Sau khi mình sinh được con trai, chồng lập tức ngủ riêng và tuyên bố thẳng thừng là cả đời này chỉ yêu vợ cũ Từ đó đến giờ đã 3 năm rồi và mình không thể chịu đựng cảnh này thêm nữa.
Mình thực sự không biết phải làm sao nữa. Câu chuyện của mình dài và phức tạp, mình thực sự cần sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người.
Trước khi lấy mình, chồng đã có một cuộc hôn nhân khác rồi. Họ yêu nhau lắm, thật sự rất hạnh phúc nhưng kết hôn 3 năm vẫn không có con. Bố mẹ chồng mình gây áp lực, ép anh ấy bỏ vợ. Anh cố gắng trì hoãn gần năm trời nhưng cuối cùng vẫn phải ly hôn. Mình còn nhớ lúc đó anh đau khổ vô cùng.
Còn mình thì đã thầm crush anh suốt nhiều năm rồi Bố mẹ mình và bố mẹ anh là đối tác làm ăn nên mình có cơ hội gặp anh khá thường xuyên. Tuy nhiên, trong tất cả những lần gặp gỡ, anh chưa bao giờ để ý đến mình cả. Mình cứ như là không khí với anh vậy. Nói chính xác hơn, mối quan hệ của chúng mình chỉ đơn thuần là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình".
Sau khi người đàn ông mình yêu ly hôn, mình vẫn muốn đến với anh ấy nhưng bố mẹ phản đối kịch liệt, bảo rằng một cô gái như mình sao phải lấy người đã qua một đời vợ. Họ lo lắng cho tương lai của mình, cho rằng mình sẽ phải trả giá rất lớn khi chạy theo người không có tình cảm với mình.
Bất chấp lời can ngăn, khuyên nhủ của bố mẹ, mình vẫn cứ ngoan cố theo đuổi anh, kết quả đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt Song, có lẽ vì mình quá mê muội nên cứ bám riết lấy anh không buông. Mình cũng cố gắng lấy lòng bố mẹ anh, luôn tỏ ra ngoan ngoãn, hiếu thảo, khiến bố mẹ anh vừa lòng đẹp ý. Nhờ sự kiên trì và cả sự giúp đỡ của bố mẹ anh, mình cuối cùng cũng lấy được anh.
Mình nghĩ, có lẽ với tình yêu và sự tận tụy của mình, mình có thể làm anh ấy hạnh phúc, có thể xoa dịu nỗi đau trong trái tim anh ấy. Giờ đây, mình nhận ra mình đã ngây thơ biết bao. Thời điểm nói lời hẹn thề trong đám cưới, mình tưởng mình đã thắng cuộc, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ đó mới chính là lúc mình thua cả ván cờ hôn nhân.
Từ khi cưới đến giờ, mình chưa bao giờ cảm nhận được chút tình cảm nào từ chồng. Mỗi ngày trôi qua là một ngày mình cảm thấy mình chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự cô đơn và tuyệt vọng. Anh ở đó, bên cạnh mình nhưng lại xa xôi đến vô tận. Mình đã cố gắng hết sức để làm ấm trái tim lạnh giá của chồng nhưng dường như càng cố gắng, mình càng đẩy anh ra xa hơn.
Sau hơn một năm kết hôn, mình sinh con gái, hai năm sau nữa thì sinh con trai. Sau khi có con trai, chồng mình lập tức đòi ngủ riêng và nói một câu khiến mình đau đến cùng cực: "Anh cưới em chủ yếu là để sinh con, em biết thừa cả đời này anh chỉ yêu một mình vợ cũ". Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim mình
Mình vẫn cố gắng vun vén gia đình, nịnh nọt lấy lòng chồng nhưng chẳng ích gì cả. Mình nấu những món anh ấy thích, quan tâm chăm sóc nhưng anh ấy vẫn lạnh lùng như băng. Mình không dám kể với bố mẹ vì chính mình đã khăng khăng đòi lấy anh, vì thấy xấu hổ, có lỗi đã không nghe lời khuyên của bố mẹ. Mình sợ họ sẽ thất vọng và buồn.
Bây giờ, mình phải cười gượng trước mặt mọi người nhưng mỗi khi về nhà lại âm thầm rơi nước mắt. Mọi người có biết cảm giác đó đau đớn thế nào không?
Giờ con trai mình đã 3 tuổi rồi. Mình thật sự không chịu nổi nữa. Mình cảm thấy mình đã kiệt sức rồi. Mình muốn ly hôn, nhưng không ngờ chồng lại không đồng ý. Mình thật sự không hiểu, anh rõ ràng không yêu mình, vậy tại sao lại muốn níu giữ cuộc hôn nhân này?
Nguồn: soha.vn
Mình thực sự không biết phải làm sao nữa. Câu chuyện của mình dài và phức tạp, mình thực sự cần sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người.
Trước khi lấy mình, chồng đã có một cuộc hôn nhân khác rồi. Họ yêu nhau lắm, thật sự rất hạnh phúc nhưng kết hôn 3 năm vẫn không có con. Bố mẹ chồng mình gây áp lực, ép anh ấy bỏ vợ. Anh cố gắng trì hoãn gần năm trời nhưng cuối cùng vẫn phải ly hôn. Mình còn nhớ lúc đó anh đau khổ vô cùng.
Còn mình thì đã thầm crush anh suốt nhiều năm rồi Bố mẹ mình và bố mẹ anh là đối tác làm ăn nên mình có cơ hội gặp anh khá thường xuyên. Tuy nhiên, trong tất cả những lần gặp gỡ, anh chưa bao giờ để ý đến mình cả. Mình cứ như là không khí với anh vậy. Nói chính xác hơn, mối quan hệ của chúng mình chỉ đơn thuần là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình".
Sau khi người đàn ông mình yêu ly hôn, mình vẫn muốn đến với anh ấy nhưng bố mẹ phản đối kịch liệt, bảo rằng một cô gái như mình sao phải lấy người đã qua một đời vợ. Họ lo lắng cho tương lai của mình, cho rằng mình sẽ phải trả giá rất lớn khi chạy theo người không có tình cảm với mình.
Bất chấp lời can ngăn, khuyên nhủ của bố mẹ, mình vẫn cứ ngoan cố theo đuổi anh, kết quả đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt Song, có lẽ vì mình quá mê muội nên cứ bám riết lấy anh không buông. Mình cũng cố gắng lấy lòng bố mẹ anh, luôn tỏ ra ngoan ngoãn, hiếu thảo, khiến bố mẹ anh vừa lòng đẹp ý. Nhờ sự kiên trì và cả sự giúp đỡ của bố mẹ anh, mình cuối cùng cũng lấy được anh.
Mình nghĩ, có lẽ với tình yêu và sự tận tụy của mình, mình có thể làm anh ấy hạnh phúc, có thể xoa dịu nỗi đau trong trái tim anh ấy. Giờ đây, mình nhận ra mình đã ngây thơ biết bao. Thời điểm nói lời hẹn thề trong đám cưới, mình tưởng mình đã thắng cuộc, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ đó mới chính là lúc mình thua cả ván cờ hôn nhân.
Từ khi cưới đến giờ, mình chưa bao giờ cảm nhận được chút tình cảm nào từ chồng. Mỗi ngày trôi qua là một ngày mình cảm thấy mình chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự cô đơn và tuyệt vọng. Anh ở đó, bên cạnh mình nhưng lại xa xôi đến vô tận. Mình đã cố gắng hết sức để làm ấm trái tim lạnh giá của chồng nhưng dường như càng cố gắng, mình càng đẩy anh ra xa hơn.
Sau hơn một năm kết hôn, mình sinh con gái, hai năm sau nữa thì sinh con trai. Sau khi có con trai, chồng mình lập tức đòi ngủ riêng và nói một câu khiến mình đau đến cùng cực: "Anh cưới em chủ yếu là để sinh con, em biết thừa cả đời này anh chỉ yêu một mình vợ cũ". Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim mình
Mình vẫn cố gắng vun vén gia đình, nịnh nọt lấy lòng chồng nhưng chẳng ích gì cả. Mình nấu những món anh ấy thích, quan tâm chăm sóc nhưng anh ấy vẫn lạnh lùng như băng. Mình không dám kể với bố mẹ vì chính mình đã khăng khăng đòi lấy anh, vì thấy xấu hổ, có lỗi đã không nghe lời khuyên của bố mẹ. Mình sợ họ sẽ thất vọng và buồn.
Bây giờ, mình phải cười gượng trước mặt mọi người nhưng mỗi khi về nhà lại âm thầm rơi nước mắt. Mọi người có biết cảm giác đó đau đớn thế nào không?
Giờ con trai mình đã 3 tuổi rồi. Mình thật sự không chịu nổi nữa. Mình cảm thấy mình đã kiệt sức rồi. Mình muốn ly hôn, nhưng không ngờ chồng lại không đồng ý. Mình thật sự không hiểu, anh rõ ràng không yêu mình, vậy tại sao lại muốn níu giữ cuộc hôn nhân này?
Nguồn: soha.vn