Xem phim 'Sex Education', tôi hiểu vì sao con gái ghét bà ngoại - Bi kịch đến từ câu nói tưởng chừng vô hại

Trước giờ cứ nghĩ con bướng bỉnh, ai ngờ những lời "vô hại" của người lớn lại để lại chấn thương tâm lý nặng nề đến vậy

ec6a03da9c5a36c80ba5.jpg


Ngày xưa tôi không hiểu nổi sao con gái mình lại xa lánh, thậm chí có phần khó chịu với bà ngoại. Hồi đó tôi còn trách con không biết quý tình thân. Nhưng mãi đến khi cày "Sex Education", tôi mới vỡ lẽ ra cái lý do đau lòng đằng sau tất cả

"Sex Education" không chỉ là phim giải trí thôi đâu, nó còn chạm đến cả đống vấn đề nhạy cảm như giới tính, tình yêu, sự trưởng thành và đặc biệt là drama mối quan hệ cha mẹ - con cái ấy mà.

Nhân vật Jean Milburn – một nhà trị liệu tâm lý siêu đỉnh nhưng vẫn sai be sai bét khi nuôi con trai. Bà ấy biến lời khuyên, lời dạy thành gánh nặng tâm lý cho con, khiến con kiệt sức, chán đời, không muốn share gì với phụ huynh nữa. Nhìn bà ấy mà tôi giật mình: Ủa, tôi cũng đang vô tình làm tổn thương con mình à?

Bộ phim này khiến tôi phải đối mặt với sự thật cay đắng – rằng có những vết thương không đến từ chuyện gì to tát, mà từ chính những câu nói "bình thường" của người lớn.

3574e27d91d854705e5e.jpg


Con gái tôi hồi nhỏ siêu yêu bà ngoại. Lúc còn bé tí, cứ về thăm bà là vui như Tết. Nhưng rồi dần dần, con trở nên xa cách. Những cuộc gọi ngày càng ít dần, trả lời lung tung mỗi lần tôi nhắc đến bà.

Tôi từng nghĩ con mình ngang ngạnh, vô duyên, không biết trân trọng tình cảm gia đình. Nhưng tôi chưa bao giờ hỏi con: "Vì sao con lại đổi vậy?".

Mãi đến một hôm, tôi nhẹ nhàng hỏi: "Tại sao con không thích bà ngoại?".

Con gái tôi nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy giận dữ lẫn tổn thương. Sau hồi lâu im lặng, con mở lời run run: "Mẹ ơi, mẹ có nhớ con từng bị cô giáo nhắc nhở trước lớp vì mặc áo ôm sát không?".

Tôi shock. Đó là chuyện cách đây mấy năm rồi. Hồi ấy tôi không để tâm lắm, cứ nghĩ giáo viên nhắc là chuyện bình thường thôi.

Tôi gật đầu, đợi con nói tiếp. Con nói: "Lúc đó con đã rất xấu hổ, nhưng điều làm con buồn nhất không phải là cô giáo, mà là lời của bà ngoại".

Tôi nhíu mày: "Bà đã nói gì thế con?". Con hít sâu, như lấy hết dũng khí để nói ra điều nó kìm nén mấy năm trời: "Bà bảo con mà ăn mặc kiểu này thì sau này chỉ hư hỏng, chẳng ai coi ra gì"

Tôi đứng hình. Con gái tôi lúc đó mới có 12 tuổi. Con vẫn còn ngây thơ, chưa đủ nhận thức sâu sắc về những điều bà nói. Nhưng những lời đó, với một đứa trẻ đang hình thành nhân cách, là một cú đâm chí mạng luôn.

"Mẹ có biết không? Sau câu nói đó, con cảm thấy mình thật đáng ghét. Con không hiểu mình đã làm gì sai, nhưng con cứ thấy mình như phạm phải lỗi lầm khủng khiếp". Giọng con rơi rơi, như những tổn thương ngày nào vẫn còn nguyên đó trong lòng

"Nhưng điều tệ nhất là gì, mẽ có biết không?" – con nhìn tôi, đôi mắt ánh lên nỗi uất ức chồng chất bao năm nay.

Tôi đứng hình, không biết nói gì. "Lúc con òa khóc vì tủi thân, vì xấu hổ… bà không an ủi con. Bà chỉ lạnh lùng nói: Khóc gì mà khóc, con gái thì phải biết giữ mình, đừng có làm gia đình xấu mặt".

Tôi chợt hiểu ra rằng, đôi khi, những lời dạy dỗ không có ác ý vẫn có thể trở thành gánh nặng đè nát tâm hồn một đứa trẻ.

Lúc đó, con tôi mới 12 tuổi. Con chỉ đang bắt đầu hiểu về bản thân, về sự thay đổi của cơ thể, về thế giới bên ngoài. Nhưng chỉ vì một câu nói vô tình, khiến con phải mang theo nỗi xấu hổ và cảm giác tội lỗi vô hình suốt mấy năm trời

Tôi ngồi đó, nước mắt tuôn rơi. Tôi nhớ lại chính mình ngày bé, cũng từng bị những lời nói vô tình làm tổn thương. Tôi cũng từng được dạy rằng con gái phải biết giữ mình để tránh bị người ta đàm tiếu.

Tôi đã lớn lên với nỗi sợ hãi, với những áp lực vô hình đè nặng lên từng quyết định trong cuộc đời. Và rồi, tôi lại để điều đó tiếp diễn với con gái mình

Tôi không trách mẹ mình – bà ngoại của con. Bà chỉ nói những điều mà bà được dạy từ nhỏ và luôn tin là đúng. Nhưng đôi khi, dù xuất phát từ tình thương, những quan niệm ấy vẫn có thể vô tình làm tổn thương con trẻ.

Hôm ấy, tôi ôm con gái thật chặt. Tôi nói: "Mẹ xin lỗi. Mẹ không biết con đã tổn thương đến vậy". Con dựa vào vai tôi, thổn thức khóc. Tôi biết, có những vết thương đã hằn sâu mà một lời xin lỗi không thể xóa được.

Nhưng ít nhất, tôi có thể bắt đầu từ đây – từ việc thừa nhận sai lầm và học cách làm một người mẹ tốt hơn ✨

761fb2e91309a077b650.jpg


Hồi nhỏ, chúng ta hay tin rằng lời người lớn là chân lý. Nhưng khi trưởng thành, ta mới hiểu rằng có những câu nói tưởng chừng vô hại có thể để lại vết sẹo suốt đời trong tâm hồn một đứa trẻ.

Và đau lòng thay, đôi khi, những vết thương ấy lại đến từ chính những người thân yêu nhất

Làm cha mẹ không chỉ là dạy dỗ con cái mà còn là học cách lắng nghe. Chúng ta không thể bao bọc con mãi trong một chiếc lồng kính, nhưng ta có thể tạo ra một môi trường an toàn để con cảm thấy được thấu hiểu, để con biết rằng dù có chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn là nơi để quay về. Đó là nơi không phán xét, không áp đặt, chỉ có yêu thương và sự sẻ chia

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top