Ngày 1/11/1952, Mỹ cho nổ quả bom hydrogen đầu tiên trên thế giới với cái tên ngầu lòi "Mike" trong Chiến dịch Ivy. Đây là lần đầu tiên thiết kế bom siêu xịn do nhà vật lý Edward Teller (người Mỹ gốc Hungary) và nhà toán học Stanislaw Ulam (người Ba Lan) nghĩ ra được thử nghiệm thực tế. Vụ nổ này không chỉ xóa sổ cả một hòn đảo mà hậu quả còn dai dẳng đến tận bây giờ đấy!
Quả bom Mike cao 6m, nặng tận 74 tấn — là thiết bị hạt nhân đầu tiên tạo ra sức nổ khủng khiếp từ quá trình tổng hợp nguyên tử chứ không chỉ phân hạch kiểu cũ. Nhìn nó chả giống vũ khí truyền thống chút nào, được đặt trong một cấu trúc nhôm gợn sóng kèm theo tháp tín hiệu để liên lạc với phòng điều khiển trên tàu USS Estes.
Do dùng deuterium lỏng làm nhiên liệu nên phải có cả một nhà máy đông lạnh khổng lồ để giữ nhiệt độ gần bằng không tuyệt đối luôn á. Cung cấp năng lượng cho hệ thống phức tạp này là một nhà máy điện riêng biệt công suất 3.000 kilowatt chỉ dành cho cơ sở đông lạnh. Quả bom được đặt trên đảo đá nhỏ không người ở tên Elugelab, thuộc đảo san hô vòng Enewetak ở Nam Thái Bình Dương.
Sáng ngày 1/11/1952, Mike đã giải phóng sức mạnh ghê hồn ra Trái đất, tạo một quả cầu lửa có đường kính 5 km — to vãi chưởng! Chỉ trong 90 giây, đám mây hình nấm đã bốc lên độ cao 17 km, rồi tăng vọt lên 33 km chỉ một phút sau đó.
Cuối cùng nó ổn định ở độ cao 41 km, phần đỉnh mở rộng có đường kính 161 km, còn phần thân rộng 32 km. Sức mạnh của vụ nổ khủng khiếp này đo được là 10,4 megaton — con số nghe thôi đã thấy sợ rồi!
Một báo cáo quân sự về lịch sử Chiến dịch Ivy có ghi: "Vụ nổ, như được chứng kiến từ các tàu khác nhau trên biển, không dễ gì mô tả được. Cùng với ánh sáng rực rỡ, sức nóng được cảm nhận ngay lập tức ở khoảng cách từ 50-60 km. Quả cầu lửa khổng lồ xuất hiện ở phía chân trời giống như Mặt trời khi mọc lên một nửa, nhanh chóng mở rộng sau một thời gian lơ lửng nhất thời".
Sức công phá của quả bom dữ dội đến mức Elugelab — một hòn đảo đá đơn độc — ngay lập tức bị "bốc hơi" luôn, để lại một miệng núi lửa lớn có đường kính 1,9 km và sâu 50 mét. Bay màu hẳn đó các bạn ơi!
Vụ nổ còn tạo ra những con sóng cao tới 6 mét, cuốn sạch thảm thực vật xung quanh các hòn đảo lân cận. Chủ tịch Ủy ban Năng lượng nguyên tử Gordon Dean đã tóm tắt kết quả vụ thử cho Tổng thống mới nhậm chức Dwight D. Eisenhower bằng câu lạnh lùng: "Đảo Elugelab đã biến mất!". Nghe mà thấy ớn á!
Thử nghiệm Ivy Mike còn dẫn đến việc phát hiện ra hai nguyên tố mới nữa đấy! Ngay sau khi quả bom nổ, một phi đội máy bay Không quân Mỹ được lệnh bay qua đám mây nguyên tử.
Chúng được trang bị các thùng nhiên liệu cải tiến để thu giữ và lọc các mảnh vụn trong không khí. Sau đó, các bộ lọc này được bọc chì và gửi đến Los Alamos, New Mexico để phân tích kỹ lưỡng.
Trong số những người tò mò với "báu vật" khoa học tiềm năng chứa trong các bộ lọc này có nhà khoa học hạt nhân Albert Ghiorso thuộc Đại học California, Berkeley. Ông suy đoán rằng những bộ lọc này có thể chứa các nguyên tử đã biến đổi, thông qua phân rã phóng xạ, thành các nguyên tố 99 và 100 được dự đoán nhưng chưa khám phá.
Ghiorso cùng với nhà hóa học Stanley Gerald Thompson và Glenn Seaborg đã lấy được nửa tờ giấy lọc từ cuộc thử nghiệm Ivy Mike. Trên đó, họ phát hiện sự tồn tại của nguyên tố 99 và 100, được tạo ra bởi dòng neutron tập trung cực mạnh tại vị trí phát nổ. Năm 1955, hai nguyên tố mới được đặt tên là einsteinium và fermium, để vinh danh Albert Einstein và Enrico Fermi. Kính các ông quá đi mất!
Thử nghiệm hạt nhân trên đảo san hô vòng Enewetak kết thúc vào năm 1958. Năm 1977, quân đội Mỹ bắt đầu nhiệm vụ gian nan là khử nhiễm Enewetak và các đảo xung quanh.
Nỗ lực này liên quan đến việc cạo tỉ mỉ lớp đất mặt từ các khu vực bị ảnh hưởng, sau đó trộn với xi măng trước khi chôn chúng trong một miệng núi lửa nguyên tử ở phía Bắc đảo Runit. Miệng núi lửa này có chiều rộng 110 mét và sâu 30 mét, sau đó được bao bọc trong các lớp bê tông bổ sung để tạo thành một mái vòm bảo vệ.
Năm 2000, một đợt dọn dẹp khác lại diễn ra. Lần này thay vì cạo bỏ lớp đất mặt, người ta thay thế bằng lớp đất mặt sạch và tạo một mái vòm kho chứa chất thải phóng xạ khác tại một số địa điểm trên đảo san hô. Các khu vực vẫn bị ô nhiễm trên Enewetak đã được xử lý bằng kali.
Đất không thể được xử lý hiệu quả cho mục đích sử dụng của con người đã được loại bỏ và dùng làm vật liệu lấp cho đường đắp cao nối các đảo chính của đảo san hô — Enewetak và Parry. Các nhà khoa học tin rằng đảo san hô sẽ phù hợp cho con người sinh sống vào năm 2026-2027. Nghĩa là sắp rồi đó!
Nguồn: soha.vn
Quả bom Mike cao 6m, nặng tận 74 tấn — là thiết bị hạt nhân đầu tiên tạo ra sức nổ khủng khiếp từ quá trình tổng hợp nguyên tử chứ không chỉ phân hạch kiểu cũ. Nhìn nó chả giống vũ khí truyền thống chút nào, được đặt trong một cấu trúc nhôm gợn sóng kèm theo tháp tín hiệu để liên lạc với phòng điều khiển trên tàu USS Estes.
Do dùng deuterium lỏng làm nhiên liệu nên phải có cả một nhà máy đông lạnh khổng lồ để giữ nhiệt độ gần bằng không tuyệt đối luôn á. Cung cấp năng lượng cho hệ thống phức tạp này là một nhà máy điện riêng biệt công suất 3.000 kilowatt chỉ dành cho cơ sở đông lạnh. Quả bom được đặt trên đảo đá nhỏ không người ở tên Elugelab, thuộc đảo san hô vòng Enewetak ở Nam Thái Bình Dương.
Sáng ngày 1/11/1952, Mike đã giải phóng sức mạnh ghê hồn ra Trái đất, tạo một quả cầu lửa có đường kính 5 km — to vãi chưởng! Chỉ trong 90 giây, đám mây hình nấm đã bốc lên độ cao 17 km, rồi tăng vọt lên 33 km chỉ một phút sau đó.
Cuối cùng nó ổn định ở độ cao 41 km, phần đỉnh mở rộng có đường kính 161 km, còn phần thân rộng 32 km. Sức mạnh của vụ nổ khủng khiếp này đo được là 10,4 megaton — con số nghe thôi đã thấy sợ rồi!
Một báo cáo quân sự về lịch sử Chiến dịch Ivy có ghi: "Vụ nổ, như được chứng kiến từ các tàu khác nhau trên biển, không dễ gì mô tả được. Cùng với ánh sáng rực rỡ, sức nóng được cảm nhận ngay lập tức ở khoảng cách từ 50-60 km. Quả cầu lửa khổng lồ xuất hiện ở phía chân trời giống như Mặt trời khi mọc lên một nửa, nhanh chóng mở rộng sau một thời gian lơ lửng nhất thời".
Sức công phá của quả bom dữ dội đến mức Elugelab — một hòn đảo đá đơn độc — ngay lập tức bị "bốc hơi" luôn, để lại một miệng núi lửa lớn có đường kính 1,9 km và sâu 50 mét. Bay màu hẳn đó các bạn ơi!
Vụ nổ còn tạo ra những con sóng cao tới 6 mét, cuốn sạch thảm thực vật xung quanh các hòn đảo lân cận. Chủ tịch Ủy ban Năng lượng nguyên tử Gordon Dean đã tóm tắt kết quả vụ thử cho Tổng thống mới nhậm chức Dwight D. Eisenhower bằng câu lạnh lùng: "Đảo Elugelab đã biến mất!". Nghe mà thấy ớn á!
Thử nghiệm Ivy Mike còn dẫn đến việc phát hiện ra hai nguyên tố mới nữa đấy! Ngay sau khi quả bom nổ, một phi đội máy bay Không quân Mỹ được lệnh bay qua đám mây nguyên tử.
Chúng được trang bị các thùng nhiên liệu cải tiến để thu giữ và lọc các mảnh vụn trong không khí. Sau đó, các bộ lọc này được bọc chì và gửi đến Los Alamos, New Mexico để phân tích kỹ lưỡng.
Trong số những người tò mò với "báu vật" khoa học tiềm năng chứa trong các bộ lọc này có nhà khoa học hạt nhân Albert Ghiorso thuộc Đại học California, Berkeley. Ông suy đoán rằng những bộ lọc này có thể chứa các nguyên tử đã biến đổi, thông qua phân rã phóng xạ, thành các nguyên tố 99 và 100 được dự đoán nhưng chưa khám phá.
Ghiorso cùng với nhà hóa học Stanley Gerald Thompson và Glenn Seaborg đã lấy được nửa tờ giấy lọc từ cuộc thử nghiệm Ivy Mike. Trên đó, họ phát hiện sự tồn tại của nguyên tố 99 và 100, được tạo ra bởi dòng neutron tập trung cực mạnh tại vị trí phát nổ. Năm 1955, hai nguyên tố mới được đặt tên là einsteinium và fermium, để vinh danh Albert Einstein và Enrico Fermi. Kính các ông quá đi mất!
Thử nghiệm hạt nhân trên đảo san hô vòng Enewetak kết thúc vào năm 1958. Năm 1977, quân đội Mỹ bắt đầu nhiệm vụ gian nan là khử nhiễm Enewetak và các đảo xung quanh.
Nỗ lực này liên quan đến việc cạo tỉ mỉ lớp đất mặt từ các khu vực bị ảnh hưởng, sau đó trộn với xi măng trước khi chôn chúng trong một miệng núi lửa nguyên tử ở phía Bắc đảo Runit. Miệng núi lửa này có chiều rộng 110 mét và sâu 30 mét, sau đó được bao bọc trong các lớp bê tông bổ sung để tạo thành một mái vòm bảo vệ.
Năm 2000, một đợt dọn dẹp khác lại diễn ra. Lần này thay vì cạo bỏ lớp đất mặt, người ta thay thế bằng lớp đất mặt sạch và tạo một mái vòm kho chứa chất thải phóng xạ khác tại một số địa điểm trên đảo san hô. Các khu vực vẫn bị ô nhiễm trên Enewetak đã được xử lý bằng kali.
Đất không thể được xử lý hiệu quả cho mục đích sử dụng của con người đã được loại bỏ và dùng làm vật liệu lấp cho đường đắp cao nối các đảo chính của đảo san hô — Enewetak và Parry. Các nhà khoa học tin rằng đảo san hô sẽ phù hợp cho con người sinh sống vào năm 2026-2027. Nghĩa là sắp rồi đó!
Nguồn: soha.vn