Mãi đến lần thứ 10 xem "Sex Education", chị mới tỉnh ra cái lỗi "chí mạng" trong cách sống của mình luôn
Chị là team "hoàn hảo chủ nghĩa" chuẩn không cần chỉnh. Từ công việc, gia đình cho đến việc chuẩn bị một bữa ăn cũng phải chỉn chu từng li từng tí. Và rồi... chị trở thành con người "khó ở" trong mắt thiên hạ. Mối quan hệ với team cũng căng đét: mặt thì không dám nói gì nhưng chị biết sau lưng ai cũng "ưng chê" chị hết
Chồng chị cũng nhắc phải thay đổi, dễ chịu tẹo đi thì mọi người mới dám lại gần mà tâm sự chứ. Nhưng lúc đó chị cứ nghĩ anh ấy lảm nhảm vớ vẩn thôi. Chị cầu toàn là vì muốn mọi thứ chạy đúng hướng, đạt kết quả đỉnh nhất mà! Sự thật là team chị năm nào cũng hoàn thành xuất sắc project, giấy khen tiền thưởng đủ cả. Còn con cái thì học giỏi, ngoan ngoãn chưa bao giờ nghịch phá. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất mà!
Dịp cuối năm này, chị thường xuyên bị khủng hoảng và stress nặng. Vừa công việc vừa chuyện học hành của con. Chồng thì không support, chỉ bảo giảm bớt sự cầu toàn đi là mọi thứ sẽ dễ thở hơn.
Đêm qua, chị nằm dài trên sofa cày lại "Sex Education" lần thứ 10. Đây là một trong số ít phim mà chị mê. Mỗi khi stress quá cần giải toả, chị lại cày đi cày lại mấy bộ phim đó.
Rồi có một câu thoại của Otis khiến chị "chột dạ" luôn: "Tôi là một mớ hỗn độn, nhưng tôi nghĩ thiếu niên nào cũng như vậy. Vì vậy, đó là lý do để chúng ta trò chuyện với nhau". Mấy lần xem trước chị gần như không để ý câu này. Nhưng giờ lại thấy nó sâu sắc khủng khiếp luôn
Otis thừa nhận bản thân còn nhiều thiếu sót. Và cậu ấy cũng khẳng định không ai hoàn hảo cả. Chỉ có tình yêu thương, sự thấu hiểu lẫn nhau mới giúp chúng ta nhìn nhận đúng đắn và support nhau để trở thành phiên bản tốt hơn.
Một cậu teen đang tập làm người lớn mà đã có những suy nghĩ chín chắn thế này, đúng là khiến chị kinh ngạc!
Rồi chị nghĩ về bản thân mình. Chị theo đuổi "chủ nghĩa hoàn hảo" và bắt mọi thứ phải tuyệt đối hoàn hảo. Mọi người xung quanh phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, vai trò của họ. Con trai chị phải luôn dẫn đầu các kỳ thi, trở thành học sinh ưu tú của trường. Chị cho con học trung tâm này, trung tâm nọ nhưng lại chẳng hiểu đam mê của con là gì? Chị cũng chưa bao giờ ngồi tâm sự với con quá 10 phút. Suốt ngày con chỉ có học và học.
Có một lần duy nhất, chị nghe con than: "Cuộc sống của con thật nhàm chán và vô nghĩa". Thay vì trò chuyện cùng con, chị đã la mắng và bảo con đang sướng quá hóa rồ. Chị còn lấy mấy tấm gương vượt khó để dạy dỗ con một trận. Từ đó con không than thở nữa nhưng cũng... không nói chuyện với mẹ nữa
Chị nghĩ rằng ông bố, bà mẹ nào cũng đang có cách dạy con sai lầm như chị. Luôn tìm kiếm sự hoàn hảo ở con cái nhưng lại quên mất điều cốt lõi quan trọng hơn: Sự thấu hiểu.
Nguồn: soha.vn
Chị là team "hoàn hảo chủ nghĩa" chuẩn không cần chỉnh. Từ công việc, gia đình cho đến việc chuẩn bị một bữa ăn cũng phải chỉn chu từng li từng tí. Và rồi... chị trở thành con người "khó ở" trong mắt thiên hạ. Mối quan hệ với team cũng căng đét: mặt thì không dám nói gì nhưng chị biết sau lưng ai cũng "ưng chê" chị hết
Chồng chị cũng nhắc phải thay đổi, dễ chịu tẹo đi thì mọi người mới dám lại gần mà tâm sự chứ. Nhưng lúc đó chị cứ nghĩ anh ấy lảm nhảm vớ vẩn thôi. Chị cầu toàn là vì muốn mọi thứ chạy đúng hướng, đạt kết quả đỉnh nhất mà! Sự thật là team chị năm nào cũng hoàn thành xuất sắc project, giấy khen tiền thưởng đủ cả. Còn con cái thì học giỏi, ngoan ngoãn chưa bao giờ nghịch phá. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất mà!
Dịp cuối năm này, chị thường xuyên bị khủng hoảng và stress nặng. Vừa công việc vừa chuyện học hành của con. Chồng thì không support, chỉ bảo giảm bớt sự cầu toàn đi là mọi thứ sẽ dễ thở hơn.
Đêm qua, chị nằm dài trên sofa cày lại "Sex Education" lần thứ 10. Đây là một trong số ít phim mà chị mê. Mỗi khi stress quá cần giải toả, chị lại cày đi cày lại mấy bộ phim đó.
Rồi có một câu thoại của Otis khiến chị "chột dạ" luôn: "Tôi là một mớ hỗn độn, nhưng tôi nghĩ thiếu niên nào cũng như vậy. Vì vậy, đó là lý do để chúng ta trò chuyện với nhau". Mấy lần xem trước chị gần như không để ý câu này. Nhưng giờ lại thấy nó sâu sắc khủng khiếp luôn
Otis thừa nhận bản thân còn nhiều thiếu sót. Và cậu ấy cũng khẳng định không ai hoàn hảo cả. Chỉ có tình yêu thương, sự thấu hiểu lẫn nhau mới giúp chúng ta nhìn nhận đúng đắn và support nhau để trở thành phiên bản tốt hơn.
Một cậu teen đang tập làm người lớn mà đã có những suy nghĩ chín chắn thế này, đúng là khiến chị kinh ngạc!
Rồi chị nghĩ về bản thân mình. Chị theo đuổi "chủ nghĩa hoàn hảo" và bắt mọi thứ phải tuyệt đối hoàn hảo. Mọi người xung quanh phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, vai trò của họ. Con trai chị phải luôn dẫn đầu các kỳ thi, trở thành học sinh ưu tú của trường. Chị cho con học trung tâm này, trung tâm nọ nhưng lại chẳng hiểu đam mê của con là gì? Chị cũng chưa bao giờ ngồi tâm sự với con quá 10 phút. Suốt ngày con chỉ có học và học.
Có một lần duy nhất, chị nghe con than: "Cuộc sống của con thật nhàm chán và vô nghĩa". Thay vì trò chuyện cùng con, chị đã la mắng và bảo con đang sướng quá hóa rồ. Chị còn lấy mấy tấm gương vượt khó để dạy dỗ con một trận. Từ đó con không than thở nữa nhưng cũng... không nói chuyện với mẹ nữa
Chị nghĩ rằng ông bố, bà mẹ nào cũng đang có cách dạy con sai lầm như chị. Luôn tìm kiếm sự hoàn hảo ở con cái nhưng lại quên mất điều cốt lõi quan trọng hơn: Sự thấu hiểu.
Nguồn: soha.vn