Tưởng tượng bạn bị nhốt trong một "cỗ quan tài" khổng lồ suốt 16 giờ đồng hồ – nghe đã thấy sợ rồi đúng không? 26 đứa trẻ trong vụ này đã phải trải qua địa ngục thực sự với mùi hôi thối từ chất bẩn lẫn với cái nóng kinh hoàng của California. Lũ bé chỉ được cho ăn vài thứ lèo tèo như ngũ cốc, bơ đậu phộng, bánh mì và nước – kiểu như đang bị giam giữ vậy.
Bạn nghĩ mất bao lâu để quên đi cơn ác mộng này? Với Lynda Carrejo Labendeira và hội bạn cùng trường, 4 thập kỷ (40 năm luôn nha!) vẫn chưa đủ để xóa đi nỗi ám ảnh. Hồi còn là học sinh tiểu học, Lynda và 25 đứa trẻ khác bị 3 gã đàn ông bắt cóc ngay trên xe buýt đưa đón, rồi bị chở đến một mỏ đá xa xôi và chôn xuống dưới đất sâu 1,8m. Đây chính là vụ bắt cóc tập thể lớn nhất trong lịch sử Mỹ luôn đó!
Trong suốt 16 giờ, bọn trẻ chỉ biết chờ đợi – hoặc là được cứu, hoặc là... chết. Chúng khóc trong vô vọng, những đứa lớn hơn cố gắng động viên mấy em nhỏ. Tất cả bị nhốt trong "cỗ quan tài" khổng lồ với mùi nôn mửa, chất bẩn bốc lên kinh khủng vì cái nóng California. Năm 2015, tức 39 năm sau vụ việc, các nạn nhân vẫn nói rằng 16 giờ kinh hoàng đó mãi không thể quên.
Chuyến xe định mệnh vào một ngày hè tuyệt đẹp
Ngày 15/7/1976 ban đầu là một ngày chill phết đó! Đó là ngày học cuối cùng của khóa hè ở trường Tiểu học Dairyland, Chowchilla. "Chúng tôi thích trường học vào mùa hè lắm. Đó là khoảng thời gian tuyệt vời. Chúng tôi được vẽ, làm đồ thủ công, đồ gỗ, đồ gốm. Tôi nhớ mình đã chơi ném bóng nước và những trò chơi vui lắm", Lynda Carrejo Labendeira nhớ lại. Lynda thích đến nỗi còn cùng crush Jeff Brown viết đơn xin kéo dài khóa học thêm 2 tuần nữa cơ! Ai cũng ký tên vào lá đơn đó, từ giáo viên, học sinh đến cả tài xế buýt Edward Ray.
Hôm đó, đám trẻ từ 5 đến 14 tuổi sau giờ học lên xe buýt về nhà như thường lệ. Mấy em nhỏ vẫn còn mặc đồ bơi bước lên xe. Nhưng khi chiếc xe xuống Đại lộ 21, một chiếc xe van chặn đầu giữa đường. "Edward - tài xế của chúng tôi - chẳng thể làm gì ngoài việc giảm tốc độ và cố đi vòng qua chiếc xe", Carrejo Labendeira kể. Vừa khi Edward mở miệng xin giúp đỡ thì mấy tên trong xe van đã nhảy lên xe buýt, chĩa súng vào tài xế và lũ trẻ.
Bọn chúng bắt Edward về phía cuối xe. Không ai nhìn được mặt bọn bắt cóc vì chúng bịt kín hết. Carrejo Labendeira cúi xuống ở hàng ghế thứ tư, chỉ cách mấy tên đó một chút. 3 đứa em của cô cũng đang hoảng loạn ở phía sau xe. Một tên bắt cóc lái xe xuyên qua những cây tre mọc sát nhau khiến lũ trẻ bị lắc lư liên tục. Xe chỉ dừng khi đến một cái hào được che giấu. Nơi đó, 2 chiếc xe van đang đợi và gã bắt cóc yêu cầu bọn trẻ bước vào trong xe.
Trong 11 giờ tiếp theo, lũ trẻ tiếp tục được chở đi đến một nơi mà như Carrejo Labendeira nhớ lại là "xa bất tận". Không đứa nào biết mình đang đi đâu cả. "Rất tối, cửa sổ bị sơn kín. Chẳng ai thấy chúng tôi bên trong, chúng tôi cũng chẳng nhìn được ra ngoài", Carrejo Labendeira kể. Lúc đó, Jennifer Brown Hyde - một nạn nhân - chỉ mới 9 tuổi và em nhớ không khí vô cùng nóng, ngột ngạt. "Rất nóng, hơn 37 độ C, không nước, không nhà vệ sinh", Brown Hyde chia sẻ.
Cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, chúng dừng lại ở một mỏ đá gần Livermore, khoảng 100 dặm về phía tây bắc của Chowchilla. Theo Carrejo Labendeira, có lẽ bọn bắt cóc lái xe vòng vòng lâu như vậy để chắc chắn khu mỏ không còn công nhân nào.
16 giờ như địa ngục và màn trốn thoát epic
Mỏ đá The California Rock & Gravel - nơi bọn bắt cóc dừng lại - thuộc về bố của Frederick Woods, một trong những tên bắt cóc. Nhưng lúc đó không có ai ở mỏ cả, chỉ có bọn bắt cóc và con tin. Frederick Woods và đồng bọn hỏi tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại của từng đứa. Chúng lấy đi quần áo và đồ đạc của bọn trẻ nhưng không giải thích lý do gì cả. "Tôi chỉ nhớ chúng bảo chúng tôi phải im lặng", Carrejo Labendeira nói.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn xây dựng ở mỏ đá tối om, những kẻ bắt cóc ra lệnh cho bọn trẻ và tài xế bước vào một nơi trông như "cỗ quan tài" khổng lồ - một chiếc xe tải lớn dùng để vận chuyển hàng hóa được giấu dưới lòng đất.
"Nó được chôn xuống đất. Trông nó như một cỗ quan tài", Carrejo Labendeira nói. "Nó như một cỗ quan tài, một cỗ quan tài cho tất cả chúng tôi". Từng người một, lũ trẻ bước xuống thang và đi vào trong chiếc xe tải. Khi đứa cuối cùng bước vào, bọn bắt cóc gỡ bỏ cái thang. 16 giờ kinh hoàng như ở địa ngục của 26 đứa trẻ và người tài xế bắt đầu.
Lũ trẻ bị giam như tù nhân chỉ được cho một ít đồ ăn như ngũ cốc, bơ đậu phộng, bánh mì và nước - chỉ đủ cho một bữa mà thôi. Ngay cạnh đống thức ăn là nhà vệ sinh tạm, vài tấm nệm trên sàn. Lúc đó, Brown Hyde đã nghĩ mình sẽ chết vì không khí ngột ngạt do hệ thống thông gió hỏng. "Chiếc quạt họ lắp vào, pin đã hết. Trong tâm trí non nớt khi đó, tôi nghĩ chúng tôi tiêu thật rồi", Brown Hyde chia sẻ.
Trong suốt 16 giờ tiếp theo, cỗ quan tài khổng lồ trở thành địa ngục thực sự đầy mùi hôi thối. Mùi nôn mửa hòa quyện với mùi nước tiểu và rác rưởi. Đứa nhỏ nhất gào thét và khóc lóc đòi bố mẹ.
"Có những lúc chúng tôi nghĩ mình sắp chết", Carrejo Labendeira nhớ lại. "Tôi đã nguyện rằng nếu mình sống sót, tôi sẽ trở thành một cô gái tốt nhất. Tôi sẽ trở thành cô gái tốt nhất trong cuộc đời còn lại của mình".
Khi niềm hy vọng trong bọn trẻ dần tắt ngúm, tài xế và vài đứa trẻ bắt đầu nghĩ kế hoạch trốn thoát. Họ chồng những tấm nệm lên nhau để chui qua một tấm kim loại trên mái. "Nếu chết, chúng tôi phải chết vì điều gì đó chứ không được ngồi đây chờ chết", Brown Hyde nhớ lại. Nhưng tấm kim loại bị phủ bởi một đống pin xe tải và bụi bẩn dày đặc. Tài xế Edward Ray cùng vài học sinh nam lớn phải vật lộn để dịch chuyển nó đi. Mọi người liên tục đào bới trong sợ hãi sẽ bị bọn bắt cóc phát hiện vì không ai biết chúng đang ở đâu.
May mắn thay, lối thoát đã được dọn dẹp sạch bởi Edward và vài học sinh, lũ trẻ bắt đầu trèo lên vai nhau để chạy trốn. Và còn may hơn nữa, bọn bắt cóc đang ngủ say! Đây là cơ hội vàng để trốn thoát. Dù kiệt sức nhưng nhóm người phải cố tìm kiếm sự giúp đỡ và may thay, trên mỏ đá có một tòa nhà nhỏ. "Trên đó có một người đàn ông. Ông ấy biết rõ chúng tôi là ai trước khi chúng tôi kịp nói bất kỳ điều gì", Carrejo Labendeira cho biết. "Ông ấy bước xuống và nói: 'Cả thế giới đang tìm các cháu đây'. Ông ấy biết rõ chúng tôi là ai".
Cái kết thích đáng cho những kẻ tham tiền
3 kẻ bắt cóc sau đó được cảnh sát xác định là anh em James Schoenfeld - Richard Schoenfeld và Frederick Newhall Woods - người có bố là chủ mỏ đá The California Rock & Gravel. Động cơ của chúng là để tống tiền. Điều đáng nói là cả 3 đều xuất thân từ gia đình khá giả nhưng vẫn rắp tâm lên kế hoạch cho vụ bắt cóc tập thể lớn nhất lịch sử Mỹ để lấy 5 triệu USD tiền chuộc từ bố mẹ nạn nhân.
Scott D. Handleman - luật sư bào chữa cho 3 kẻ bắt cóc - từng phát biểu: "Tôi không có ý kiến, không hiểu vì sao họ lại cần, lại muốn số tiền đó. Họ rất tham lam. Rõ ràng là không có gì để biện minh cho tội ác này". Anh em James, Richard và người bạn mới quen Frederick - tất cả đều ở độ tuổi đôi mươi khi thực hiện vụ bắt cóc - đã lên danh sách hàng loạt trường học ở nhiều quận để làm mục tiêu. Cuối cùng, bọn họ chọn trường Tiểu học Dairyland - nơi đủ xa để xe buýt bị tấn công giữa ban ngày mà không ai để ý.
Trong suốt nhiều tuần trước khi ra tay, bọn họ theo dõi chiếc xe buýt để nắm lộ trình di chuyển. Họ dự định cướp xe vào một ngày trước đó nhưng không thành, bọn họ quay lại vào ngày hôm sau và ra tay.
Nguồn: kenh14.vn