Mun2k84437
New member
Ai bảo hôn nhân 20 năm là hết "chiêu" thì đọc câu chuyện này sẽ thay đổi suy nghĩ đấy!
Mới qua tuổi 40, cưới nhau gần 20 năm rồi, nhiều người tưởng tình yêu lúc này chỉ còn là nghĩa vụ với thói quen. Nhưng không nha! Một chị vợ vừa tâm sự trên mạng xã hội đã khiến cả cộng đồng mạng phải gật gù đồng cảm – chị "nghiện" chồng đến mức phải... giả vờ không nghiện cho đỡ ngại
Một tài khoản trên Threads đã chia sẻ: "Mình cưới nhau gần 20 năm, không hiểu mọi người sao chứ mình thiệt tình rất nghiện chồng. Kiểu lúc nào ở gần lại muốn cầm tay, ôm, thơm má. Đi ăn đi chơi cũng muốn chồng phải ăn được cái ngon nên hay gắp cho, rồi phải bóc tôm cho ổng mới ăn (do ổng lười ăn). Ngủ cũng phải nằm sát vào chồng, phải gác, phải ôm, phải đụng được chồng mới chịu. Thèm chồng nhưng kiểu hay giữ mình đấy tại thấy chồng không nghiện mình như mình nghiện chồng nên tự ái rồi tự tạo khoảng cách cho đỡ nghiện. Để chồng không thấy chán vì mình cứ sáp vô mãi vậy, nhiều khi thấy chồng ngồi đấy muốn lại ôm hun hít miếng mà phải kiềm lại. Thực sự mình cũng không hiểu nổi bản thân nữa".
Đọc xong mà netizen đồng cảm ầm ầm luôn nè:
"Em thì ở vế của chồng chị. Nhiều lúc làm chung công ty, ảnh nắm tay, vuốt má, sờ vào người em. Em cứ sợ người khác thấy, em mắc cỡ muốn chết"
"Cái này nó là ngôn ngữ tình yêu của bạn đó. Bạn là kiểu thích skinship. Tương tự với chồng bạn, ổng không làm vậy không có nghĩa là ổng không yêu bạn, có thể ngôn ngữ của ổng khác như tặng quà hay dành thời gian".
"Cuộc sống có bao nhiêu năm đâu... hãy cứ thể hiện yêu thương để đến giây phút cuối cùng không phải hối hận vì đã sống chân thành"
Chuyên gia tâm lý nói gì về hiện tượng "nghiện người yêu" này?
Theo Tiến sĩ Gary Chapman – tác giả cuốn sách đình đám "5 Ngôn ngữ tình yêu" thì hành vi "nghiện chồng" của chị vợ này là cực kỳ bình thường nha!
Chị rõ ràng thuộc típ người có ngôn ngữ tình yêu là "Đụng chạm cơ thể" (Physical Touch/Skinship). Với những người này, cái nắm tay, cái ôm, hay việc gác chân khi ngủ không chỉ là động tác thông thường mà là cách kết nối tâm hồn luôn ấy. Họ cảm thấy được yêu thương nhất khi có sự tiếp xúc đó. Còn khi không nhận lại được phản hồi tương tự từ chồng thì họ sẽ tự ái, lo sợ mình quá vồ vập, rồi tự "tạo khoảng cách" – một kiểu cơ chế tự vệ để tránh cảm giác bị từ chối.
Mà này, hiện tượng này còn liên quan đến Oxytocin nữa đó – hormone được tiết ra khi ta có sự đụng chạm tích cực. Những cái ôm dài giúp tiết ra hormone của sự gắn kết và an tâm. Cơn "nghiện" của chị vợ thực chất là phản ứng sinh hóa hoàn toàn tự nhiên luôn!
Vấn đề không phải "nghiện" mà là... "giả vờ không nghiện"
Điều đáng chú ý trong câu chuyện này không phải là sự "nghiện" chồng, mà là việc chị phải "giả vờ không nghiện" đấy. Đây là cách điều chỉnh hành vi vì đối phương, nhưng lâu dài thì dễ tạo ra sự dằn vặt nội tâm lắm. Khi ngôn ngữ tình yêu không được nói ra và đáp ứng, nó có thể biến thành nỗi cô đơn âm ỉ ngay trong chính cuộc hôn nhân bền vững của mình đấy.
Việc "kiềm lại" vì sợ chồng chán cho thấy sự tinh tế nhưng cũng đầy lo âu. Tuy nhiên, trong hôn nhân 20 năm, đôi khi im lặng lại là rào cản lớn hơn cả việc vồ vập á.
Vậy "nghiện vợ/nghiện chồng" có ổn không?
Câu trả lời là: Hoàn toàn ổn, miễn là sự "nghiện" đó mang lại hạnh phúc cho cả hai và không biến thành sự chiếm hữu độc hại. Để giải quyết tình huống này, hai vợ chồng cần:
Thành thật về nhu cầu của mình: Đừng giả vờ nữa! Hãy nói thẳng với chồng rằng skinship là cách bạn nạp năng lượng và cảm nhận tình yêu. Minh bạch giúp người chồng hiểu rằng việc sáp lại gần không phải là làm phiền, mà là lời mời gọi kết nối đó.
Tìm kiếm sự cân bằng: Chị vợ cần quan sát xem ngôn ngữ tình yêu của chồng là gì (có thể là hành động giúp đỡ hay quà tặng) để trân trọng. Ngược lại, anh chồng cũng nên cố gắng đáp ứng một phần nhu cầu chạm của vợ (một cái nắm tay, một cái ôm trước khi đi làm thôi mà).
Thoát khỏi định kiến "già rồi còn thế": Đừng để ý kiến người ngoài hay sự mắc cỡ làm thui chột tình cảm. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy thể hiện yêu thương để đến phút cuối không phải hối hận vì đã giữ kẽ quá mức với người thân thương nhất
Nguồn: soha.vn
Mới qua tuổi 40, cưới nhau gần 20 năm rồi, nhiều người tưởng tình yêu lúc này chỉ còn là nghĩa vụ với thói quen. Nhưng không nha! Một chị vợ vừa tâm sự trên mạng xã hội đã khiến cả cộng đồng mạng phải gật gù đồng cảm – chị "nghiện" chồng đến mức phải... giả vờ không nghiện cho đỡ ngại
Một tài khoản trên Threads đã chia sẻ: "Mình cưới nhau gần 20 năm, không hiểu mọi người sao chứ mình thiệt tình rất nghiện chồng. Kiểu lúc nào ở gần lại muốn cầm tay, ôm, thơm má. Đi ăn đi chơi cũng muốn chồng phải ăn được cái ngon nên hay gắp cho, rồi phải bóc tôm cho ổng mới ăn (do ổng lười ăn). Ngủ cũng phải nằm sát vào chồng, phải gác, phải ôm, phải đụng được chồng mới chịu. Thèm chồng nhưng kiểu hay giữ mình đấy tại thấy chồng không nghiện mình như mình nghiện chồng nên tự ái rồi tự tạo khoảng cách cho đỡ nghiện. Để chồng không thấy chán vì mình cứ sáp vô mãi vậy, nhiều khi thấy chồng ngồi đấy muốn lại ôm hun hít miếng mà phải kiềm lại. Thực sự mình cũng không hiểu nổi bản thân nữa".
Đọc xong mà netizen đồng cảm ầm ầm luôn nè:
"Em thì ở vế của chồng chị. Nhiều lúc làm chung công ty, ảnh nắm tay, vuốt má, sờ vào người em. Em cứ sợ người khác thấy, em mắc cỡ muốn chết"
"Cái này nó là ngôn ngữ tình yêu của bạn đó. Bạn là kiểu thích skinship. Tương tự với chồng bạn, ổng không làm vậy không có nghĩa là ổng không yêu bạn, có thể ngôn ngữ của ổng khác như tặng quà hay dành thời gian".
"Cuộc sống có bao nhiêu năm đâu... hãy cứ thể hiện yêu thương để đến giây phút cuối cùng không phải hối hận vì đã sống chân thành"
Chuyên gia tâm lý nói gì về hiện tượng "nghiện người yêu" này?
Theo Tiến sĩ Gary Chapman – tác giả cuốn sách đình đám "5 Ngôn ngữ tình yêu" thì hành vi "nghiện chồng" của chị vợ này là cực kỳ bình thường nha!
Chị rõ ràng thuộc típ người có ngôn ngữ tình yêu là "Đụng chạm cơ thể" (Physical Touch/Skinship). Với những người này, cái nắm tay, cái ôm, hay việc gác chân khi ngủ không chỉ là động tác thông thường mà là cách kết nối tâm hồn luôn ấy. Họ cảm thấy được yêu thương nhất khi có sự tiếp xúc đó. Còn khi không nhận lại được phản hồi tương tự từ chồng thì họ sẽ tự ái, lo sợ mình quá vồ vập, rồi tự "tạo khoảng cách" – một kiểu cơ chế tự vệ để tránh cảm giác bị từ chối.
Mà này, hiện tượng này còn liên quan đến Oxytocin nữa đó – hormone được tiết ra khi ta có sự đụng chạm tích cực. Những cái ôm dài giúp tiết ra hormone của sự gắn kết và an tâm. Cơn "nghiện" của chị vợ thực chất là phản ứng sinh hóa hoàn toàn tự nhiên luôn!
Vấn đề không phải "nghiện" mà là... "giả vờ không nghiện"
Điều đáng chú ý trong câu chuyện này không phải là sự "nghiện" chồng, mà là việc chị phải "giả vờ không nghiện" đấy. Đây là cách điều chỉnh hành vi vì đối phương, nhưng lâu dài thì dễ tạo ra sự dằn vặt nội tâm lắm. Khi ngôn ngữ tình yêu không được nói ra và đáp ứng, nó có thể biến thành nỗi cô đơn âm ỉ ngay trong chính cuộc hôn nhân bền vững của mình đấy.
Việc "kiềm lại" vì sợ chồng chán cho thấy sự tinh tế nhưng cũng đầy lo âu. Tuy nhiên, trong hôn nhân 20 năm, đôi khi im lặng lại là rào cản lớn hơn cả việc vồ vập á.
Vậy "nghiện vợ/nghiện chồng" có ổn không?
Câu trả lời là: Hoàn toàn ổn, miễn là sự "nghiện" đó mang lại hạnh phúc cho cả hai và không biến thành sự chiếm hữu độc hại. Để giải quyết tình huống này, hai vợ chồng cần:
Thành thật về nhu cầu của mình: Đừng giả vờ nữa! Hãy nói thẳng với chồng rằng skinship là cách bạn nạp năng lượng và cảm nhận tình yêu. Minh bạch giúp người chồng hiểu rằng việc sáp lại gần không phải là làm phiền, mà là lời mời gọi kết nối đó.
Tìm kiếm sự cân bằng: Chị vợ cần quan sát xem ngôn ngữ tình yêu của chồng là gì (có thể là hành động giúp đỡ hay quà tặng) để trân trọng. Ngược lại, anh chồng cũng nên cố gắng đáp ứng một phần nhu cầu chạm của vợ (một cái nắm tay, một cái ôm trước khi đi làm thôi mà).
Thoát khỏi định kiến "già rồi còn thế": Đừng để ý kiến người ngoài hay sự mắc cỡ làm thui chột tình cảm. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy thể hiện yêu thương để đến phút cuối không phải hối hận vì đã giữ kẽ quá mức với người thân thương nhất
Nguồn: soha.vn