KunKitty3945
New member
Mình học được ở bố nhiều điều lắm nha!
Mình đã cày phim Sex Education từ hồi nào rồi, nhưng có một chi tiết vẫn còn đọng lại đến tận giờ này. Đó là khi Jean Milburn – nhà trị liệu tâm lý, đồng thời là mẹ của Otis có câu nói:
"It's a fine balance, listening to people without inserting yourself into their reality." (Tạm dịch: Đó là sự cân bằng tinh tế, giữa việc lắng nghe người khác mà không áp đặt bản thân mình vào thực tại của họ).
Câu nói này khiến mình nghĩ ngay đến bố mình luôn ý
Ngay từ bé, mình đã kính trọng bố không chỉ vì bố là trụ cột gia đình, mà còn vì bố thực sự biết cách lắng nghe. Mình có thể kể cho bố bất cứ chuyện gì: một bài kiểm tra điểm kém, beef với bạn, hay thậm chí là những cảm xúc vụn vặt kiểu "con không thích mái tóc này" Bố chưa bao giờ tỏ ra coi thường hay ngắt lời. Ổng kiên nhẫn lắng nghe cho đến khi mình nói xong, rồi mới nhẹ nhàng chia sẻ: "Con nghĩ sao về chuyện đó? Bố có vài gợi ý, con tham khảo nhé".
Không chỉ mình, mà nhiều anh chị em họ của mình cũng thường sang nhà thì thầm, tâm sự nhỏ to với bố. Có những vấn đề mà hai người anh họ thân thiết còn chọn chia sẻ với bố mình trước cả bố mẹ ruột luôn đó. Bởi vì họ biết, ở bên bố mình, họ sẽ được lắng nghe trọn vẹn. Bố chưa bao giờ mắng mỏ, chưa bao giờ cắt ngang, cũng không bao giờ áp đặt "phải thế này, phải thế kia"
Mình nhớ mãi có lần ngồi chơi, tình cờ nghe thấy bác ruột, bố của một anh họ đang nói chuyện với con trai. Anh họ mới kể được vài câu thì bác đã sa sả: "Sao không làm như này? Sao không cố gắng như người ta?". Khuôn mặt anh họ tím tái, cố kìm nén Lúc đó mình chợt hiểu vì sao cậu ấy chọn sang tâm sự với bố mình thay vì bố mình.
Càng lớn, mình càng thấy rõ: sự khác biệt không nằm ở việc ai giỏi hơn, ai biết nhiều hơn, mà ở chỗ ai thật sự chịu lắng nghe
Sau này, khi trưởng thành và lập gia đình, mình thường nhớ về bố mỗi khi ngồi nói chuyện với các con. Mình cố gắng học cách lắng nghe trước khi đưa ra lời khuyên, không ngắt lời, không áp đặt. Thay vì nói "con phải…", mình thường hỏi "con nghĩ sao?", "con muốn giải quyết thế nào?". Mình muốn con cảm nhận được rằng, mẹ không đứng ở vị trí "bề trên", mà là một người bạn đồng hành.
Nguồn: soha.vn
Mình đã cày phim Sex Education từ hồi nào rồi, nhưng có một chi tiết vẫn còn đọng lại đến tận giờ này. Đó là khi Jean Milburn – nhà trị liệu tâm lý, đồng thời là mẹ của Otis có câu nói:
"It's a fine balance, listening to people without inserting yourself into their reality." (Tạm dịch: Đó là sự cân bằng tinh tế, giữa việc lắng nghe người khác mà không áp đặt bản thân mình vào thực tại của họ).
Câu nói này khiến mình nghĩ ngay đến bố mình luôn ý
Ngay từ bé, mình đã kính trọng bố không chỉ vì bố là trụ cột gia đình, mà còn vì bố thực sự biết cách lắng nghe. Mình có thể kể cho bố bất cứ chuyện gì: một bài kiểm tra điểm kém, beef với bạn, hay thậm chí là những cảm xúc vụn vặt kiểu "con không thích mái tóc này" Bố chưa bao giờ tỏ ra coi thường hay ngắt lời. Ổng kiên nhẫn lắng nghe cho đến khi mình nói xong, rồi mới nhẹ nhàng chia sẻ: "Con nghĩ sao về chuyện đó? Bố có vài gợi ý, con tham khảo nhé".
Không chỉ mình, mà nhiều anh chị em họ của mình cũng thường sang nhà thì thầm, tâm sự nhỏ to với bố. Có những vấn đề mà hai người anh họ thân thiết còn chọn chia sẻ với bố mình trước cả bố mẹ ruột luôn đó. Bởi vì họ biết, ở bên bố mình, họ sẽ được lắng nghe trọn vẹn. Bố chưa bao giờ mắng mỏ, chưa bao giờ cắt ngang, cũng không bao giờ áp đặt "phải thế này, phải thế kia"
Mình nhớ mãi có lần ngồi chơi, tình cờ nghe thấy bác ruột, bố của một anh họ đang nói chuyện với con trai. Anh họ mới kể được vài câu thì bác đã sa sả: "Sao không làm như này? Sao không cố gắng như người ta?". Khuôn mặt anh họ tím tái, cố kìm nén Lúc đó mình chợt hiểu vì sao cậu ấy chọn sang tâm sự với bố mình thay vì bố mình.
Càng lớn, mình càng thấy rõ: sự khác biệt không nằm ở việc ai giỏi hơn, ai biết nhiều hơn, mà ở chỗ ai thật sự chịu lắng nghe
Sau này, khi trưởng thành và lập gia đình, mình thường nhớ về bố mỗi khi ngồi nói chuyện với các con. Mình cố gắng học cách lắng nghe trước khi đưa ra lời khuyên, không ngắt lời, không áp đặt. Thay vì nói "con phải…", mình thường hỏi "con nghĩ sao?", "con muốn giải quyết thế nào?". Mình muốn con cảm nhận được rằng, mẹ không đứng ở vị trí "bề trên", mà là một người bạn đồng hành.
Nguồn: soha.vn