Vừa về đến quê nhà dịp Tết, tôi xách vali đi ngay trong đêm vì chạnh lòng trước một câu nói của mẹ ruột

MinTutu1481

New member
e82e535f3bd0c1887538.png


Tết năm nay tôi chán nản lắm, chẳng còn mood ăn Tết ở quê nữa luôn á

Câu chuyện của chị Mai được chia sẻ trên MXH Baidu (Trung Quốc) đang gây bão mạng, nhiều người đọc xong cũng nghẹn lòng lắm.

*

Mình tên Trình Yên, năm nay 32 tuổi, sinh ra ở một làng nghèo miền núi. Gia đình mình làm nông, bố mẹ vất vả lắm mới nuôi được hai anh em mình ăn học. Nhờ ơn bố mẹ, mình đã tốt nghiệp Đại học và giờ đang làm nhân viên văn phòng ở thành phố lớn.

Sau khi ly hôn, hai đứa con mình sống với vợ cũ, còn mình ở một mình trong căn nhà thuê. Lương hàng tháng của mình chỉ đủ trả tiền nhà, phí sinh hoạt và gửi tiền cấp dưỡng cho con thôi.

Mùng 10 tháng Chạp, mẹ mình gọi điện hỏi thẳng: "Năm nay con định lì xì cho cháu trai bao nhiêu tiền? Nhà anh trai con đang khó khăn, cháu con lại sắp vào trường mẫu giáo, chi phí không rẻ đâu. Con sống một mình nên không phải lo lắng nhiều, con cần có trách nhiệm với gia đình hơn nữa".

Mình hơi shock trước lời nói của mẹ luôn á. Mấy năm trước mình đều tặng cháu trai 500 NDT (khoảng 1,7 triệu VNĐ) lì xì mỗi dịp Tết. Ở Trung Quốc thì đây không phải số tiền nhiều lắm nhưng đó là cả tấm lòng mình dành cho cháu rồi.

Nên mình cố giải thích với mẹ: "Con vẫn mừng lì xì cho cháu trai như năm ngoái mà. Lương tháng của con chỉ đủ chi tiêu cơ bản thôi, thật sự không thể lì xì cho cháu nhiều hơn được đâu ạ".

Mẹ mình nghe vậy liền không đồng ý, mẹ bảo mình tiết kiệm chi tiêu, lương cao hơn anh trai. Ngoài ra mẹ còn cằn nhằn mình vì mình còn gửi tiền chu cấp cho con trai với vợ cũ nữa. Những lời của mẹ như dao cứa vào tim mình vậy Con mình dù không ở bên mình cũng vẫn là cháu ruột của mẹ mà. Mỗi tháng mình cố gắng dành một khoản tiền nhỏ để gửi cho con, như cách bù đắp cho đứa trẻ ấy. Nhưng với mẹ, những việc mình làm cho con trai lại bị coi là vô nghĩa.

Vài ngày sau, mình bắt xe về quê. Cảnh vật hai bên đường chuyển từ những tòa nhà cao tầng sang cánh đồng lúa trải dài. Nhưng ngược lại với cảnh sắc yên bình, lòng mình lại càng nặng trĩu. Mỗi lần về quê là mình lại phải đối mặt với những câu hỏi, sự phán xét và áp lực từ gia đình.

Vừa bước chân vào nhà, em trai mình đã rạng rỡ chào hỏi, trách mình về quê muộn để mẹ mong ngóng. Nghe vậy mình chỉ cười gượng, đặt vali xuống. Sau đó ở phòng khách, mình thấy em dâu đang ngồi trên ghế sofa, chăm chú nhìn điện thoại, không chào hỏi mình câu nào luôn.

Mình bất lực, buồn tủi rời khỏi quê nhà ngay trong đêm

Trong bữa ăn đoàn viên với gia đình, mẹ lại nhắc chuyện mình tái hôn: "Con nhìn em trai mà xem, nhà cửa đầm ấm, vợ con đề huề. Mẹ chỉ mong con sớm có một gia đình mới ổn định thôi". Mình cúi đầu ăn, giả vờ không nghe thấy.

Nhưng mẹ vẫn tiếp tục trách móc: "Con sống một mình, ăn cơm hộp, tiền lại gửi hết cho vợ cũ. Con thấy như thế có đáng không? Thay vì thế con nên lo cho gia đình ruột thịt của mình nhiều hơn đi".

Nghe vậy mình không thể bình tĩnh được nữa, phản bác lại rằng mình không thể bỏ rơi con trai mình được, đó là "máu mủ" của mình. Mẹ mình lập tức nổi giận, cất giọng mỉa mai: "Con trai con mang họ của mẹ nó, không còn liên quan đến nhà mình. Con lo cho cháu trai nhiều hơn đi, ít nhất đứa trẻ này vẫn là người trong nhà".

Mình sững người, không thể tin mẹ mình lại có thể nói ra những lời như vậy Mình cảm thấy không còn chút sức lực nào để tiếp tục nói chuyện với cả gia đình nữa. Sau bữa tối, mình ra ngoài đi dạo. Ngôi làng chìm trong yên tĩnh, chỉ lác đác vài ngọn đèn đường. Những năm qua mình đã cố gắng sống đúng bổn phận, vừa lo cho con và vợ cũ lại góp phần chăm sóc gia đình. Nhưng có lẽ trong mắt họ, mình vẫn chưa đủ tốt.

Cuối cùng mình quay về nhà, thu dọn hành lý. Trước khi đi, mình để lại trên bàn một phong bì đỏ với 500 NDT (khoảng 1,7 triệu VNĐ) cho cháu trai. Trở về thành phố, mình ngồi trên ghế sofa, nhìn ánh đèn thành phố nhấp nháy ngoài cửa sổ. Mặc dù không khí lạnh lẽo, thiếu hơi ấm tình thân bao trùm toàn bộ căn phòng, nhưng mình lại cảm thấy thoải mái hơn vì ít nhất ở đây mình được làm chính mình. Có lẽ mình phải học cách sống vì bản thân nhiều hơn. Đó là điều duy nhất giúp mình bước tiếp trong những tháng ngày sau này.

77566d6beec980d72920.jpg


6dfb6a10d01fc7a3ff78.jpg


1c370ca6b137f0074417.jpg


13779149ae76a4c2b418.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top