TamYeu7476
New member
Không chỉ xài hoàng quyền như... ATM để điều quân khiển tướng, vị "big boss" này còn từng bắt hoàng đế nhà Minh phải viết bản tự phê bình luôn á!
Mỗi khi nghe đến từ "quyền thần", đa số mọi người sẽ nghĩ ngay đến mấy ông đại thần lạm quyền làm loạn triều đình. Thế nhưng lịch sử Trung Hoa từng có một vị "quyền thần" nằm ngoài định nghĩa đó, chính là Thừa tướng Thục Hán – Gia Cát Lượng (Khổng Minh).
Hồi xưa, Gia Cát Lượng được Lưu Bị gửi gắm con trai trước khi mất. Vua mới Lưu Thiện khi lên ngôi cũng vô cùng kính nể, thường xuyên nghe theo lời khuyên của vị Thừa tướng tài ba này.
Thế nhưng, lịch sử Trung Hoa thực ra còn một nhân vật "quyền thần" sở hữu quyền lực có lẽ còn "flex" hơn cả Gia Cát Lượng nữa. Nhân vật đó chính là Trương Cư Chính - chính trị gia nổi đình nổi đám dưới thời vua Vạn Lịch đời nhà Minh.
## Câu chuyện về vị quyền thần "lên hạng VIP" từ một chức quan tí hon
Trương Cư Chính (1525 – 1582), tự Thúc Đại, hiệu Thái Nhạc, quê ở Giang Lăng, Hồ Bắc. Ông được biết đến với vai trò là chính trị gia, nhà cải cách hoạt động vào thời nhà Minh.
Lúc còn sống, Trương Cư Chính làm quan tới chức Thái sư, Lại bộ Thượng thư kiêm Đại học sĩ Trung Cực Điện. Thời gian ông làm thủ phủ đứng đầu Nội Các từng kéo dài tới gần 10 năm luôn!
Vị quyền thần họ Trương này cũng là người trọng dụng các tướng tài nổi tiếng lúc bấy giờ như Lý Thành Lương, Thích Kế Quang. Ông còn có nhiều đóng góp trong việc ổn định tình hình biên cương, giải quyết vấn đề trị thủy, thực hiện nhiều chính sách cải cách thuế khóa, giáo dục.
Năm 1547, Trương Cư Chính thi đỗ Tiến sĩ và được làm quan tại Hàn Lâm Viện. Ngay từ khi bước chân vào chốn quan trường, ông nổi tiếng là người "social pro max", thậm chí còn là một trong số ít các quan lại có thể tạo lập mối quan hệ tốt đẹp với nhiều đại thần quyền cao cái thế lúc đó như Cao Củng, Nghiêm Tùng, Từ Giai…
Cũng chính những mối "connection" trên con đường quan lộ đã giúp Trương Cư Chính từ một quan lại làm biên tu trong Hàn Lâm viện vươn lên trở thành quyền thần nắm quyền lực cao nhất trong lịch sử Trung Hoa.
## Tể tướng Minh triều từng điều binh khiển tướng, bắt nhà vua viết "bản kiểm điểm"
Năm xưa sau khi thành lập Minh triều, khai quốc Hoàng đế Chu Nguyên Chương vì muốn đề phòng đại thần làm phản nên đã bỏ luôn chế độ Thừa tướng. Tuy nhiên chính sách này lại khiến lượng việc triều chính đổ hết lên đầu nhà vua.
Để giảm bớt gánh nặng, Chu Nguyên Chương đã sáng lập chế độ nội các, để các Đại học sĩ làm việc ở đây giúp mình xử lý công vụ.
Vào thời kỳ đầu, dù đảm đương nhiệm vụ quan trọng như phê duyệt triều chính, các đại học sĩ phủ Nội các cũng không mấy quyền lực, vì chức quan của họ chỉ được xếp vào hàng Ngũ phẩm thôi. Tuy nhiên đến thời Minh Thành Tổ, người đứng đầu cơ quan này (chức Thủ phủ Nội Các) có thực quyền ngang ngửa Tể tướng luôn.
Ban đầu, các Hoàng đế Minh triều thường nghe ý kiến tấu trình của phủ Nội các và phê duyệt một số quyết định quan trọng. Tuy nhiên càng về giai đoạn sau, các vua Minh liền trực tiếp giao quyền quyết định này cho Ty Lễ giám, để thế lực của Ty Lễ giám và phủ Nội Các quản lý, "check and balance" lẫn nhau.
Tới cuối thời Minh Thế Tông, Trương Cư Chính được thăng lên làm Hữu Trung Doãn. Vì sở hữu mạng lưới quan hệ rộng, lại được một số nhân vật hoàng tộc tin tưởng, vị quan này nhân cơ hội Hoàng đế Minh Thần Tông ít khi lên triều đã nhanh chóng vươn lên trở thành Thủ phủ Nội Các.
Cũng do quyền lực trong tay Trương Cư Chính càng lúc càng phình to, sự cân bằng và kiềm chế lẫn nhau giữa phủ Nội Các và Ty Lễ giám bị phá vỡ hẳn. Lúc đó, ngay cả thái giám Phùng Bảo đứng đầu Ty Lễ giám cũng phải nể sợ vị quyền thần họ Trương tới ba phần!
Cho nên phàm là những việc Trương Cư Chính đã quyết định, Ty Lễ giám cũng chẳng dám phản bác nửa lời.
Trên danh nghĩa, Trương Cư Chính mặc dù chỉ là Thủ phủ Nội Các nhưng quyền lực và địa vị có thể ngang hàng Tể tướng luôn.
Theo một bài viết trên Sohu, tuy Minh triều lúc đó đã bỏ đi chức quan này, nhưng nếu xét về quyền hành, Trương Cư Chính thậm chí còn được xếp cao hơn Gia Cát Lượng một bậc nữa. Vì ông có thể trực tiếp qua mặt Hoàng đế để điều động quân đội triều đình luôn á!
Khi đang đứng ở đỉnh cao quyền lực, vị quan họ Trương này chỉ cần đưa ra một tấu chương cũng có thể khiến Ty Lễ giám hạ lệnh điều binh khiển tướng. Cho nên người thời đó vẫn thường truyền tai nhau nói rằng Trương Cư Chính mặc dù không phải Hoàng đế, nhưng lại có thể ngang nhiên xài hoàng quyền.
Nhớ lại năm xưa Gia Cát Lượng tiến hành Bắc Phạt ít nhiều còn phải có sự đồng ý của Lưu Thiện. Từ đó có thể thấy nếu chỉ xét về quyền điều binh khiển tướng, Thừa tướng Khổng Minh vẫn xếp sau một vị Tể tướng "ngầm" như Trương Cư Chính một bậc.
Trong những năm nắm quyền, quyền lực của Trương Cư Chính lớn đến nỗi có thể nhúng tay vào việc phế lập Hoàng đế. Năm xưa, vua Vạn Lịch lúc tại vị từng mắc phải không ít sai lầm khiến Lý Thái hậu tức giận, định đẩy Lộ Vương Chu Dực lên ngôi thay thế.
Sử cũ ghi lại, vào năm Vạn Lịch thứ 7 (1579), khi được Lý Thái hậu cho biết về việc Minh Thần Tông lẻn ra ngoài cung chơi, Trương Cư Chính đã "diss" Hoàng đế cực mạnh, thậm chí còn bắt vua tự viết "Tội kỉ chiếu" (bản tự nhận lỗi) luôn!
Nếu lúc này Trương Cư Chính thêm dầu vào lửa, việc ngai vàng rơi khỏi tay Vạn Lịch cũng không phải là không thể. Thế nhưng dù không khiến vị vua này mất ngôi, chính sự nghiêm khắc của ông đã khiến Hoàng đế để bụng và gây họa cho gia tộc họ Trương sau này.
Năm 1582, Trương Cư Chính lâm bệnh qua đời ở tuổi 57. Trước lúc mất 10 ngày, ông được Vạn Lịch gia phong làm Thái sư, trở thành đại thần duy nhất trong lịch sử Minh triều được thụ phong chức quan này khi còn sống.
Thế nhưng sau khi qua đời, Trương Cư Chính bị nhiều quan lại tố cáo vì tội kết bè kết phái, lạm dụng quyền lực, chuyên quyền, tham ô.
Hoàng đế cuối cùng đã ra lệnh tịch thu gia sản nhà họ Trương, niêm phong tư dinh của Trương Cư Chính, khiến 17 người trong gia tộc của vị quan này bị chết đói. Phải đến thời Minh Tư Tống, khi Minh triều đã trượt dài trên đà sụp đổ, danh tiếng của vị quyền thần họ Trương này mới được phục hồi.
Nguồn: soha.vn