"Vua vọng cổ" Viễn Châu từ giã cõi trần, hưởng thọ 92 tuổi

BeoIu5532

New member
4fe8d97bd6cd23b9372e.jpg


Tin buồn làng cải lương hôm nay Soạn giả, NSND Viễn Châu - người được mệnh danh là "vua vọng cổ" đã qua đời vào lúc 13 giờ 15 phút ngày 1-2, hưởng thọ 92 tuổi. Nguyên nhân là do tuổi già sức yếu.

Nhạc sĩ Trương Minh Châu - con trai của NSND Viễn Châu chia sẻ rằng cha mình đã an nghỉ tại nhà riêng sau thời gian điều dưỡng. NSND Kim Cương sẽ đứng ra lo toàn bộ thủ tục tang lễ cho người nghệ sĩ tài hoa này.

Hiện tại, linh cữu của ông đang được quàn tại Nhà tang lễ TP HCM.

NSND Viễn Châu (tên thật là Huỳnh Trí Bá), sinh năm 1924, không chỉ là danh cầm đàn tranh mà còn là soạn giả cải lương cực kỳ nổi tiếng tại Việt Nam. Ông chính là người tiên phong khai sinh ra thể loại tân cổ giao duyên và vọng cổ hài - những dòng nhạc đã làm say đắm bao thế hệ khán giả. Không chỉ vậy, ông còn có công đào tạo ra nhiều thế hệ nghệ sĩ cải lương tên tuổi một thời

92c424dd807a98f53eb0.jpg


Sự ra đi của NSND Viễn Châu để lại sự tiếc thương vô hạn cho người thân, đồng nghiệp, học trò và người hâm mộ trên khắp cả nước.

Hành trình từ cậu bé làng quê đến huyền thoại nghệ thuật ✨

Sinh ra và lớn lên tại xã Đôn Châu, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh, ông xuất thân từ một gia đình vọng tộc với thân phụ là Hương cả. Là con thứ sáu trong nhà, ông còn được gọi là Bảy Bá theo tập quán người miền Nam.

Thuở nhỏ, ông học quốc văn ở trường làng và học Hán văn với các bậc túc nho ngay tại nhà. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ông đã cực kỳ mê đàn ca, cả tân lẫn cổ, thường xuyên có mặt trong các buổi đờn ca tài tử hoặc cùng hội bạn tổ chức đờn ca. Ông tự mày mò học những ngón đàn qua đĩa hát nhựa cũng như các nhóm đàn ca tài tử ở làng quê. Đến năm 19 tuổi, ông đã chơi thạo các loại đàn tranh, violon, guitar và được nhiều người khen ngợi không ngớt

Năm 1942, ông chính thức tham gia Ban cổ nhạc Đài Phát thanh Pháp Á Sài Gòn. Tuy nhiên, dấu ấn đầu tiên trong hành trình nghệ thuật của ông lại là truyện ngắn đầu tay "Chàng trẻ tuổi" được đăng trên báo Dân Mới và bài thơ "Thời mộng" được đăng trên báo Tổng xã mới cùng năm đó.

Cuối năm 1943, ông theo đoàn Tố Như đi lưu diễn khắp nơi. Hai tháng sau, ông tham gia gánh ca kịch của Năm Châu ra tận Hà Nội biểu diễn. Trên con đường nghệ thuật của mình, ông may mắn được tiếp xúc với các nghệ sĩ tài danh thời bấy giờ như Năm Châu, Lê Hoài Nở, Trần Hữu Trang, Duy Lâm... và học hỏi được vô số kỹ năng về tư duy sáng tác

Gia tài nghệ thuật đồ sộ

Kịch bản đầu tay của ông là "Nát cánh hoa rừng", sau đó ông còn sáng tác hơn 70 kịch bản nổi tiếng được lưu hành từ sàn diễn cho đến thị trường băng đĩa. Trong số đó có các tác phẩm để đời như: "Một ngày làm vua", "Vụ án Huỳnh Thổ Cang", "Huyện chuột nuôi đề", "Chung Vô Diệm", "Hoa Mộc Lan"...

Nhưng thứ khiến ông được mệnh danh là "vua vọng cổ" chính là gia tài khổng lồ mà ông để lại cho đời: hơn 2.000 bài vọng cổ! Con số thực sự ấn tượng và chưa ai sánh kịp

c2634a9b821f35522a01.png


54892d8fb9b5f4d9b875.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top