Xem phim Sex Education, mình mới vỡ lẽ: Có những tiếng quát ám ảnh cả một đời người

HanDethuong

New member
c83278c06685e6cda917.jpg


Có những âm thanh cả đời không thể quên.

Mình từng nghĩ ký ức mạnh nhất hồi bé là những hình ảnh. Một buổi chiều mưa, một bữa cơm nguội, hay gương mặt cau có của người lớn. Nhưng khi xem Sex Education, mình mới nhận ra thứ theo người ta lâu nhất đôi khi không phải hình ảnh, mà là âm thanh

Đó là một cảnh rất ngắn trong phim. Nhân vật Jackson đứng trên sân khấu, ánh đèn rọi thẳng vào mặt, khán phòng im phăng phắc. Nhưng cậu ấy không thể cất giọng hát. Không phải vì quên lời, mà vì trong đầu vang lên tiếng mẹ mình từng quát, từng thúc ép, từng đặt quá nhiều kỳ vọng. Tiếng quát ấy không còn ở căn nhà ngày xưa nữa, nhưng nó ở trong đầu cậu, rõ ràng đến mức át cả hiện tại.

Mình ngồi xem mà bất giác nín thở. Vì mình hiểu cảm giác đó quá chừng

68e52cec01465c43e1c4.jpg


Tuổi thơ mình không thiếu ăn, không thiếu mặc. Nhưng nhà mình nhiều tiếng quát. Không phải lúc nào cũng là những trận đòn, chỉ là những câu nói gắt gỏng, những tiếng gọi tên kèm bực bội. "Có mỗi việc này mà cũng không làm được à?", "Sao lúc nào cũng chậm chạp thế?", "Nói bao nhiêu lần rồi hả?". Những câu ấy vang lên vào buổi sáng, buổi trưa, buổi tối, lẫn trong tiếng bát đũa và tiếng ti vi.

Ngày đó, mình không khóc. Mình chỉ lặng đi. Và mình nghĩ lớn lên rồi sẽ quên thôi.

Nhưng hóa ra, mình chỉ mang chúng theo

Nhiều năm sau, khi đã đi làm, có những lúc sếp chỉ nâng giọng một chút, tim mình đã đập nhanh. Khi ai đó gọi tên mình lớn tiếng giữa đám đông, mình thấy mình nhỏ lại. Có những lúc đang làm rất tốt, chỉ cần một lời chê, trong đầu mình lập tức vang lên những tiếng quát cũ, y hệt ngày xưa.

Xem Jackson loay hoay với áp lực và nỗi sợ vô hình trong Sex Education, mình chợt hiểu có những tiếng quát không dừng lại khi người nói im lặng. Nó tiếp tục sống trong người nghe, lặp lại mỗi khi họ nghi ngờ bản thân

Đáng buồn hơn, có một giai đoạn mình nhận ra mình bắt đầu dùng chính giọng điệu đó với con. Không cố ý, không ác ý. Chỉ là khi mệt mỏi, khi công việc dồn dập, mình quát con vì những chuyện rất nhỏ. Mình thấy con giật mình, ánh mắt hoang mang, rồi cúi đầu im lặng. Cảnh ấy quen đến đáng sợ.

Mình chợt thấy mình giống hệt người lớn ngày xưa. Và con mình giống mình của rất nhiều năm trước.

Trong Sex Education, điều khiến mình ám ảnh không phải là những tình huống kịch tính, mà là cách bộ phim cho thấy trẻ con có thể lớn lên, có thể rời khỏi nhà, nhưng những âm thanh của tuổi thơ thì không dễ biến mất. Chúng trở thành giọng nói nội tâm, trở thành nỗi sợ vô hình, trở thành rào cản mà chính người trong cuộc cũng không gọi tên được ️

Mình bắt đầu để ý hơn đến cách mình nói. Không phải lúc nào mình cũng dịu dàng, nhưng mình học cách dừng lại, hạ giọng, và sửa lời. Có lần mình lỡ quát, mình quay lại xin lỗi con. Con không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, nhưng mình thấy ánh mắt con dịu xuống.

Xem Sex Education, mình nhận ra trẻ con có thể quên rất nhanh những món đồ được mua cho chúng, nhưng lại nhớ rất lâu cách người lớn nói chuyện với mình. Một tiếng quát có thể trôi qua trong vài giây, nhưng dư âm của nó thì có khi theo người ta cả đời ✨

fae4d1fa9f09ed6c4d9a.jpg


5c96fd5b6d9fcf229b02.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top