DauNho9415
New member
Khác với Anh-Mỹ chỉ đưa xe tăng lên tàu lượn thôi, thì người Nga còn chơi trội hơn: Lắp cánh cho xe tăng luôn cơ!
Các đơn vị thiết giáp tuy là bảo vệ và cơ động cho lực lượng mặt đất oke lắm, nhưng mà điểm trừ là triển khai ra mặt trận hơi chậm chạp.
Còn lính dù thì triển khai nhanh như chớp, nhưng lại giới hạn ở chuyện mang theo được ít đồ nghề quá.
Trong Thế chiến II, các nước Đồng minh đã nghĩ ra cách kết hợp hai khái niệm này: phát triển phương tiện bọc thép có thể triển khai cùng lính dù.
Mỹ và Anh đã làm ra những xe tăng hạng nhẹ có thể bay trên tàu lượn như Mk VII Tetrarch và M22 Locust. Nhưng mà giải pháp xe tăng đường không của Liên Xô còn gây sốc hơn nhiều!
Thay vì dùng tàu lượn, Liên Xô quyết định... lắp cánh cho xe tăng luôn. Chơi lớn phết đó!
Thực ra trước đó, quốc gia này cũng đã thử những giải pháp khả thi hơn rồi. Một trong số đó là gắn xe tăng T-27 bên dưới máy bay ném bom hạng nặng TB-3 và triển khai ngay trên sân bay sau khi máy bay hạ cánh.
Một ý tưởng khác lại muốn gắn dù vào xe tăng để thả từ trên không xuống. Tuy nhiên cách này bắt phi công phải thả riêng xe tăng và làm chậm quá trình triển khai máy bay trên chiến trường.
Giống như Mỹ và Anh, cuối cùng Liên Xô cũng dùng tàu lượn như một phương pháp triển khai cho xe tăng đổ bộ đường không.
Nhưng khi Không quân Liên Xô làm việc với nhà thiết kế máy bay nổi tiếng Oleg Antonov, ông đã đẩy ý tưởng này đi xa hơn nữa. Để triển khai xe tăng nhanh hơn và không làm trì hoãn máy bay cùng tàu lượn, Antonov cho rằng chiếc xe tăng nên tự bay luôn cho nhanh!
Thiết kế của Antonov là một giá đỡ giống cánh có thể tháo rời cho xe tăng trinh sát hạng nhẹ T-60. Nó được làm bằng gỗ và vải, dùng cánh hai lớp với một chiếc đuôi kép.
Xe tăng lắp cánh được máy bay kéo theo, sau đó nó được thả để lướt xuống chiến trường, hạ cánh và bỏ đi phần giá đỡ, sẵn sàng chiến đấu gần như ngay khi chạm đất. Ez game!
Xe tăng A-40 được gắn thêm cánh lượn. Tuy nhiên máy bay kéo theo xe tăng này không đủ sức để đạt được tốc độ thiết kế. Hơi fail...
Thường được gọi là A-40, loại xe tăng bay này được chế tạo vào năm 1942 và được thiết kế để có thể kéo bởi máy bay ném bom hạng nặng Pe-8 hoặc TB-3.
Mặc dù đây là những chiếc máy bay có sức kéo xịn xò, nhưng chiếc A-40 thử nghiệm vẫn phải bỏ đi vũ khí trang bị, đạn dược, đèn pha và mang theo rất ít nhiên liệu luôn.
Dù đã cố giảm trọng lượng hết sức, TB-3 vẫn không giữ được sự ổn định của A-40 trong chuyến bay thử nghiệm do lực cản quá lớn.
Ngày 2/9/1942, Liên Xô cố gắng nhấc bổng hoàn toàn chiếc xe tăng có lắp cánh. Xe tăng cất cánh bay lên khá oke, nhưng công suất của các động cơ TB-3 không đủ mạnh để đạt đến tốc độ thiết kế là 160 km/giờ. Lúc đó, các động cơ của máy bay ném bom bắt đầu quá nóng luôn rồi.
Tuy nhiên chiếc xe tăng được báo cáo là lướt đi khá mượt. Chiếc A-40 đã được điều khiển hạ cánh an toàn xuống cánh đồng gần sân bay mà nó cất cánh. Sau khi dỡ bỏ cụm giá bay, xe tăng được đưa về căn cứ bình thường.
Mặc dù cuộc thử nghiệm thành công về mặt kỹ thuật, nhưng thực tế A-40 đã gây quá nhiều lực cản khí động học cho cả chiếc TB-3, nên dự án bị hủy bỏ luôn. Chỉ có một chiếc T-60 từng được lắp thiết bị lượn và nó chỉ được thử nghiệm đúng một lần thôi. RIP project!
Nguồn: soha.vn