Vụ cướp tiệm vàng chấn động: Hung thủ tàn độc và số phận 2 em bé đáng thương

TamMimi353

New member
ab0a8aec4f788e035814.jpg


Bị chém đứt tay, cháu Trịnh Ngọc Bích kêu lên một tiếng thất thanh, em gái 18 tháng tuổi của cháu - bé Trịnh Phương Thảo đang ngủ say giật mình tỉnh dậy, khóc ré lên.

Sau hành động tàn ác không thể dung thứ của tên cướp Lê Văn Luyện, cả bố mẹ và em gái 18 tháng tuổi của cháu đã ra đi mãi mãi Chỉ còn lại mình cháu Bích sống sót một cách thần kỳ. Giờ đây, cháu đang hồi phục từng ngày, bàn tay đã bắt đầu cử động được và có thể đi lại trong phòng bệnh. Mỗi bước tiến của cháu đều là niềm vui to lớn cho mọi người xung quanh - từ các bác sĩ đã tận tụy cứu chữa, lực lượng Công an bảo vệ an toàn cho cháu và miệt mài truy bắt hung thủ, đến tất cả mọi người dân khi biết và thương cảm cho hoàn cảnh đau thương của gia đình...

Cháu Trịnh Ngọc Bích, học lớp 3, thông minh, nhớ giỏi, và có bản lĩnh hiếm có ở một bé gái chưa đầy 10 tuổi. Dù chịu đựng nhiều vết thương đau đớn, nhưng hiếm ai thấy cháu Bích khóc hay quấy khóc. Theo lời kể của cháu, khá trùng khớp với lời khai của tên tội phạm Lê Văn Luyện, đêm hôm đó cả nhà cháu ngủ trong phòng ngủ phía sau tầng 2 (có máy lạnh).

1541192bb025b126ec34.jpg


5h sáng ngày 24/8, như mọi ngày, gia đình cháu thức dậy theo chuông báo thức. Anh Ngọc, chị Chín, cháu Bích lần lượt vào phòng tắm tầng 2. Khoảng 20 phút sau, bố cháu lên tầng 3 phơi quần áo từ máy giặt, còn 2 mẹ con xuống tầng 1 chuẩn bị mở cửa ra mua đồ ăn sáng. Bỗng nhiên, hai mẹ con Bích nghe tiếng hét thất thanh của bố từ tầng 3. Chị Chín chạy lên, còn cháu Bích đứng dưới chân cầu thang tầng 1 nhìn lên.

Giây lát sau, cháu nghe thấy mẹ kêu: "Con ơi, nhà mình bị cướp rồi!" Bích chạy lên tầng 2, đến chiếu nghỉ thì thấy bố nằm gục và có một con dao dài rơi từ tầng 3 xuống. Cháu Bích chạy vội vào phòng ngủ, lấy điện thoại trên bàn bấm gọi 113. Nhưng trong đầu cháu chỉ biết bấm 113 mà không biết gọi bằng điện thoại di động phải bấm thêm mã vùng Bắc Giang là 0240.

Cháu bấm mãi không được, đúng lúc đó tên cướp (sau này xác định là Lê Văn Luyện) cầm dao lao vào. Thấy cháu Bích đang đứng ở góc phòng (gần cửa ban công), đang bấm điện thoại, tên cướp vung dao chém đứt luôn cánh tay phải của cháu. Cháu ngã xuống, hắn còn tiếp tục vung dao chém một nhát dọc theo gương mặt và má cháu... Đau quá, cháu Bích kêu lên một tiếng thất thanh. Nghe động, em cháu là Trịnh Phương Thảo - 18 tháng tuổi đang nằm ngủ trong giường giật mình tỉnh dậy, khóc ré lên. Tiếng khóc của bé khiến tên cướp giật mình, hắn vội chạy vào chui trong màn (phía giường gần cửa) dỗ cháu Thảo: "Nín đi".

4d7e14b0da0eb476563a.jpg


Lợi dụng lúc đó, cháu Bích chạy, chui vào trốn trong gầm bàn học cạnh giường (phía đối diện tên cướp), đậy ghế che khuất. Vì điện trong nhà bị cắt nên trong phòng lúc này vẫn tối mờ. Dù cánh tay bị chặt đứt cùng những vết thương trên người đau đớn, nhưng cháu Bích lúc đó nhận thức rất rõ sự nguy hiểm đang rình rập. Cháu nằm im trong góc trốn, môi mím chặt, gồng người lên chịu đau mà không kêu rên bất cứ tiếng nào

Trong lúc ấy, cháu thấy em Thảo vẫn khóc. Vì cháu Thảo còn quá nhỏ, chưa hiểu gì, không thấy bố mẹ đâu, chỉ có gã lạ đứng bên giường nên càng khóc to hơn. Sợ tiếng khóc làm ồn, tên cướp đã tàn nhẫn vung dao chém cháu Thảo.

Cháu Bích nhìn thấy cảnh tên cướp chém em mình, vì từ gầm bàn học nơi cháu trốn đến chiếc giường em nằm cách chưa đầy 2 mét. Nhưng bản năng sinh tồn khiến cháu thêm nghị lực, không kêu, không rên dù các vết chém vẫn chảy máu, đau lắm.

Nghĩ rằng cả 2 đứa trẻ đã chết, tên cướp cầm dao bỏ ra khỏi phòng. Lúc này cháu Bích rất sợ hãi, không dám chui ra. Cháu nói không còn nhớ gì cho đến lúc nghe thấy điện thoại reo.

Cháu thấy số điện thoại của chị Vũ Thị Mến, chị dâu anh Ngọc ở nhà gần đó nên bật nghe máy và mếu máo: "Bác ơi, nhà cháu bị cướp, bố mẹ cháu bị bọn cướp gí vào tường". Lúc đó là hơn 9h cùng ngày và là cuộc gọi thứ 8 chị Mến gọi cho nhà cháu Bích. Theo phán đoán, có lẽ trước đó cháu Bích đã ngất đi và giờ mới tỉnh lại nghe thấy chuông điện thoại. Nghe tiếng kêu cứu qua điện thoại, chị Mến vội gọi mọi người xung quanh tìm đường vào nhà. Trên tầng 3, họ phát hiện xác chị Chín.

5513fe19b17d6dee0796.jpg


Ở chiếu nghỉ cầu thang tầng 2, mọi người thấy anh Ngọc nằm chết gục. Đau đớn nhất là khi họ vào phòng ngủ, nơi cháu Thảo bị sát hại. Cháu bé bụ bẫm, xinh xắn vẫn nằm với tư thế như đang ngủ, 2 tay giơ lên ngang đầu, miệng há ra. Nhưng ở cổ cháu bị chém gần như đứt lìa...

Mọi người vừa òa khóc, vừa gọi cháu Bích thì nghe tiếng thưa yếu ớt từ gầm bàn học cạnh giường. Mọi người bế cháu ra thì thấy một cánh tay cháu đã bị chặt đứt, trên cánh tay kia và trên mặt cũng có nhiều vết thương. "Bàn tay bị đứt của cháu đâu?" - mọi người cuống quýt hỏi. Dù đã rất yếu, cháu Bích vẫn chỉ tay về phía góc nhà, nơi cháu bị tên cướp chém để mọi người nhặt lên, đem bảo quản trong thùng đá. Ngay sau đó, lực lượng Công an đã có mặt, cùng người nhà đưa cháu Bích đi cấp cứu.

Cho đến giờ, nhiều người vẫn rất thắc mắc không hiểu sao cháu Bích lại có thể sống sót sau khi bị chặt đứt cánh tay Vì thông thường, một người chỉ cần cắt động mạch tay trong khoảng từ 30 phút đến một tiếng là có thể tử vong vì mất máu. Thế mà từ khi cháu bị chặt đứt tay cho đến khi được phát hiện, đưa đi cấp cứu là gần 4 tiếng.



Giải thích điều này, các bác sĩ điều trị cho cháu Bích cho biết, mỗi người có khả năng thích nghi khác nhau. Cháu Bích có cơ chế đông máu thuộc nhóm đặc biệt, nên ngay sau khi bị chặt đứt tay, máu của cháu chảy ra nhưng đông lại rất nhanh. Chính khi khám nghiệm hiện trường, điều này cũng thể hiện khá rõ. Tại vị trí góc nhà nơi tên Luyện chém cháu Bích có rất nhiều máu. Thế nhưng tại gầm bàn - nơi cháu bò vào trốn suốt gần 4 tiếng, chỉ có lấm tấm vài giọt máu, chứ không có nhiều máu đọng. Có lẽ thời điểm này máu của cháu Bích đã đông lại nên không bị chảy tiếp.

Chính cơ chế đông máu đặc biệt của cháu, cùng với sự thông minh, bản lĩnh của cô bé, sự cố gắng của các chú Công an trong việc bảo quản an toàn cánh tay cho cháu, sự tiến bộ của y học và sự nỗ lực tột cùng của các y bác sĩ Bệnh viện Việt - Đức đã tạo nên sự sống kỳ diệu - có lẽ đó là ân huệ của trời đất dành cho gia đình anh Ngọc, chị Chín

Hiện sức khỏe cháu đang hồi phục dần, tuy vẫn còn đau đớn, nhưng trong suốt quá trình điều trị tại bệnh viện, ít ai thấy cháu khóc vì đau. Cho đến giờ, cháu Bích vẫn chưa hề biết bố mẹ và em mình đã mất. Cháu nói cháu thấy tên cướp chém em, nhưng chắc em bị chảy ít máu hơn cháu nên không sao. Tuy vậy, ký ức kinh hoàng vẫn in đậm trong trí não của cô bé ấy.

Cháu nói với các chú Công an: "Bây giờ cháu chỉ muốn được ở lại đây. Ở đây cháu thấy mình an toàn, không sợ bị gặp cướp nữa. Cháu nhớ bố mẹ, nhớ em nhưng cháu sợ về nhà..." Câu nói hồn nhiên của cháu bé như cứa vào tâm can những người lớn Sau này, khi biết được sự thật về nỗi đau gia đình, không biết cháu sẽ ra sao? Chỉ biết cầu mong rằng, với nghị lực đặc biệt của mình, cùng với thời gian, cháu Bích sẽ dần vượt qua và trưởng thành vượt lên những biến cố quá đau thương của gia đình.

Thật may, cả người thân, cả CBCS Công an, cả tập thể bác sĩ có tài có tâm của Bệnh viện Việt - Đức đã cứu sống cháu bé. Dù chỉ còn một mình, nhưng mai này cháu sẽ lớn lên được sự đùm bọc của toàn xã hội, sẽ là người tiếp nối sức sống của một gia đình để sống thay cuộc đời của bố mẹ và em gái, để trả ơn cho cuộc đời đã cứu sống cháu sau một nghìn tia hy vọng...

Đêm 1/9, khi tiếp xúc với kẻ thủ ác Lê Văn Luyện trong Trại tạm giam - Công an tỉnh Bắc Giang, có đề cập đến số phận 2 cháu bé, đặc biệt là cháu Trịnh Phương Thảo mới 18 tháng đã bị hắn sát hại cực kỳ dã man. Câu hỏi:

- Tại sao lại nỡ giết hại một cách dã man cháu bé mới 18 tháng tuổi như thế?

- Tại vì cháu bé khóc to. Lúc đó cháu cũng không biết vì sao mình làm thế, cháu chỉ biết hành động làm sao để thoát thân.

- Sau khi gây án và trong quá trình chạy trốn, anh có nghĩ đến những người mình ra tay sát hại không, đặc biệt là cháu bé?

- Có chứ. Cháu bị ám ảnh. Đêm nào cũng mất ngủ, có lúc nằm mơ thấy cháu bé.

Bị ám ảnh về tội lỗi do mình gây ra - đó là sự trừng phạt kinh khủng nhất đối với những kẻ phạm tội, đôi khi còn nặng nề hơn cả bản án tử hình

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top