Thời Thế chiến I, lũ phá hoại người Đức đã flex luôn 1.000 tấn đạn dược trên đảo Black Tom ở cảng New York, tạo ra một trong những vụ nổ khủng nhất lịch sử nước Mỹ từng chứng kiến
Theo allthatsinteresting.com, đêm 30/7/1916 là một đêm định mệnh. Kho đạn khủng nhất nước Mỹ lúc đó... không có bảo vệ (chắc đi ngủ quên rồi ). Đảo Black Tom lúc này chật cứng toa hàng, sà lan và nhà kho toàn chất nổ. Tưởng tượng nhé: chỉ một sà lan đã 50 tấn TNT, tổng cộng lên đến 1.000 tấn đạn dược luôn á!
Đêm hôm đó, 2 điệp viên Đức chèo thuyền chở đầy thuốc nổ qua cảng New York như đi chơi vậy. Điệp viên thứ ba thì vào tận kho vũ khí, túi đầy bom hình điếu xì gà (kiểu James Bond phiên bản xưa ấy).
Không ai chặn được họ luôn! Rồi họ cứ thế gây ra nhiều đám cháy khắp đảo Black Tom.
Khi nhân viên bảo vệ phát hiện khói và chạy gọi cứu hỏa thì... đã muộn rồi bạn ơi Lúc 2 giờ 8 phút sáng, vụ nổ xé toạc màn đêm luôn. Cửa sổ Manhattan và Brooklyn vỡ tung tóe, dân Jersey giật mình ngồi phắt dậy. Và quan trọng nhất: vụ nổ đã làm hư hỏng vĩnh viễn một phần Tượng Nữ thần Tự do ngay bên cạnh
Vụ nổ Black Tom là một trong những vụ nổ khủng nhất trên đất Mỹ, nhưng ít ai nhớ đến lắm (sad thật sự).
Câu chuyện drama đằng sau vụ nổ
Năm 1916, Thế chiến I đã chiến được 2 năm rồi. Mỹ tuy trung lập nhưng vẫn bán vũ khí hàng triệu USD cho Anh và Pháp (kiểu buôn bán ngầm ấy ). Điều này khiến các kho vũ khí như đảo Black Tom thành target ngon lành của Đức luôn.
Mùa hè 1916, khoảng 70 toa hàng đang nằm trên đảo Black Tom, chất đầy đạn và TNT chờ dỡ xuống sà lan. Những sà lan chở đầy đạn được buộc ở cầu tàu, sẵn sàng sang Đại Tây Dương. Mà chỉ có một hàng rào bảo vệ 1.000 tấn đạn dược thôi nha (security level = 0 ).
Đối với quân Đức thì đây là mục tiêu ez game luôn. Trước đó họ cũng đã thử nghiệm tấn công tàu, nhà máy và bến tàu Mỹ rồi.
Thực tế thì việc xâm nhập đảo Black Tom quá dễ với điệp viên Đức. Sau khi đặt bom khắp đảo, một trong số họ còn chạy đến nhà dì gần đó la lên: "Ôi Chúa ơi, cháu đã làm gì vậy?" (thấy hối hận chưa )
Lời kể của nhân chứng
Sức mạnh vụ nổ Black Tom = động đất 5,5 độ Richter luôn á! Người ở Philadelphia và Baltimore cũng cảm nhận được. Sau vụ nổ, nhiều tiếng nổ nhỏ hơn liên tục xé toạc không khí, mảnh bom và đạn bay tứ tung khiến lính cứu hỏa gần như bó tay với đám cháy.
Ông Owen Fitzpatrick làm việc trên đảo Ellis gần đó kể: "Vụ nổ mạnh đến nỗi tôi bị văng khỏi ghế, hất ra hành lang và kính vỡ rơi xuống người khi tôi nằm trên sàn. Bốn quả đạn 3 inch rơi xuống con đường trước cửa và một quả khác xuyên qua mái hầm chứa than" (sống sót thật là kỳ tích ).
Người nhập cư chờ xử lý thủ tục trên đảo Ellis phải sơ tán gấp lắm.
Vụ nổ ảnh hưởng cả bên ngoài đảo Black Tom. Từ Manhattan, các nhân chứng nhìn thấy đạn pháo vọt qua bến cảng Lehigh Valley và phát nổ cách 1,6km.
Ông Peter Raceta đang chỉ huy sà lan trong bến cảng khi vụ nổ xảy ra. Ông nói: "Khi vụ nổ xảy ra, cứ như thể nó xảy ra ở phía trên. Giống như quả bom Zeppelin vậy". Những chiếc thuyền khác ông nhìn thấy trước đó đều bị hất tung lên luôn.
Tại tòa nhà Woolworth – tòa nhà cao nhất thế giới lúc đó – nhân viên bảo vệ sợ đến mức tưởng tận thế rồi. Sau khi thấy vụ nổ, họ quỳ xuống cầu nguyện liền
Theo Đại học Thành phố New Jersey, yêu cầu bồi thường bắt đầu với công ty Đường sắt Lehigh Valley. Họ dùng hiệp ước năm 1921 giữa Mỹ và Đức để đòi tiền.
Sau nhiều năm cân nhắc, Ủy ban Bồi thường chung Đức - Mỹ cuối cùng ra lệnh cho Đức trả 50 triệu USD. Nhưng quyết định này ra năm 1939 – năm Đức xâm lược Ba Lan và mở màn Thế chiến II (timing kiểu gì vậy trời ).
Những năm 1950, Đức cuối cùng đồng ý trả 50 triệu USD. Khoản thanh toán cuối cùng thực hiện năm 1979, tức 63 năm sau vụ nổ Black Tom (mất công đòi nợ lâu vậy luôn).
Lý do ít người biết vụ nổ Black Tom
Đầu thế kỷ 20, các cuộc tấn công trên đất Mỹ rất hiếm nên nhiều người nghĩ vụ nổ Black Tom chỉ là tai nạn. Không ai ngờ kho vũ khí trên đảo có thể thành mục tiêu của địch.
Tổng thống Woodrow Wilson lúc đó đang mắc kẹt trong cuộc chiến tái tranh cử khó khăn nên đã hạ thấp mức độ nghiêm trọng của vụ tấn công. Ông gọi vụ nổ Black Tom là "sự cố đáng tiếc tại nhà ga đường sắt tư nhân" (downplay quá đi mất ). Dù nghiêm trọng vậy, ông Wilson không muốn bị kéo vào Thế chiến I.
Nhưng vì Tổng thống Wilson hạ thấp tầm quan trọng, coi như tai nạn nên vụ nổ không có chỗ trong lịch sử Mỹ, khiến ít người nhớ đến sự kiện này ngày nay.
Nguồn: soha.vn