Teenacb77670
New member
Hơn 50 năm trôi qua rồi nhưng những người sống sót vẫn không thể nào quên được nỗi ám ảnh, day dứt về tháng ngày cận kề cái chết ấy
Bay trên trời có an toàn hơn không? Câu trả lời không đơn giản như bạn nghĩ đâu!
Thực ra thì đi máy bay vẫn được coi là an toàn hơn nhiều so với đi xe trên mặt đất, vì trên đường thường đông đúc, sự cố bất ngờ có thể dẫn đến tai nạn bất cứ lúc nào. Nhưng mà nói vậy không có nghĩa bay là an toàn tuyệt đối nha các bạn - một khi tai nạn hàng không xảy ra thì hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi
Nếu còn sống sót sau một vụ rơi máy bay thì đúng là phép màu rồi, nhưng với những người sống sót sau vụ tai nạn của chiếc máy bay 571 thuộc Không quân Uruguay năm 1972 thì đó chỉ là khởi đầu của một câu chuyện kinh dị khác - một câu chuyện ám ảnh họ mãi đến tận ngày nay...
Chuyến bay định mệnh ngày 13/10/1972
Ngày 13/10/1972, chiếc máy bay của Không quân Uruguay chở theo 19 thành viên của đội bóng bầu dục Old Christians cùng người thân và fan của họ từ thủ đô Montevideo (Uruguay) đến Santiago (Chile) để tham gia một trận đấu bóng bầu dục.
Ngoài 40 hành khách trên máy bay còn có 5 thành viên phi hành đoàn. Chiếc máy bay một động cơ, tuabin đôi này mới được đưa vào sử dụng được có 4 năm thôi. Nhưng mà khi những đám mây che khuất đỉnh núi Andes, phi công thiếu kinh nghiệm tưởng rằng máy bay đang tiếp cận thành phố Curico của Chile - thực tế thì nó còn cách xa tới 70km
Vì vậy phi công đã cho máy bay chuẩn bị hạ cánh. Đến khi anh ta nhận ra phía trước là một ngọn núi chứ không phải đường băng như "tưởng tượng" thì đã quá muộn rồi huhu. Sau khi lộn vòng trên không, chiếc máy bay bị gãy làm đôi, phần đuôi vỡ hẳn ra khiến 5 hành khách và 2 thành viên phi hành đoàn bị hút ra ngoài.
Cuối cùng nó đâm vào đỉnh núi và trượt xuống với tốc độ chóng mặt - khoảng 350km/h - trước khi đâm vào một bãi tuyết lớn. Phi công tử nạn tại chỗ
Giữa đống đổ nát của chiếc máy bay vỡ vụn, trên một dòng sông băng cách tuyến đường bay theo kế hoạch 80km về phía đông, 33 hành khách bằng cách nào đó vẫn còn sống sót - thật sự là phép màu!
72 ngày sinh tồn trong địa ngục trần gian
5 người đã không thể sống nổi qua đêm đầu tiên dưới cái lạnh cắt da cắt thịt trên ngọn núi Andes xa xôi. Người thứ 6 chết trong vòng vài ngày sau đó. Vậy là tổng cộng chỉ còn 27 người
Những người vẫn còn sống và không bị thương nặng hoặc hôn mê đã cố gắng sử dụng các bộ phận từ máy bay như ghế ngồi, hành lý và các mảnh vụn khác để làm nơi trú ẩn. Đệm ghế ngồi của máy bay được dùng làm giày đi trên tuyết luôn. Một hành khách đã tự chế kính bảo hộ từ tấm che nắng của cabin phi công, dây và áo ngực để tránh bị mù tuyết. Anh cũng tìm ra cách làm tan tuyết để có nước uống.
Họ đã cố gắng viết chữ "SOS" bằng son môi trên thân máy bay nhưng không có đủ son môi để viết các chữ cái thật lớn. Những người sống sót không có chăm sóc y tế hay quần áo phù hợp và bị mắc kẹt trên núi khi nhiệt độ giảm xuống -30 độ C
Nguồn thức ăn nhỏ mà họ có đã nhanh chóng cạn kiệt. Đội cứu hộ từ Chile, Argentina và Uruguay phải dốc hết sức lực để tìm kiếm các mảnh vỡ máy bay trong dãy núi rộng lớn nhưng không thấy gì cả.
Một tia hy vọng lóe lên khi những người sống sót tìm thấy một đài phát thanh bán dẫn trong đống đổ nát và dùng nó để nghe những cập nhật về nỗ lực tìm kiếm của các nhà chức trách. Vào ngày thứ 11, họ nghe thấy thông báo trên đài rằng công việc tìm kiếm đã bị dừng lại
Khi nỗi đói biến con người thành quái vật
8 thanh sô cô la, 1 hộp hến, 3 lọ mứt, một số loại hạt và trái cây khô, một số kẹo và một chai rượu vang - đó là TẤT CẢ những gì họ có thể ăn. Họ đã cố gắng duy trì số đồ ăn đó càng lâu càng tốt, đến nỗi có người phải ăn một hạt đậu phộng trong 3 ngày. Nhưng số đồ ăn đó chỉ đủ dùng trong 1 tuần thôi
Đến lúc quá đói, có người phải ăn bông và da từ ghế máy bay. Imagine!
Nando Parrado (lúc đó 22 tuổi) là một trong số những người may mắn sống sót. Ông viết trong hồi ký "Miracle in the Andes" xuất bản năm 2006: "Ở độ cao lớn, nhu cầu calo của cơ thể lại càng lớn. Chúng tôi đã chết đói thực sự, không có hy vọng tìm thấy thức ăn".
Cuối cùng, khi xác của những người chết bị đóng băng nằm xung quanh họ, họ buộc phải xét đến cơ hội sống sót duy nhất của mình...
Quyết định tàn khốc nhất cuộc đời
Roberto Canessa (lúc đó là sinh viên Y 19 tuổi) là nhân chứng sống sót trong thảm họa hàng không thảm khốc nhất năm 1972 ấy. Ông kể trong cuốn hồi ký viết năm 2016 mang tên "I Had To Survive":
"Mục tiêu chung của chúng tôi khi ấy là sống sót nhưng thứ chúng tôi thiếu là thức ăn. Chúng tôi cạn kiệt nguồn thức ăn từ những thứ tìm thấy trên máy bay, và không có thực vật hay động vật nào ở quanh đó. Chúng tôi biết câu trả lời, nhưng thật quá khủng khiếp. Thi thể của bạn bè và đồng đội của chúng tôi, vẫn được bảo quản nguyên vẹn trong băng tuyết, chứa protein quan trọng giúp chúng tôi duy trì sự sống. Nhưng chúng tôi làm vậy có được không?"
Đó là quyết định tàn khốc nhất mà bất cứ ai cũng không muốn phải đối mặt. Nhưng để sống, họ đã phải làm điều mà sau này ám ảnh họ suốt đời
Nguồn: kenh14.vn