Vượt qua gian khó để giữ vững ước mơ áo blouse trắng

464e969802c6847bb495.webp


52043afc8498eab82b54.jpg


Phóng viên Chuyên trang Sinh viên Việt Nam - Báo Tiền Phong có mặt tại Thụy Liên (Thái Bình) vào một buổi chiều hè nắng vàng rực rỡ. Trong khuôn viên nhỏ bên cạnh ngôi nhà đang xây dở, một người đàn ông dáng to, chân đi khập khiễng, tay xách túi thuốc đang vội vã bước ra. Đó là anh Nguyễn Viết Thành, 44 tuổi, y sĩ bị bại liệt chân từ năm 4 tuổi - hiện là sinh viên năm 2 ngành Y khoa của Trường Đại học Y Dược Thái Bình.

0ee92958a50271c817ff.jpg


Ngoài sân, chị Vũ Thị Hòa - vợ anh - mặc áo blouse trắng nhưng tay vẫn còn vết xi măng và bụi gạch, đang xếp từng viên gạch phụ thợ xây nhà. Còn trong gian nhà sát vách treo đầy bằng khen của cô sinh viên năm 2 cùng trường với bố - Nguyễn Thị Thanh Bình - con gái đầu lòng đang tham gia hoạt động trường nên chưa về.

fbb30d1d9b3e6fc0187e.jpg


f32ef04b335657d0cc99.jpg


Anh Nguyễn Viết Thành sinh năm 1980 trong một gia đình nghèo ở thôn Trà Hồi, xã Thụy Bình, huyện Thái Thụy, Thái Bình. Tuổi thơ đáng lẽ hồn nhiên của anh đã bị đánh cắp bởi số phận quá khắc nghiệt

Năm lên 4 tuổi, một cơn bệnh bất ngờ khiến đôi chân bé nhỏ của anh bị bại liệt vĩnh viễn. Chưa hết, người cha - trụ cột duy nhất - bỏ đi, để lại hai mẹ con chật vật trong cảnh khốn cùng.

Tuổi thơ của anh Thành là những ngày nằm trên lưng mẹ đến trường, là những buổi học muộn giữa mưa rét khi bạn bè đã tan học từ lâu. Bà Đỗ Thị Nhuần - người mẹ khắc khổ - không chỉ nuôi con bằng cơm mà còn bằng cả ý chí và nước mắt. Suốt những năm mầm non, tiểu học, bà cõng con đến trường như cõng cả một phần số phận nặng nề.

Lên lớp 7, anh Thành gắng gượng tập đi xe đạp bằng đôi chân yếu ớt để giảm gánh nặng cho mẹ. Những cú ngã dập mặt, gãy chân, trầy xước không đếm xuể Nhưng cậu bé vẫn kiên cường đến lớp, với ánh mắt không chịu khuất phục.

f9d0ceeada1217ac9af7.jpg


Mỗi vết thương không làm anh lùi bước mà càng khắc sâu khát vọng cháy bỏng: trở thành bác sĩ để cứu những mảnh đời bất hạnh như chính mình. Nhưng với người khuyết tật sống trong nghèo khó, ước mơ này chưa bao giờ là con đường dễ dàng.

Hai mươi năm trước, khi chị Hòa vừa khoác lên mình chiếc váy cưới, chưa kịp tận hưởng trọn vẹn ngày làm cô dâu thì đã phải thay bằng đồ lao động, bắt đầu bê từng viên gạch xây nhà. Cưới không nhẫn, phòng tân hôn dán giấy lên tường bằng... áo mưa luôn các bạn ơi

Từ sáng đi dạy mầm non, chiều về chị lại tranh thủ cạo gạch, xây nhà vệ sinh, sửa ống nước, đắp nền, tự học nghề điện nước, thậm chí đóng cả chuồng gà, chuồng thỏ. Real-life superwoman đây rồi!

Anh Thành khi đó vẫn đang học việc, không lương. Chị Hòa từng bỏ công việc dạy cấp 2 mà mình yêu thích vì áp lực nuôi con nhỏ, vì không thể kham nổi quãng đường 20 cây số và lịch giảng dày đặc. Khi quyết tâm ôn thi lại đại học, chị phải làm tạp vụ quán cơm - mỗi ngày 8.000 đồng tiền công.

Còn anh Thành - lúc đó đã là trụ cột gia đình - đi xin sách giáo khoa từ nhà bệnh nhân, photo mang về cho vợ học. Mỗi tối, anh nhường giường cho chị ôn bài, còn mình nằm góc nhà. Sau nửa năm ôn thi với sự support hết mình từ chồng, chị đỗ vào ngành Sư phạm, rồi học tiếp Cao đẳng Dược, Y sĩ đa khoa. Tất cả đều tự túc, không vay mượn!

19fab5044eb7300eae89.jpg


472680833b1cf4b0532d.jpg


Sau khi chào hỏi, phóng viên có dịp theo chân anh Thành đến từng nhà bà con trong xã để thăm khám, chữa bệnh. Đường làng nhỏ, xe máy dằn lên từng ổ gà. Dù đã quen, anh vẫn phải cẩn trọng với mỗi khúc cua. Đôi chân khập khiễng khiến việc giữ thăng bằng trên xe trở thành thử thách, nhất là những sáng mưa phùn, đường trơn.

Có lần đang đi thì anh ngã, phải nhờ người dân gần đó đỡ dậy, rồi vẫn tiếp tục đến nhà bệnh nhân. "Ngã đau thì bôi thuốc, còn hứa đi khám thì vẫn phải đi," anh nói nhẹ tênh như không có gì.

Cúi xuống kiểm tra mạch, hỏi kỹ từng triệu chứng, trò chuyện với con cháu bệnh nhân như người nhà - anh Thành không chỉ là người khám bệnh mà còn là người được tin cậy, yêu quý. Đi đến đâu cũng có tiếng gọi thân thương: "Bác sĩ Thành đấy à?", "Cả nhà làm ngành y, nhất nhà anh rồi!". Nụ cười chân thật của anh là thứ ai cũng nhớ

Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top