Vừa biết thân phận thật của em rể, chồng tôi sốc xỉu, cười nhăn nhó xấu hổ muốn chui xuống đất luôn

MèoCon2k5

New member
Mình không thấy vui khi chồng mình "ngã ngựa" trước sự thật đâu nha, ngược lại, mình còn thấy xấu hổ thay cho anh ý nữa ‍♀️

Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều Chủ nhật chill như mọi khi. Mình đang dọn tủ giày thì Quỳnh - em gái chồng ghé qua chơi, bảo tiện thể dẫn người yêu về ra mắt luôn. Mình ngạc nhiên vì trước giờ Quỳnh sống khá kín đáo. Dù là em ruột của chồng mình nhưng tính cách cô ấy hơi lạnh lùng, ít nói, chuyện riêng tư thì gần như không bao giờ share. Chồng mình từng than phiền nó khó gần, từ nhỏ đã vậy rồi, người yêu cũng không thèm khoe anh chị một tiếng.

Người yêu của Quỳnh tên Duy, cao ráo, lịch sự, dáng vẻ khá nhã nhặn, chỉ có điều trông hơi basic so với tưởng tượng của chồng mình. Hôm đó, Duy mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây, giày sạch sẽ nhưng không phải loại hàng hiệu gì, mang theo một túi trái cây và một hộp bánh nhỏ, nói là "biếu anh chị"

Mình đỡ quà, nhiệt tình mời hai đứa vào nhà, còn chồng mình thì ngồi khoanh tay, nhìn Duy từ đầu đến chân rồi tỏ ra trịch thượng như kiểu sếp nhìn xuống nhân viên ấy. Duy vừa ngồi là chồng mình cất giọng như hỏi cung luôn: "Em làm gì vậy?".

Duy chỉ cười nhẹ: "Dạ, em làm ngân hàng".

Chồng mình gật gù rồi nói vài câu đại loại khen nghề ngân hàng tốt nọ tốt kia, rồi hỏi xem Duy làm giao dịch viên hay là bên thẻ tín dụng, chưa kịp để Duy trả lời, chồng mình đã kể lể vài câu chuyện về việc suốt ngày bị nhân viên ngân hàng gọi điện làm phiền, hỏi xem có vay nọ vay kia hay mở thẻ tín dụng không, cuối cùng anh chốt một câu: "Chú có phải làm cái đó không?".

Duy vẫn từ tốn mỉm cười nói: "Dạ, cũng gần vậy anh ạ".

Quỳnh ngồi kế bên, không nói gì. Mình thấy không khí hơi gượng gạo, bèn chuyển hướng chuyện trò nhưng chồng mình thì không chịu buông tha. Anh lại nói sang chuyện khác, nào là đàn ông phải lo được cho vợ con, rồi thì nhà cửa xe cộ thế nào, bố mẹ ở quê làm nghề gì? Mình ở bên cạnh, đá chân chồng cho anh biết ý mà im đi, thế nhưng anh vẫn lải nhải không thôi

Sau bữa đó, chồng mình hằn học ra mặt, nói với mình trong bếp: "Anh nói thật, nó quen ai cũng được nhưng kiểu đàn ông nhìn không có tiền, lại không khéo léo gì, sống kiểu đó thì sau này chỉ khổ. Mấy người làm ngân hàng lương ba cọc ba đồng, suốt ngày dính chỉ tiêu".

Mình thì quan điểm người ta tử tế là được rồi, công việc ổn định trong thời buổi này là tốt lắm. Với lại Quỳnh là người thông minh khôn khéo, sẽ không phải bạ ai cũng quen. Nhưng chồng mình vẫn tỏ ra coi thường em rể tương lai lắm

40d1b920a325f644bcb9.png


Một tuần sau, Quỳnh hỏi vợ chồng mình có về quê được không, cuối tuần em sẽ đưa Duy về ra mắt bố mẹ, dự định nếu ông bà đồng ý là sẽ sớm tổ chức lễ ăn hỏi. Mình vui vẻ nhận lời, còn chồng mình thì lẩm bẩm: "Gấp vậy sao? Có chuyện gì không? Hay là… có bầu rồi?". Mình chán chẳng buồn rep chồng nữa

Hôm chúng mình về quê thì thấy trước cổng đã đỗ sẵn một chiếc ô tô cực kỳ xịn sò, nhìn thương hiệu Audi đen bóng, mình biết giá chắc cũng phải vài tỷ. Vào nhà đã thấy Duy và Quỳnh về từ sớm, đang ngồi nói chuyện với bố mẹ chồng mình. Duy lần này mặc vest, trông rất chững chạc và thành đạt.

Chồng mình đi ra đi vào ngắm cái xe rồi lên mạng tra giá, xong rồi mắt trợn ngược cả lên. Anh nói nhỏ: "Xe này mua không cũng đã hơn 4 tỷ, không biết thuế má biển số vào thì bao nhiêu, nhìn biển này chắc cũng không rẻ đâu"

Rồi anh vào ngồi uống nước nói chuyện, đến khi biết Duy hiện là giám đốc chi nhánh một ngân hàng lớn, chồng mình đứng hình luôn. Nhìn vẻ mặt cười nhăn nhó vì xấu hổ tột cùng của anh mà mình phải bật cười ra

Mình không thấy vui khi chồng mình "ngã ngửa" trước sự thật, ngược lại, mình cũng thấy xấu hổ thay cho anh. Vì từ đầu đến cuối, thứ mà anh ấy đánh giá người ta không phải nhân cách, không phải cách cư xử, mà là tiền, là vỏ ngoài, là những thứ anh cho là "phải có" để xứng với em gái mình.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top