Vit2k86151
New member
Tết là lúc gia đình quây quần bên nhau, nhưng 3 em bé ở phường Phước Lộc, thị xã Lagi (Bình Thuận) lại phải đón năm mới trong nỗi đau mất mẹ những ngày cuối năm.
Đeo vành khăn tang trắng nhưng giờ 3 em Phạm Duy Hưng (lớp 6), Phạm Duy Việt (lớp 4) và Phạm Duy Bảo (lớp 1) vẫn còn bơ phờ chưa thể tin ngôi nhà đã mãi thiếu vắng mẹ. Mẹ các em là chị Đỗ Thị Duyên (35 tuổi) đã ra đi sau khi bị rơi xuống biển khi cùng chồng đi đánh cá ở biển La Gi vào rạng sáng 25-1.
"Sao mẹ con ngủ lâu vậy?"
Hôm đám tang, thấy mẹ nằm trong quan tài, bé Duy Bảo ngây thơ hỏi mọi người xung quanh: "Sao mẹ con ngủ lâu vậy? Mở hộp gỗ lên để cho mẹ con dậy!". Còn những ngày sau đó, bé Bảo cứ nằm dài trước bàn thờ nhìn chăm chăm vào di ảnh mẹ, lẩm bẩm: "Con nhớ mẹ quá, nhìn hình cho đỡ nhớ".
Lớn hơn em trai, Hưng và Việt dường như đã hiểu mẹ sẽ không bao giờ trở về nữa nên cứ ngồi thu mình ở góc, ai hỏi gì cũng im lặng.
Bà Dương Thị Lai (66 tuổi; bà nội của 3 em) đỏ hoe mắt, xót xa nói nhìn đám cháu mà bà không giữ được nước mắt. Sau đám tang, mấy đứa nhỏ cứ lục tìm hình của mẹ, rồi lấy quần áo, đồ dùng của mẹ mà ôm chặt vào lòng. Đặc biệt buổi tối, 3 em phải ôm mền và quần áo của mẹ mới chịu ngủ được.
Bà Lai kể 2 vợ chồng anh Sơn - chị Duyên cùng tuổi, cùng quê ở xã Hoằng Thanh, huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa). Sau khi cưới, hai người cùng vào thị xã Lagi lập nghiệp, kiếm sống bằng nghề đánh cá gần bờ. Mỗi ngày, khoảng 1-2 giờ sáng, khi các con đã ngủ say, 2 vợ chồng lại ra khơi trên chiếc ghe nhỏ. Dù không biết bơi nhưng muốn chia sẻ vất vả với chồng và do hoàn cảnh khó khăn không đủ tiền thuê người, chị Duyên tự nguyện làm bạn đồng hành, sóng gió với chồng trên biển.
Bà Nguyễn Thị Tám, hàng xóm của 2 vợ chồng nhận xét ở phường này rất ít phụ nữ đi biển. Chị Duyên siêng năng, thức khuya dậy sớm cùng chồng, không ngại khó khăn vất vả. Hai vợ chồng rất thương yêu, quấn quýt, dù vất vả nhưng lúc nào cũng vui vẻ.
Khoảng trống quá lớn
Dù mất mát quá đau, anh Phạm Duy Sơn vẫn cố gắng vững vàng để lo hậu sự cho vợ và là chỗ dựa cho 3 con. Nhắc đến buổi sáng định mệnh đó, anh Sơn không cầm được nước mắt.
Anh kể hôm đó khoảng 6 giờ sáng, cũng như mọi khi, 2 vợ chồng lại ra khơi. Trong lúc anh đang làm việc bên trong thuyền thì nghe vợ la lớn, chạy ra mới thấy chị bị trượt chân ngã xuống biển. Lập tức, anh nhảy xuống biển tìm kiếm và đã ôm được vợ trong tay. Lúc đó trời đang mưa, chị lại không biết bơi nên kiệt sức, ngày càng yếu dần. Hơn 30 phút ôm chặt vợ, anh cố gắng dìu chị đến thuyền nhưng bất lực vì dòng nước đã đẩy thuyền ra xa. Thấy chồng sắp hết sức, chị Duyên nói nếu cứ vậy cả hai sẽ không qua khỏi, chị rút tay ra khỏi tay chồng. Lau nước mắt, anh Sơn nghẹn ngào: "Sau đó tôi bất tỉnh, đến khi được một chiếc tàu bạn cứu lên đưa đi cấp cứu...".
Sau đám tang vợ, anh lại tiếp tục những chuyến ra khơi để nuôi con. Giờ khi anh vắng nhà, 3 em nhỏ được giao cho ông bà nội trông nom. Mà ba mẹ anh Sơn tuổi cao, không còn sức lao động, lại đang chăm 1 người con bị bệnh nằm liệt giường đã hơn 20 năm.
Nguồn: soha.vn