Xe tăng 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập: Chuyện thú vị về anh đại đội phó đi nạp đạn

Su2k63261

New member
31f3f185c152d3d30927.png


Trong team kíp xe tăng 390 huyền thoại húc đổ cổng Dinh Độc Lập trưa 30/04/1975, có một nhân vật khá đặc biệt: Thiếu úy Lê Văn Phượng - Đại đội phó kỹ thuật.

Có ai thắc mắc không nhỉ: Sao một vị đại đội phó lại đi... nạp đạn? Mà nạp đạn thì ai cũng làm được mà, thường toàn là các binh nhất, binh nhì đảm nhiệm thôi. Plot twist ở đây nè!

Đại đội phó kỹ thuật là ai vậy trời?

Trong biên chế của binh chủng Tăng Thiết giáp của ta, có một chức danh hơi khác với bộ binh tí - đó là cấp phó kỹ thuật. Đây là thành viên trong ban chỉ huy đơn vị, giúp sếp lo mọi chuyện liên quan đến kỹ thuật trong phạm vi đơn vị.

Tuy nhiên chức này chỉ có từ cấp đại đội trở lên thôi nhé. Ở cấp đại đội thì gọi là Đại đội phó kỹ thuật, giờ người ta gọi là Phó đại đội trưởng về kỹ thuật cho sang.

Hiện tại thì các bạn cán bộ kỹ thuật cấp đại đội thường được đào tạo bài bản tại hệ kỹ thuật của Trường sĩ quan Tăng Thiết giáp, hoặc từ sĩ quan hệ chỉ huy chuyển qua. Còn hồi kháng chiến chống Mỹ, thường các anh cán bộ kỹ thuật cấp đại đội đều... "lên hạng" từ lái xe cả đấy!

Cụ thể là sao? Trong số lái xe của mỗi đơn vị, người ta sẽ chọn anh nào lái xe khá nhất, có kinh nghiệm xài xe, bảo quản xe, sửa xe giỏi... để giao nhiệm vụ làm kỹ thuật viên. Làm tốt một thời gian thì được đi học thêm một lớp ngắn hạn rồi mới bổ nhiệm Đại đội phó kỹ thuật.

Khi đơn vị huấn luyện - sẵn sàng chiến đấu, đại đội phó kỹ thuật chịu trách nhiệm tổ chức tốt công tác bảo đảm kỹ thuật, đồng thời phải chịu trách nhiệm chính về hệ số sẵn sàng chiến đấu của toàn bộ số trang bị trong đại đội mình luôn.

Đồng thời còn làm thầy giáo dạy các khoa mục huấn luyện kỹ thuật, đặc biệt là nâng cao trình độ cho đội ngũ lái xe nữa.

82eb454d370829ba3627.jpg


Khi hành quân chiến đấu, đại đội phó kỹ thuật là người giúp đại đội trưởng lập kế hoạch hành quân sao cho hợp với tình hình đường sá và khả năng của xe máy, lái xe, tính toán khí tài dự bị cần mang theo, các chặng phải đổ xăng, dầu mỡ và bảo dưỡng v.v...

Trong quá trình hành quân thường đi cuối đội hình cùng với tổ thợ để kịp thời fix mọi hỏng hóc trong khả năng của mình.

Còn khi chiến đấu, vị trí của đại đội phó kỹ thuật là ở Đài quan sát kỹ thuật. Team giúp việc gồm có kỹ thuật viên, thợ sửa chữa và các thành viên dự bị. Có trường hợp được trang bị xe dắt (BTS) luôn.

19ee421dd38152a33b10.png


Đài quan sát kỹ thuật thường đặt sau đội hình chiến đấu, ở khoảng cách có thể quan sát được tình hình chiến đấu và thường xuyên di chuyển theo đội hình để kịp thời cứu kéo, cứu hộ và sửa chữa các hỏng hóc của trang bị... xảy ra trong quá trình chiến đấu.

Thiếu úy Lê Văn Phượng nhập ngũ năm 1965. Sau khi vào binh chủng được cử đi học lái xe tăng. Về đơn vị làm một thời gian thì được đi đào tạo lái xe cấp 2 và được giao nhiệm vụ làm kỹ thuật viên đại đội rồi làm trợ lý kỹ thuật tiểu đoàn. Từ năm 1973 anh được bổ nhiệm làm Đại đội phó kỹ thuật của Đại đội 4 xe tăng.

Trong cuộc hành quân "Thần tốc" dọc miền duyên hải, Lê Văn Phượng thường đi cùng xe 380 - xe đi cuối đội hình.

Anh đã chỉ dạy cách khắc phục hầu hết các hư hỏng nhỏ trong đại đội và góp công lớn đưa đủ 100% xe của đơn vị đến vị trí tập kết (xe 386 sau đó mới hỏng). Và mặc dù là cán bộ đại đội nhưng trên đường hành quân thỉnh thoảng anh vẫn xuống lái đỡ các lái xe khi anh em mệt nữa. Chuẩn anh "pro player" đây rồi!

fd6c17b321bfc7d7c31d.jpg


Định mệnh hay sao ấy nhỉ?

Chiến dịch Hồ Chí Minh trên cánh đông đã tiến hành được 3 ngày nhưng hướng chủ yếu của quân đoàn 2 vẫn bị kẹp ở căn cứ Nước Trong. Đại đội XT 5 phối thuộc cho Trung đoàn 9, Sư đoàn 304 đã chiến đấu liên tục 3 ngày nhưng vẫn chưa phá được cái chốt chặn nguy hiểm này và đã mất khá nhiều người - kể cả khi được chi viện 1 xe của Đại đội XT 4.

Không thể đợi thêm, ngày 29.4.1975 Lữ đoàn xe tăng 203 quyết định tung Đại đội XT 4 vào để tạo bước đột phá mới, mở đường tiến quân cho quân đoàn nhanh chóng tiến về Sài Gòn. Nhiệm vụ của đại đội là chọc thủng tuyến phòng ngự vòng ngoài của địch tại căn cứ Nước Trong và nhanh chóng phát triển ra đường 15.

Tính chất của trận đánh này là tấn công địch phòng thủ trong công sự nhưng lại có chút dáng dấp hành tiến tấn công. Vì vậy, cả đại đội phó kỹ thuật cùng các thành viên tổ kỹ thuật đều đi theo các xe để phụ giúp nạp đạn.

Đây là công việc cực kỳ nặng nhọc nên có thêm người giúp sẽ đỡ vất vả hơn nhiều. Ngoài ra, khi có thêm một người nạp đạn thì chiến sĩ nạp đạn sẽ có thể sử dụng khẩu trọng liên 12,7 mm để diệt địch luôn.

Sau khi xe 380 bị thương trong trận đánh trước, đại đội phó kỹ thuật Lê Văn Phượng chuyển sang đi cùng xe tăng 390. Lineup của xe này gồm: Trung úy Vũ Đăng Toàn - chính trị viên đại đội kiêm trưởng xe; Nguyễn Văn Tập - lái xe; Ngô Sĩ Nguyên - pháo thủ và Đỗ Cao Trường - pháo thủ số hai (nạp đạn).

69345cee842d30d97469.jpg


Trận đánh diễn ra cực kỳ ác liệt luôn. Quân địch lợi dụng các công sự kiên cố và địa hình có lợi ngăn chặn quyết liệt.

Để tăng cường sức mạnh hỏa lực, pháo thủ số hai Đỗ Cao Trường nhô người ra ngoài tháp pháo bắn 12,7 mm. Công việc nạp đạn trong xe do đại đội phó Lê Văn Phượng đảm nhiệm. Những loạt đạn trọng liên thẳng căng đã làm tăng đáng kể hỏa lực của xe tăng.

Bỗng một quả đạn pháo nổ gần. Vài mảnh đạn văng lên chém vào hông và chân của Trường. Tuy vậy anh vẫn kiên cường chiến đấu cho đến lúc trận đánh kết thúc thắng lợi mới chịu đi viện. Từ đó trở đi, vị trí pháo thủ số hai - nạp đạn của xe tăng 390 do thiếu úy Lê Văn Phượng, Đại đội phó kỹ thuật đảm nhiệm.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top