MunBabe194
New member
Năm 2010, lần đầu tiên Chủ tịch Vinamit Nguyễn Lâm Viên nhắc đến 2 chữ "hữu cơ", ông đã phải đối mặt với ánh mắt hoài nghi và sự bất hợp tác của bà con nông dân.
Nhiều năm sau, trái tim ông còn đau hơn khi chứng kiến cảnh bà con tự tay chặt sạch những vườn xoài từng công phu chăm sóc khi cây vừa được 5 tuổi, chỉ vì… sâu đục thân
Thời điểm đó, thuốc hóa học được coi như "thần dược", ai cũng tin rằng nó có thể "cứu" cây. Nhưng càng phun nhiều, sâu càng kháng thuốc, đến khi chúng nhảy sang cả mấy cây con vừa trồng thì ác mộng mới thực sự bắt đầu.
Bế tắc, nhiều người nông dân hỏi ông Lâm Viên: "Ngày xưa tôi chích, nó nằm ở cây lớn! Giờ mấy cây nhỏ xíu thế này nó cũng vào luôn. Bây giờ tôi phải làm sao?"
Câu hỏi ấy, "vua Mít" không biết trả lời ra sao. Nhưng ông đã biến nó thành hành động cụ thể.
Với Nguyễn Lâm Viên, xây dựng nền nông nghiệp hữu cơ không phải để thực hiện giấc mơ trở thành "căn bếp cho thế giới", mà để một ngày nào đó, khi gặp lại người nông dân cũ, ông đủ tự tin và dũng cảm chỉ cho họ giải pháp, nắm tay đưa họ thoát khỏi vòng luẩn quẩn lệ thuộc "hóa học"
Tôi từng nghe Nguyễn Lâm Viên chia sẻ rất nhiều về con đường đi ra thế giới, chinh phục các thị trường khó tính. Nhưng có vẻ ông lại khá kiệm lời khi nhắc về thị trường trong nước?
Nguyễn Lâm Viên: Thị trường Việt Nam à! (Cười).
Thú thực, đến giờ đó vẫn là một sự tiếc nuối lớn của tôi vì chưa thể chinh phục. Bởi người Việt mình giờ không những không tin, mà còn sợ, nghi ngờ sản phẩm nông nghiệp Việt Nam quá!
Cụ thể là như thế nào?
Nguyễn Lâm Viên: Trước tiên, tôi xin nói về tâm lý người nước ngoài - họ rất rõ ràng. Nghĩa là sản phẩm của anh bán giá cao, chắc chắn anh phải có gì khác biệt. Khi đã nhận ra được sự khác biệt đó rồi, họ chấp nhận mức giá và rất trung thành với anh.
Còn người Việt Nam mình thì phức tạp lắm! Họ đòi đồ tốt nhưng giá phải thật rẻ. Lúc đó, dân buôn chỉ nhìn vào lợi nhuận để làm ra những sản phẩm rẻ, chất lượng kém hoặc thậm chí dùng cả chất hóa học. Nhiều lần như vậy, người ta đã hình thành tâm lý sợ bị lừa.
Tôi còn nhớ năm 2014, khi nói về chuyện trái cây Việt Nam, truyền thông toàn đưa tin bơm nhúng thuốc hóa học vào mít, sầu riêng, xoài… Tất nhiên, không phải ai cũng làm vậy, nhưng khi thông tin xuất hiện nhiều, người mình bắt đầu nghi ngờ nông nghiệp Việt Nam.
Trong khi đó, lái buôn Thái Lan, Hàn Quốc, Trung Quốc rất ranh mãnh! Họ biết nước ta có nhiều vùng "organic tự nhiên" như chuối Cà Mau, khoai lang Phú Yên, Đắk Nông,... nên đã gom sạch, mang ra nước ngoài, lấy nhãn hiệu nước họ rồi bán ngược lại cho Việt Nam với giá cao. Nhưng người Việt thì vẫn sẵn sàng mua, chỉ vì độ uy tín
Chính tôi khi ấy đã tự đặt câu hỏi: "Tại sao không ai làm một thứ rau đàng hoàng để ăn?". Trước hết là để giải oan, sau muốn chứng minh cho người Việt Nam biết: "Việt Nam hoàn toàn có thể trồng rau sạch 100% bằng hữu cơ và nó thực sự khác biệt".
Nhưng bạn biết không! Năm 2010, khi tôi bắt đầu xây dựng nông trại sản xuất nông nghiệp organic tại Bình Dương, chẳng ai tin cả. Bởi lúc đó, chỉ có mình tôi đi con đường này, trong khi người ta chạy theo chuyện sản xuất thực phẩm giá rẻ, nhanh, bẩn. Nói đến Lâm Viên, nói Vinamit làm thực phẩm tốt cho sức khỏe, họ bảo chúng tôi chỉ là bọn nói xạo, làm xạo.
Thậm chí, tôi treo biển hiệu organic lên công ty, họ kêu lực lượng chức năng xuống yêu cầu tôi gỡ Tôi dùng túi nilong thổi khí sinh học để ủ các vi sinh vật có lợi, giữ độ tươi cho rau củ thì họ đạp đổ, chửi bới: "Làm organic mà dùng túi nilông!". Niềm tin của người Việt vào sản phẩm Việt nó mờ nhạt như thế đấy.
Chẳng ai hiểu và tin điều tôi làm. Tôi càng không thể bịt miệng được cả thiên hạ, nên lúc ấy cứ để họ muốn nói gì nói, chửi gì thì chửi.
Khoảng thời gian ấy, ông đã đơn độc đến vậy sao?
Nguyễn Lâm Viên: Trước tôi, đã có vài người đi con đường nông nghiệp chuẩn organic rồi. Nhưng chủ yếu họ theo trường phái thuần tự nhiên.
Tôi đã có xem mô hình của họ, nhận thấy điểm yếu của nó khi tổ chức ở quy mô lớn - nếu không kiểm soát bằng thể cộng sinh, đối kháng thì khi dịch bùng lên sẽ chết cả. Lúc đó, tôi không theo nữa, tôi chọn trường phái kiểm soát sinh học.
Nhưng thời điểm đó, kiểm soát sinh học là một ngành rất mới, rất khó. Bởi muốn ứng dụng sinh học thì phải nghiên cứu, biết, hiểu rõ từng loại vi khuẩn, virus, vi sinh vật để truy tìm thể đối kháng của chúng. Điều đó bắt buộc tôi phải lập viện nghiên cứu, phải có nông trường quy mô công nghiệp để có thể thực nghiệm.
Tôi phải tự mày mò, nghiên cứu rồi ghi chép cẩn thận. Dù khi bắt đầu, tôi đã liệu được trước những khó khăn sẽ gặp phải, biết phải mất 10-20 năm mới có thể thay đổi được niềm tin của người dân, nhưng chưa bao giờ tôi hình dung hết những thứ phức tạp.
Lúc đó, tôi trồng một cái cây thì hôm nay hết bị nấm bệnh phá hoại, ngày kia lại virus, tuyến trùng… Thất bại đếm không xuể! Nhưng cứ hư thì tôi lại làm lại từ đầu, từ đó tự mình cho mình bài học chứ không ai chỉ dạy cả.
Nhiều công ty Việt Nam đã làm nông nghiệp sạch, sản xuất thực phẩm organic từ rất sớm. Vì sao ông không đứng chung với họ để đi con đường này dễ dàng hơn?
Nguyễn Lâm Viên: Đúng là họ có nói về nông nghiệp sạch, trên bao bì có in logo organic! Nhưng những thứ họ làm là để che mắt xã hội này thôi.
Họ tầm soát "sạch" trong khả năng, trong mức quy định để có được cái chứng nhận organic in trên bao bì. Nông nghiệp sạch với họ chẳng qua là thị trường thương mại, ném tiền vào và mong muốn nhanh thu lời. Chứ còn kiến thức thế nào, quy trình sản xuất nông nghiệp bền vững ra sao thì không nắm được.
Thế mới xảy ra chuyện buồn cười - dưới gốc thì bón phân trùng quế, trên lại phun thuốc bảo vệ thực vật, đất bazan màu mỡ thế mà vẫn sẵn sàng bón phân hóa học. Làm như thế thì làm nông nghiệp chi nữa!
Tôi chỉ thẳng thắn hỏi bạn: "Làm thì ra rồi đấy! Nhưng họ có dám ăn không?" Nông nghiệp thực phẩm là làm thuốc uống, là đi kiến tạo nền y tế dự phòng. Vậy mà, nỡ lòng nào cho người ta uống, 10 năm sau người đổ bệnh.
Họ biết hết đấy! Biết đó là bậy, là sai, là đang đi hại người khác đấy chứ! Nhưng vẫn đi bán cho người ta ăn. Sao tàn nhẫn, vô tình, thản nhiên đến như vậy?
Nguồn: soha.vn