Wechoice Awards 5 năm: Những câu chuyện truyền cảm hứng khiến triệu trái tim tan chảy ✨

Ai mà không nhớ hành trình của mẹ Mai Anh cùng bé Thiện Nhân, hay cụ bà Nguyễn Thị Xuân chờ người chồng Nhật hơn 50 năm, rồi nỗ lực phi thường của các thầy giáo trường TH Tri Lễ... Đó chính là những "mặt trời" ấm áp, tỏa sáng mà Wechoice Awards đã tìm thấy qua bao mùa giải rồi nè! ☀️

Chỉ còn khoảng 1 tháng nữa thôi là chúng mình sẽ bye bye 2018. Nhìn lại cả năm vừa qua, nhiều người thở phào nhẹ nhõm vì đã đạt được nhiều thành tựu ý nghĩa, cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều sống tốt hơn ngày hôm trước một chút.

Thế nhưng cũng có không ít người khác. Họ cứ chìm đắm trong những mớ hỗn độn mà cuộc sống bày ra; mệt mỏi, xô bồ khiến họ bi quan và thờ ơ với nỗi đau của những người xung quanh. Không chỉ là màn bụi tung mù trên đường mỗi ngày, sắc xám trong tâm trạng, trong cách họ đối xử với nhau, trong thái độ với cuộc sống ngày càng rõ rệt hơn.

WeChoice Awards 2018 đã bắt đầu từ đó với sứ mệnh đi tìm kiếm những "mặt trời ẩn trong tim". Dù ở bất cứ đâu thì mặt trời cũng luôn rực rỡ và ấm áp. Mỗi nhân vật, mỗi câu chuyện của WeChoice Awards 2018 sẽ là một "mặt trời" như vậy - âm thầm toả sáng và sưởi ấm, mang đến cảm hứng và lòng tin đẹp đẽ cho mọi người.

b2c6710ccf0f3393cd0c.jpg


Suốt 5 năm qua, WeChoice Awards cũng đã tìm được những "mặt trời" rực rỡ rồi đó. Cho đến giờ, chúng mình vẫn không thể nào quên được những câu chuyện về tình yêu gia đình, về những ông bố bà mẹ vì con mà trở nên phi thường như bác Mạc Văn Mỹ, mẹ Thiện Nhân; những tấm gương vượt lên số phận và bệnh tật để lan tỏa niềm cảm hứng sống cho cộng đồng như chị Thủy Muối hay họa sĩ khuyết tật Lê Minh Châu; những người trẻ để lại nỗi sợ sau lưng để lao vào hiểm nguy giành giật sự sống với tử thần như thế hệ trẻ PCCC....

"Người truyền cảm hứng không cần phải là người nổi tiếng, xuất sắc về chuyên môn, mà hãy xuất sắc trong cách sống để theo đuổi đến cùng những giá trị đã chọn của mình", bà Tôn Nữ Thị Ninh (Chủ tịch quỹ Hòa Bình và Phát triển TP. HCM), một trong 5 thành viên của Hội đồng thẩm định WeChoice Awards, đã chia sẻ như vậy.

Và đây, là những câu chuyện đã từng khiến chúng ta bồi hồi, xúc động, thậm chí đã rơi nước mắt vì những gì mà họ làm được cho đời này.

Thượng úy Trần Bình Phục (1972) sinh ra tại Trà Vinh, hiện anh đang công tác tại Đồn biên phòng Hòn Chuối thuộc thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.

Năm 2008, anh Phục phát hiện mình bị ung thư máu do làm việc trong môi trường nhiễm phóng xạ. Dẫu thời gian sau đó, các tế bào ung thư trong cơ thể đã được ngăn chặn phát triển nhưng anh Phục lại cảm thấy mình không còn phù hợp với nhịp sống xô bồ nơi thành thị nữa, anh quyết định viết đơn xin chuyển công tác ra đảo Hòn Chuối.

54900740381786c05e8f.jpg


Đảo Hòn Chuối nằm ở phía cực nam của tổ quốc. Vài chục năm trước nơi đây là đảo hoang không người ở, thời gian gần đây mới có vài chục hộ dân vì quá nghèo đã tìm đường ra đảo sống.

Nơi đây, người ta dựng những ngôi nhà tạm bợ trên vách đá để sinh sống. Cuộc sống du mục, một năm họ chuyển nhà 2 lần để tránh gió, tránh bão. Thu nhập chính của dân trên đảo phụ thuộc vào công việc đánh bắt hải sản. Vì người lớn phải thường xuyên đi biển, nên trẻ em ở nhà chẳng được ai dạy dỗ, chúng sống theo bản năng là phần nhiều.

28c9989142d42e9fd1c2.jpg


Quyết tâm mang con chữ gieo đến vùng đất hoang sơ, giúp trẻ em thoát khỏi cảnh mù chữ, anh Phục đã xin ban chỉ huy cho phép mở một lớp học tình thương để dạy cho lũ trẻ con chữ. Theo anh, chỉ có học mới giúp lũ trẻ thay đổi tương lai của mình được.

Chuyện thuyết phục phụ huynh cho con em đi học không phải là chuyện dễ dàng tí nào. Ở vùng đảo hoang sơ này, người ta sống đơn giản lắm, đâu cần biết chữ chỉ cần biết bơi, biết lặn là sống được rồi.

Nhiều lần anh Phục bị người dân xua đuổi, nặng lời, nhưng anh vẫn kiên nhẫn. Người lớn gật đầu rồi, anh lại quay sang thuyết phục tụi nhỏ. Tụi con nít suốt ngày quen với cuộc sống mây trời, nay phải đi học thì chẳng khác nào cực hình.

1da701e1bc85264bab4d.jpg


70581b420aa7a7608333.jpg


Thế là đã suốt 9 năm qua, anh Phục thức khuya dậy sớm để chăm lo hành trang tri thức cho tụi nhỏ và chẳng nhận về một đồng thù lao nào cả. Gần 1 thập kỷ, anh vẫn bền bỉ duy trì lớp học 0 đồng của mình như thế bằng tất cả trái tim, dù cho căn bệnh ung thư luôn rình rập cướp anh đi bất cứ lúc nào.

Tấm lòng nhân ái, sự nỗ lực không ngừng nghỉ của người bộ đội, người thầy ấy khiến chúng ta vô cùng ngưỡng mộ. Thầy Trần Bình Phục và hành trình gieo chữ gian nan của anh chính là 1 trong 10 nhân vật truyền cảm hứng của Wechoice Awards 2016 với thông điệp "Cánh buồm cảm hứng".

Quen nhau tình cờ vào năm 1943 chỉ bởi một câu nói: "Xuân có người yêu chưa?", bà Nguyễn Thị Xuân - khi ấy là 1 cô thôn nữ xinh đẹp đã đồng ý làm đám cưới với chàng lính người Nhật Bản mà theo bà là hiền lành và tử tế.

Chồng cụ Xuân - ông Shimizu Yoshiharu (SN 1919) lấy tên Việt là Nguyễn Văn Đức. Họ chung sống với nhau hạnh phúc và 3 đứa con lần lượt chào đời. Sau 9 năm chia ngọt sẻ bùi, biến cố chiến sự khiến ông Shimizu phải quay về Nhật Bản, khi đi ông hứa 1 năm sau sẽ quay lại tìm bà Xuân và các con. Nhưng rồi lời hẹn ước ấy lại kéo dài đến hơn nửa thế kỷ luôn.

f2e5dae088c5854c1b8a.jpg


Năm tháng qua đi, cụ Xuân ngỡ chồng đã mất vì chiến tranh nên lấy ngày ông rời đi làm ngày giỗ. Đến năm 2006, ông Shimizu quay về Việt Nam tìm vợ, nhưng phía sau ông đã có cả một gia đình ấm êm với vợ và con cháu đủ đầy rồi. Một cái kết mà trong mơ cụ Xuân cũng chẳng nghĩ tới! Cứ tưởng cụ ở tuổi gần đất xa trời sẽ sốc lắm, vì người mà cụ tôn thờ suốt 5 thập kỷ đã lập gia đình riêng, nhưng không. Cụ Xuân run run mỉm cười, đón chồng bằng chiếc ôm gầy guộc mà bà mong đợi suốt hơn 50 năm.

Rất nhiều người đã vô cùng ngưỡng mộ cách mà cụ Xuân lựa chọn để đối mặt với bi kịch tình yêu cuộc đời mình. Thay vì oán giận, cụ chỉ giữ lại cho riêng mình những hồi ức đẹp về mối tình không trọn vẹn, gạt bỏ hết đau buồn, mất mát đi, không một lời oán trách chồng mình.

ba51e5311b602279c110.jpg


Tháng 5/2017, ông Shimizu bị tai biến nặng rồi qua đời. Tâm nguyện của cụ Xuân là đưa hài cốt của chồng về Việt Nam để cạnh mình, cũng đã được con cháu vượt hơn 4000km để thực hiện.

Ngày 18/1/2018, sau hành trình đợi mong đằng đẵng, cụ Xuân đã gặp lại người chồng của mình ở thế giới bên kia rồi. Cuối cùng, họ được gặp lại nhau, quên hết đi những đau thương dằn vặt. ️

64670643d544449e61da.jpg


Cụ Xuân đã dành hơn nửa đời mình, từ khi tóc đen huyền chấm lưng cho đến khi bạc phơ để mong ngóng một người duy nhất. Tình yêu của cụ và quãng thời gian đằng đẵng 52 năm chờ chồng đã đem đến niềm tin, hạnh phúc và biết bao bài học yêu thương gieo vào trái tim từng người. Câu chuyện của cụ, về tình yêu đầy bao dung và lớn lao ấy chính là một trong 5 Đại sứ truyền cảm hứng của Wechoice Awards 2017.

Cậu bé Nguyễn Thiện Nhân bây giờ có một cuộc sống đời thường như hàng nghìn đứa trẻ khác. Nhìn cậu, người ta bất giác quên đi quá khứ kinh hoàng ngày nào về đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong vườn, một chân và một bộ phận sinh dục bị thú hoang ăn mất.

Suốt hơn 10 năm, trải qua hàng loạt ca phẫu thuật nhiều đến nỗi không nhớ nổi ở khắp trong và ngoài nước để tái tạo bộ phận sinh dục, Thiện Nhân mới có cuộc sống như bây giờ. Nhưng tuyệt nhiên không phải những lần dao kéo ấy giúp cậu bé hồi sinh mà chính là tình yêu thương của cộng đồng, đặc biệt là của mẹ Trần Mai Anh đã làm nên điều này.



Khi đón Thiện Nhân về nhà, chị Mai Anh đã là người mẹ của 2 cậu con trai rồi. Người ta cứ thắc mắc chị lấy đâu ra tình cảm, lấy đâu ra dũng khí mà nhận nuôi 1 cậu bé khuyết tật chẳng phải con mình như thế. Chị chỉ cười thôi. Với chị, Thiện Nhân cũng chính là đứa con do chị sinh ra, sinh ra từ trái tim nhân ái và đầy bao dung của một người mẹ.

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top