HanGirl281
New member
Đêm nằm trong bệnh viện, cháu Bích cứ hay mơ ú ớ, tỉnh giấc là nước mắt chảy ròng. Thi thoảng cháu lại mơ dỗ em "thôi Thảo ơi, không khóc nữa…" khiến ai nghe cũng phải nghẹn lòng.
Một người bác của Bích, người thường ngủ trông cháu trong bệnh viện hằng đêm cho biết, cháu thường nằm mơ nói lên tiếng và hay khóc gọi đòi bố mẹ. "Mấy đêm trước, đang nửa đêm, cháu cứ ú ớ nói 'thôi nín đi, Thảo ơi. Không khóc nữa! Không khóc nữa mà'… nhưng đến sáng tỉnh dậy thì cháu lại không nhớ gì nữa". Nghe mà thương quá trời
Tại buổi sinh nhật lần thứ 9 của cháu Bích, người thân của cháu cho biết, đến thời điểm hiện tại, gia đình vẫn phải giấu chuyện bi thương đã xảy đến với gia đình. Ngày rằm Trung thu, cháu Bích đã khóc đòi về nhà với bố mẹ và em gái khiến mọi người phải nói dối cháu rằng bố mẹ và em gái đã sang Hàn Quốc để chữa bệnh. Khi cháu Bích đòi gọi điện cho mẹ, mọi người luống cuống không biết làm sao và đành nói rằng mẹ bị thương ở hàm nên không nói được.
Nhìn nét hồn nhiên, nụ cười rạng rỡ của Bích mà lòng ai cũng đau xót lắm
Ngày Trung thu, ông Trịnh Văn Ngà – ông nội của cháu Bích đã từ Bắc Giang xuống chung vui cùng cháu. Nhưng cháu Bích luôn miệng nói nhớ em Thảo khiến các bác, các cậu, anh chị họ và các bác sĩ không biết làm thế nào, phải dỗ dành và ngậm ngùi quay mặt về hướng khác để lau nước mắt.
Nguồn: soha.vn
Một người bác của Bích, người thường ngủ trông cháu trong bệnh viện hằng đêm cho biết, cháu thường nằm mơ nói lên tiếng và hay khóc gọi đòi bố mẹ. "Mấy đêm trước, đang nửa đêm, cháu cứ ú ớ nói 'thôi nín đi, Thảo ơi. Không khóc nữa! Không khóc nữa mà'… nhưng đến sáng tỉnh dậy thì cháu lại không nhớ gì nữa". Nghe mà thương quá trời
Tại buổi sinh nhật lần thứ 9 của cháu Bích, người thân của cháu cho biết, đến thời điểm hiện tại, gia đình vẫn phải giấu chuyện bi thương đã xảy đến với gia đình. Ngày rằm Trung thu, cháu Bích đã khóc đòi về nhà với bố mẹ và em gái khiến mọi người phải nói dối cháu rằng bố mẹ và em gái đã sang Hàn Quốc để chữa bệnh. Khi cháu Bích đòi gọi điện cho mẹ, mọi người luống cuống không biết làm sao và đành nói rằng mẹ bị thương ở hàm nên không nói được.
Nhìn nét hồn nhiên, nụ cười rạng rỡ của Bích mà lòng ai cũng đau xót lắm
Ngày Trung thu, ông Trịnh Văn Ngà – ông nội của cháu Bích đã từ Bắc Giang xuống chung vui cùng cháu. Nhưng cháu Bích luôn miệng nói nhớ em Thảo khiến các bác, các cậu, anh chị họ và các bác sĩ không biết làm thế nào, phải dỗ dành và ngậm ngùi quay mặt về hướng khác để lau nước mắt.
Nguồn: soha.vn