Vụ án đèo Dyatlov: Thảm kịch leo núi rợn người nhất mọi thời đại (Phần 1)

Gau2k8880

New member
53b327dec3674665265c.jpg


Sự kiện đèo Dyatlov là tên gọi của một vụ án, trong đó những người đi bộ leo núi đã chết một cách bí ẩn vào năm 1959 ở phía bắc dãy núi Ural.

Chuyện xảy ra ở dãy núi Ural thuộc Liên Xô cũ cách đây hơn nửa thế kỷ, mà cho đến giờ vẫn khiến ai nghe cũng phải rùng mình Vụ tai nạn leo núi này chứa quá nhiều chi tiết khó hiểu đến mức người ta cứ mãi tìm hiểu mà không ra. Thậm chí nó còn trở thành nguồn cảm hứng cho hàng tá tiểu thuyết và phim ảnh nữa đó!

Nhưng càng đào sâu thì càng thấy bí ẩn chồng bí ẩn. Có lẽ sự thật sẽ mãi mãi chôn vùi dưới lớp tuyết trắng rồi. Đến tận bây giờ, sự kiện đèo Dyatlov vẫn được xem là vụ tai nạn leo núi kỳ quái và rùng rợn nhất lịch sử loài người.

b495648ff713c14e3fe2.jpg


Igor Dyatlov là sinh viên khoa kỹ thuật vô tuyến tại Học viện Công nghệ Ural. Là một vận động viên leo núi nghiệp dư, anh chàng này đam mê thể thao ngoài trời đến mức "hơi điên" luôn á ️

Chỉ trong vài năm, bạn ấy đã chinh phục vô số ngọn núi tuyết ở Liên Xô và sở hữu chứng chỉ leo núi cấp quốc gia cấp II. Lần này, mục tiêu của Igor Dyatlov là giấy chứng chỉ cấp III - cấp độ cao nhất dành cho dân leo núi thời bấy giờ.

Năm 1959, câu lạc bộ leo núi trượt tuyết của Học viện Công nghệ Ural tổ chức một chuyến leo núi đầy thử thách, tổng cộng 10 người tham gia. Hơn một nửa là sinh viên của trường, số còn lại là nhân viên làm việc trong viện.

Và đương nhiên có Igor Dyatlov rồi, anh còn được bầu làm trưởng nhóm nữa chứ! Cung đường leo kéo dài 14 ngày, điểm đến là ngọn núi Otorten ở vùng North Ural Mountains. Trước khi đi, Dyatlov đã khảo sát kỹ lưỡng các ngọn núi trong khu vực luôn.

Núi Ural là dãy núi chạy qua biên giới Liên Xô, tuy không nổi như Alps hay Himalayas nhưng vẫn là "thánh địa" trong lòng những tay leo núi nghiệp dư xứ sở bạch dương.

Ngọn núi này được coi là "núi của ma quỷ", cái tên "Otorten" xuất phát từ tiếng bản địa Mansi, có nghĩa là "đừng đến đó" Nhưng với chàng trai trẻ tràn đầy năng lượng Dyatlov (sắp 23 tuổi) thì đó lại là một cuộc phiêu lưu siêu thử thách!

01b785b106dc988acdfd.jpg


Các thành viên trong nhóm đều là những người giàu kinh nghiệm, và ai cũng nhắm đến giấy chứng chỉ cấp III để trở thành những tay leo núi đỉnh nhất. Như thường lệ, họ mang theo đầy đủ thiết bị, máy ảnh, bản đồ và nhật ký - chẳng ai nghĩ rằng đây sẽ là chuyến đi cuối cùng trong đời...

Ngày 23 tháng 1 năm 1959, đội 10 người do Igor Dyatlov dẫn đầu đã thu dọn hành lý vào phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Đa số là thanh niên trẻ khỏe, người trẻ nhất 21 tuổi, lớn nhất 37 tuổi.

00be3975bf0cddc734e6.jpg


Vào ngày 25 tháng 1, đoàn leo núi đi tàu đến thị trấn Ivdel (Ивдель), sau đó đi nhờ xe chở cỏ khô của một ông lão người địa phương đến Serov - một ngôi làng gần đèo, cũng là điểm xuất phát đầu tiên của hành trình.

Vào ngày 27 tháng 1, sau hai ngày nghỉ ngơi và làm quen với thời tiết, đoàn leo núi chính thức bắt đầu chuyến đi.

Đêm đó họ ngủ tạm trong một ngôi làng bỏ hoang. Sau một đêm nghỉ ngơi, một thành viên - Yuri Yudin, người có tiền sử bệnh tim - cảm thấy sức khỏe không ổn và quyết định bỏ cuộc. Thế là đội chỉ còn lại 9 người.

4cfa9700fc75d99a7199.jpg


Trước khi khởi hành, Igor Dyatlov đã thỏa thuận với câu lạc bộ leo núi rằng khi hoàn thành chuyến đi, anh sẽ gửi điện tín để báo tin. Theo ước tính ban đầu, đội sẽ hoàn thành hành trình muộn nhất vào ngày 12 tháng 2.

51abef83585a0bb316df.jpg


Ngay cả khi Yudin rời đội về, anh cũng nói sẽ gửi cho Yudin một bức điện tín tương tự và sẽ về thăm. Theo nhật ký của một thành viên trong đoàn, Dyatlov nói rằng nếu chuyến leo núi lần này suôn sẻ, anh sẽ dẫn mọi người đi theo một con đường hoàn toàn mới.

Những dự đoán lạc quan này khiến mọi người đánh giá thấp sự nguy hiểm của cuộc hành trình Hai ngày tiếp theo, đoàn tiến hành theo kế hoạch, mọi việc diễn ra suôn sẻ ngay cả trong màn đêm lạnh giá.

Ngày 31 tháng 1, đoàn đến một bờ vực cao, phía trên là ngọn núi dốc hơn với những cánh rừng thưa dần. Cả đội quyết định dựng trại dưới chân núi và cất tạm những vật dụng không cần thiết ở đây.

d4916aba4345e3ada5a3.jpg


Ngày hôm sau, chín người tiếp tục hành trình tiến đến điểm đến cuối cùng. Nhưng ngay lúc này họ vẫn đánh giá thấp sức mạnh tiềm ẩn của những ngọn núi này.

Nhật ký của một thành viên ghi lại: "Đó là một ngày rất vất vả, mọi người chỉ có thể di chuyển với tốc độ khoảng 1,5 km mỗi giờ. Trời gần tối, chúng tôi cố gắng di chuyển tới bìa rừng, dựng lều vội vàng rồi ngủ thiếp đi trong cơn mệt mỏi".

7f6409e925df04ec8a9f.jpg


Vào ngày 1 tháng 2, họ khởi hành rất muộn, có lẽ vì quá mệt ngày hôm trước. Hôm đó họ chỉ đi chưa đầy 4 km, đến khoảng 5 giờ chiều thì chọn một con dốc để hạ trại.

Khoảng 6-7 giờ tối, các thành viên trong nhóm ăn tối cùng nhau, trong đó một sự cố đã xảy ra, sau đó một hoặc hai thành viên rời lều để đi tiểu bên ngoài. Và tới đây, nhật ký của người thành viên kia cũng kết thúc...



Ngày 12 tháng 2, thời gian đã thỏa thuận đến rồi nhưng trường vẫn chưa nhận được điện báo từ đoàn leo núi. Tuy nhiên họ nghĩ rằng có thể thời tiết xấu đã khiến đoàn bị chậm kế hoạch mấy ngày - điều bình thường vào mùa đông mà.

Cho đến tận ngày 16 tháng 2 vẫn im hơi lặng tiếng, lúc này người nhà các thành viên mới bắt đầu liên lạc với nhà trường

Vào ngày 20 tháng 2, vẫn không có tin tức gì, người nhà lo lắng hối thúc nhà trường triển khai công tác tìm kiếm cứu nạn. Cùng ngày, nhà trường cử chủ nhiệm câu lạc bộ dẫn đầu đội tìm kiếm cứu nạn tinh nhuệ ra quân.

Ngày hôm sau, đội tìm kiếm cứu nạn chuyên nghiệp khu vực miền núi và cảnh sát địa phương cũng tham gia vào hàng ngũ tìm kiếm.

Với việc mở rộng phạm vi tìm kiếm liên tục, con số người tìm kiếm cứu nạn thậm chí vượt quá 2.000 người! Chính phủ còn điều động trực thăng và máy bay trinh sát tiến hành cuộc tìm kiếm quy mô lớn trong khu vực này.

Cuối cùng vào ngày 26 tháng 2, đội tìm kiếm và cứu hộ đã tìm thấy khu trại bỏ hoang của họ trên sườn núi Kholat Syakhl (cao 1097 mét so với mực nước biển), cách đỉnh Otorten 5 km. Khi xem xét kỹ lưỡng, đoàn cứu hộ phát hiện ra trong lều bị thủng một lỗ lớn

Căn lều đã đổ một nửa, một phần bị tuyết bao phủ và không có ai bên trong, nhưng đồ đạc và quần áo của đội đều ở đó. Một bên lều bị cắt bằng dao - có vẻ như được cắt từ bên trong lều ra! Có điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra trong này...

Điều đáng chú ý là cái lỗ trong căn lều được khoét bằng dao từ bên trong, bên ngoài lều để lại một chuỗi dấu chân rõ ràng. Một số dấu chân đi giày, một số chỉ đi tất, và một số thậm chí còn đi chân trần trên tuyết! Ở vùng núi phủ đầy tuyết vào mùa đông, hành vi như vậy không khác gì tự sát

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top