình nhớ lại bao nhiêu lần mình lén xem điện thoại con khi con để quên trên bàn. Nhớ cả chuyện tôi từng làm "FBI" dò hỏi bạn thân của con để biết gần đây con hay nhắn tin với ai. Tôi vẫn nghĩ mình làm vậy vì lo lắng thôi mà. Nhưng hóa ra, càng lo thì càng quẩn quanh trong sự kiểm soát – mà bản thân còn không nhận ra nữa chứ
Mấy hôm sau, tôi ngồi xem lại vài tập phim Sex Education cho biết nó như thế nào. Đến đoạn Otis phát hiện mẹ – bà Jean – đã âm thầm quan sát đời sống tình cảm của cậu, rồi còn viết cả vào sách nữa chứ, tôi thấy nghèn nghẹn trong lồng ngực luôn ấy.
Tôi không viết sách, nhưng tôi cũng từng đem chuyện con ra làm ví dụ cho hội chị em nghe, cười hề hề kể rằng: "Con bé nhà mình mới lớn thôi mà đã biết thích bạn trai, nhắn tin cả ngày cơ đấy!".
Hồi đó tôi nghĩ đơn giản là chuyện trẻ con, ai cũng vậy thôi mà có gì đâu. Nhưng khi thấy ánh mắt thất vọng của Otis trong phim, tôi mới hiểu – với các teen, không gian riêng tư là thứ thiêng liêng lắm nhé! Dù ta là ba mẹ đi chăng nữa, cũng không có quyền bước qua nếu con chưa sẵn sàng mở cửa
Tôi nhớ lại những lần con đang buồn, tôi hỏi mãi mà con không chịu nói. Tôi sốt ruột, cứ gặng hỏi: "Sao? Có chuyện gì? Có ai làm gì con à? Nói mẹ nghe đi!" và con chỉ gắt: "Không có gì cả!". Rồi con đóng cửa phòng cái "rầm" một cái luôn.
Tôi từng nghĩ con vô lý, nhưng giờ thì tôi hiểu rồi. Con không cần một người mẹ luôn giám sát 24/7, con cần một người mẹ có thể lùi lại khi con cần khoảng thở cho riêng mình.
Hôm sau, tôi gõ cửa phòng con, ngồi xuống cạnh giường và nói: "Mẹ xin lỗi vì đã biết quá nhiều điều con không muốn mẹ biết. Từ giờ, mẹ sẽ không đọc tin nhắn, không gặng hỏi bạn bè con nữa đâu. Mẹ cũng không lôi chuyện của con ra đùa vô duyên với người lớn nữa. Nhưng mẹ vẫn ở đây, nếu con cần".
Con bé im lặng, nhưng tôi thấy ánh mắt nó dịu hơn hẳn. Tôi biết, một cái gật đầu nhẹ từ con lúc ấy còn giá trị hơn ngàn lời hứa
Làm cha mẹ thời nay không chỉ là lo ăn học, giữ nề nếp, mà còn là học cách... tôn trọng sự riêng tư của con nữa nha các bạn! Không phải vì con có điều gì giấu giếm, mà vì ai cũng cần một khoảng không để lớn lên – theo cách của riêng mình. Giống như cái cây cần nắng gió và khoảng trời riêng để vươn cao, con trẻ cũng cần được tin tưởng, cần có không gian để tự khám phá bản thân.
Và đôi khi, chính con cái lại là người nhắc chúng ta nhớ rằng: yêu thương cũng cần có giới hạn đó nha
Không phải cha mẹ biết mọi chuyện mới là yêu đâu nhé. Đôi khi, biết ít đi một chút, nhưng hiểu đúng lúc, mới là sự đồng hành tinh tế nhất ấy. Giống như Otis cần mẹ Jean lùi lại một chút, con tôi cũng chỉ cần tôi bớt lo một chút, bớt chen vào một chút... để con tự bước đi và quay về khi cần thôi.
Nguồn: soha.vn
Hồi trước tôi cứ nghĩ mình là "cool mom" kiểu mẫu – cởi mở, nghe con tâm sự, chẳng cấm đoán gì cả. Không đánh mắng, không ép học, cũng chẳng soi mói việc con chơi với ai. Nhưng rồi một hôm, con bé Hân – cô công chúa nhà tôi – quay sang nhìn tôi với ánh mắt toát lên thứ cảm xúc khó tả, rồi thốt:
"Mẹ biết nhiều quá khiến con mệt".
Trời ơi câu nói đó như một cái tát vào mặt tỉnh ngươi luôn ý! Không phải vì con bất hiếu hay sao cả, mà vì... nó đúng đấy mọi người ạ
Tôi giật mình nhớ lại bao nhiêu lần mình lén xem điện thoại con khi con để quên trên bàn. Nhớ cả chuyện tôi từng làm "FBI" dò hỏi bạn thân của con để biết gần đây con hay nhắn tin với ai. Tôi vẫn nghĩ mình làm vậy vì lo lắng thôi mà. Nhưng hóa ra, càng lo thì càng quẩn quanh trong sự kiểm soát – mà bản thân còn không nhận ra nữa chứ
Mấy hôm sau, tôi ngồi xem lại vài tập phim Sex Education cho biết nó như thế nào. Đến đoạn Otis phát hiện mẹ – bà Jean – đã âm thầm quan sát đời sống tình cảm của cậu, rồi còn viết cả vào sách nữa chứ, tôi thấy nghèn nghẹn trong lồng ngực luôn ấy.
Tôi không viết sách, nhưng tôi cũng từng đem chuyện con ra làm ví dụ cho hội chị em nghe, cười hề hề kể rằng: "Con bé nhà mình mới lớn thôi mà đã biết thích bạn trai, nhắn tin cả ngày cơ đấy!".
Hồi đó tôi nghĩ đơn giản là chuyện trẻ con, ai cũng vậy thôi mà có gì đâu. Nhưng khi thấy ánh mắt thất vọng của Otis trong phim, tôi mới hiểu – với các teen, không gian riêng tư là thứ thiêng liêng lắm nhé! Dù ta là ba mẹ đi chăng nữa, cũng không có quyền bước qua nếu con chưa sẵn sàng mở cửa
Tôi nhớ lại những lần con đang buồn, tôi hỏi mãi mà con không chịu nói. Tôi sốt ruột, cứ gặng hỏi: "Sao? Có chuyện gì? Có ai làm gì con à? Nói mẹ nghe đi!" và con chỉ gắt: "Không có gì cả!". Rồi con đóng cửa phòng cái "rầm" một cái luôn.
Tôi từng nghĩ con vô lý, nhưng giờ thì tôi hiểu rồi. Con không cần một người mẹ luôn giám sát 24/7, con cần một người mẹ có thể lùi lại khi con cần khoảng thở cho riêng mình.
Hôm sau, tôi gõ cửa phòng con, ngồi xuống cạnh giường và nói: "Mẹ xin lỗi vì đã biết quá nhiều điều con không muốn mẹ biết. Từ giờ, mẹ sẽ không đọc tin nhắn, không gặng hỏi bạn bè con nữa đâu. Mẹ cũng không lôi chuyện của con ra đùa vô duyên với người lớn nữa. Nhưng mẹ vẫn ở đây, nếu con cần".
Con bé im lặng, nhưng tôi thấy ánh mắt nó dịu hơn hẳn. Tôi biết, một cái gật đầu nhẹ từ con lúc ấy còn giá trị hơn ngàn lời hứa
Làm cha mẹ thời nay không chỉ là lo ăn học, giữ nề nếp, mà còn là học cách... tôn trọng sự riêng tư của con nữa nha các bạn! Không phải vì con có điều gì giấu giếm, mà vì ai cũng cần một khoảng không để lớn lên – theo cách của riêng mình. Giống như cái cây cần nắng gió và khoảng trời riêng để vươn cao, con trẻ cũng cần được tin tưởng, cần có không gian để tự khám phá bản thân.
Và đôi khi, chính con cái lại là người nhắc chúng ta nhớ rằng: yêu thương cũng cần có giới hạn đó nha
Không phải cha mẹ biết mọi chuyện mới là yêu đâu nhé. Đôi khi, biết ít đi một chút, nhưng hiểu đúng lúc, mới là sự đồng hành tinh tế nhất ấy. Giống như Otis cần mẹ Jean lùi lại một chút, con tôi cũng chỉ cần tôi bớt lo một chút, bớt chen vào một chút... để con tự bước đi và quay về khi cần thôi.
Nguồn: soha.vn