Mình không ngờ có ngày lại chứng kiến điều này, khóc mãi không thôi huhu
*Tâm sự của Nhiên Nhiên trên Weibo đang gây bão cộng đồng mạng.
Vẫn như mọi khi, cứ tầm 8h tối là mình sẽ lặng lẽ mang hoa quả, nước ấm vào phòng bà nội. Lúc đó bà hay nằm nghỉ lưng, thấy phòng hôm nay hơi rối nên mình tranh thủ dọn dẹp luôn.
Đang sắp xếp đồ đạc thì bỗng nhìn thấy một chiếc ô tô đồ chơi mini - bám bụi cả đời, ngả màu và tróc sơn lổn nhổn. Mình thấy như cả người run lên, cầm món đồ chơi mà vừa hoang mang vừa khó hiểu vô cùng. Bởi những câu chuyện trong nhà mà bố mẹ từng kể bỗng ùa về như một cơn lốc ️
Bà mình có 5 đứa con, bố mình là con thứ 4. Sau bố còn một chú út nhưng không may năm 5 tuổi, chú bị ốm nặng nhập viện rồi không qua khỏi. Bố kể, từ ngày đó bà nội rất đau buồn và tính tình cũng thay đổi hẳn.
"Hồi đó bà mua cho bố và chú út mỗi đứa một cái ô tô nhỏ để chơi. Nhà lúc ấy còn khó khăn, có món đồ chơi như vậy là quý lắm rồi. Chú út chuẩn bị vào lớp 1 thì bố đã lớp 5 nhưng hai anh em vẫn thân thiết lắm. Mỗi chiều, chú út cứ ngồi đợi bố tan học về rồi cùng nhau đua xe xem ai nhanh hơn. Mấy lần nghịch quá, 2 anh em phi xe chui sâu vào gầm giường, gầm tủ rồi khóc oà lên để nhờ bà nội lấy", bố mình kể.
Có thể nói, chiếc ô tô đồ chơi này chính là kỷ vật cuối cùng về chú út. Sau khi chú mất, bố mình hiểu bà buồn nên đã cùng mọi người cất đi thật kỹ. Vì cứ mỗi lần nhìn thấy chiếc ô tô ấy, bà sẽ ôm chặt rồi khóc đến không ăn không uống. Vậy mà hàng chục năm sau nó lại xuất hiện một cách bí ẩn khiến mình sốc nặng
Nói về bà nội thì bà giờ đã ngoài 80 tuổi, trí nhớ không còn tốt lắm. Đôi khi bà quên cả chuyện vừa xảy ra, nhưng những ký ức về đứa con bé bỏng thì vẫn còn nguyên trong tim. Trong những lúc tỉnh táo, mình vẫn nhớ bà từng kể về ngày sinh chú út vất vả ra sao và khoảnh khắc cả 5 đứa con chơi đùa với nhau thế nào.
Cả nhà đều hiểu rằng bà không thể chịu nổi cảm giác mất mát này. Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng có lẽ, nỗi đau trong bà chưa bao giờ nguôi ngoai
Điều khiến mình thắc mắc nhất là bằng cách nào chiếc ô tô được giấu kỹ lại "lộ diện". Mình chắc rằng không ai trong nhà dám lấy lại nó, càng không muốn để bà nội thấy. Nên có lẽ, bà đã vô tình tìm thấy khi lục lọi những thùng đồ cũ trong kho - nơi chứa đầy ký ức bị bỏ quên.
Vì bà đã lớn tuổi, lúc nhớ lúc quên, mình cũng không biết cảm xúc bà thế nào khi tìm thấy món đồ chơi này. Nhưng mình vẫn quyết định giữ im lặng, không kể cho ai trong gia đình về việc chiếc ô tô đã quay lại. Nếu mọi người biết, chắc chắn sẽ có những lời bàn tán, lo lắng khiến bà thêm bất an. Mình chỉ lặng lẽ vứt chiếc ô tô đi, để nó không còn trong tầm mắt bà nữa. Nhưng tận sâu trong lòng, mình hiểu rằng không thể giấu mãi được.
Bởi mình biết, ai cũng có những ký ức và ký ức buồn thì khó thay đổi. Mình chỉ mong những ký ức ấy sẽ nhẹ nhàng hơn với bà, để bà không còn phải đau đớn khi nhớ lại. Bỗng dưng chiếc ô tô lại khiến mình ngẫm nghĩ rằng những điều tưởng như nhỏ nhặt lại chứa đựng cả một góc khuất mà dù bao nhiêu tuổi đi nữa cũng không bao giờ quên được.
Câu chuyện của Nhiên Nhiên khi chia sẻ trên MXH được nhiều người đồng cảm. Bởi việc ông bà giữ lại những món đồ xưa cũ, tưởng chừng không còn giá trị là câu chuyện không hiếm trong mỗi gia đình.
Từ chiếc radio đã gỉ sét nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận, những hũ mắm "bí truyền" mấy chục năm tuổi, đến cả bộ quần áo cưới đã ngả màu nhưng vẫn được gấp phẳng phiu - mỗi món đồ đều gắn với một câu chuyện mà chỉ người già mới hiểu.
Tuy nhiên đôi khi những "báu vật" này lại mang đến những cảm xúc khiến con cháu "hoang mang". Đó có thể là món đồ mang nhiều ký ức buồn giống như câu chuyện của bà nội Nhiên Nhiên hay cũng có thể là những thứ mà con cháu chẳng bao giờ ngờ tới.
Mặc dù vậy, ai cũng phải công nhận rằng, đằng sau mỗi món đồ là cả một trời ký ức mà ông bà luôn muốn gìn giữ. Những món đồ ấy tuy cũ kỹ, đôi khi kỳ lạ, nhưng lại chất chứa tình cảm gia đình, là những kỷ niệm mà chẳng gì có thể thay thế được
Một tài khoản chia sẻ dưới bài viết của Nhiên Nhiên: "Bà ngoại mình cũng từng khoe chiếc hòm gỗ hay gọi vui là 'báu vật gia truyền'. Trong đó bà vẫn cất những tờ giấy khen, những bức vẽ ngô nghê rồi giấy báo trúng tuyển đại học của mẹ mình và các cô chú trong nhà. Bà mình cũng bị lẫn, nhiều khi gọi nhầm tên con cháu. Nhưng đến tận lúc lâm chung, bà vẫn ôm ghì chiếc hòm đó trong tay. Khoảnh khắc đó mình hiểu, những thứ vụn vặt, cũ kỹ ấy lại là thứ tài sản lớn nhất mà bà muốn đem theo bên mình".
Một số bình luận khác của cộng đồng mạng:
- "Ông ngoại mình cũng vậy, ông giữ cẩn thận chiếc khăn len bà ngoại mình tự tay đan tặng. Từ ngày bà mất, thi thoảng mình thấy ông ngồi trầm ngâm ở góc phòng, cứ mân mê từng nếp đan. Ông không khóc, nhưng mình biết những lúc như vậy ông đang thấy nhớ bà lắm "
- "Đúng rồi! Ông bà nào cũng luôn thích giữ, tìm lại những món đồ ngày xưa. Bà mình thì vẫn cất trong tủ chiếc áo mình mặc năm 1 tuổi. Mà bà giữ kỹ đến mức giờ vẫn còn thơm mùi băng phiến hồi xưa nha "
- "Ông nội mình thì giữ lại răng rụng của cả nhà từ nhỏ đến lớn, đựng trong một cái hộp thiếc. Ai đến chơi là ông lôi ra khoe, nhiều khi thấy xấu hổ không biết trốn vào đâu nhưng nghĩ đến một ngày ông không còn nữa, lại thấy cũng vui vì những khoảnh khắc này "
Nguồn: soha.vn
*Tâm sự của Nhiên Nhiên trên Weibo đang gây bão cộng đồng mạng.
Vẫn như mọi khi, cứ tầm 8h tối là mình sẽ lặng lẽ mang hoa quả, nước ấm vào phòng bà nội. Lúc đó bà hay nằm nghỉ lưng, thấy phòng hôm nay hơi rối nên mình tranh thủ dọn dẹp luôn.
Đang sắp xếp đồ đạc thì bỗng nhìn thấy một chiếc ô tô đồ chơi mini - bám bụi cả đời, ngả màu và tróc sơn lổn nhổn. Mình thấy như cả người run lên, cầm món đồ chơi mà vừa hoang mang vừa khó hiểu vô cùng. Bởi những câu chuyện trong nhà mà bố mẹ từng kể bỗng ùa về như một cơn lốc ️
Bà mình có 5 đứa con, bố mình là con thứ 4. Sau bố còn một chú út nhưng không may năm 5 tuổi, chú bị ốm nặng nhập viện rồi không qua khỏi. Bố kể, từ ngày đó bà nội rất đau buồn và tính tình cũng thay đổi hẳn.
"Hồi đó bà mua cho bố và chú út mỗi đứa một cái ô tô nhỏ để chơi. Nhà lúc ấy còn khó khăn, có món đồ chơi như vậy là quý lắm rồi. Chú út chuẩn bị vào lớp 1 thì bố đã lớp 5 nhưng hai anh em vẫn thân thiết lắm. Mỗi chiều, chú út cứ ngồi đợi bố tan học về rồi cùng nhau đua xe xem ai nhanh hơn. Mấy lần nghịch quá, 2 anh em phi xe chui sâu vào gầm giường, gầm tủ rồi khóc oà lên để nhờ bà nội lấy", bố mình kể.
Có thể nói, chiếc ô tô đồ chơi này chính là kỷ vật cuối cùng về chú út. Sau khi chú mất, bố mình hiểu bà buồn nên đã cùng mọi người cất đi thật kỹ. Vì cứ mỗi lần nhìn thấy chiếc ô tô ấy, bà sẽ ôm chặt rồi khóc đến không ăn không uống. Vậy mà hàng chục năm sau nó lại xuất hiện một cách bí ẩn khiến mình sốc nặng
Nói về bà nội thì bà giờ đã ngoài 80 tuổi, trí nhớ không còn tốt lắm. Đôi khi bà quên cả chuyện vừa xảy ra, nhưng những ký ức về đứa con bé bỏng thì vẫn còn nguyên trong tim. Trong những lúc tỉnh táo, mình vẫn nhớ bà từng kể về ngày sinh chú út vất vả ra sao và khoảnh khắc cả 5 đứa con chơi đùa với nhau thế nào.
Cả nhà đều hiểu rằng bà không thể chịu nổi cảm giác mất mát này. Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng có lẽ, nỗi đau trong bà chưa bao giờ nguôi ngoai
Điều khiến mình thắc mắc nhất là bằng cách nào chiếc ô tô được giấu kỹ lại "lộ diện". Mình chắc rằng không ai trong nhà dám lấy lại nó, càng không muốn để bà nội thấy. Nên có lẽ, bà đã vô tình tìm thấy khi lục lọi những thùng đồ cũ trong kho - nơi chứa đầy ký ức bị bỏ quên.
Vì bà đã lớn tuổi, lúc nhớ lúc quên, mình cũng không biết cảm xúc bà thế nào khi tìm thấy món đồ chơi này. Nhưng mình vẫn quyết định giữ im lặng, không kể cho ai trong gia đình về việc chiếc ô tô đã quay lại. Nếu mọi người biết, chắc chắn sẽ có những lời bàn tán, lo lắng khiến bà thêm bất an. Mình chỉ lặng lẽ vứt chiếc ô tô đi, để nó không còn trong tầm mắt bà nữa. Nhưng tận sâu trong lòng, mình hiểu rằng không thể giấu mãi được.
Bởi mình biết, ai cũng có những ký ức và ký ức buồn thì khó thay đổi. Mình chỉ mong những ký ức ấy sẽ nhẹ nhàng hơn với bà, để bà không còn phải đau đớn khi nhớ lại. Bỗng dưng chiếc ô tô lại khiến mình ngẫm nghĩ rằng những điều tưởng như nhỏ nhặt lại chứa đựng cả một góc khuất mà dù bao nhiêu tuổi đi nữa cũng không bao giờ quên được.
Câu chuyện của Nhiên Nhiên khi chia sẻ trên MXH được nhiều người đồng cảm. Bởi việc ông bà giữ lại những món đồ xưa cũ, tưởng chừng không còn giá trị là câu chuyện không hiếm trong mỗi gia đình.
Từ chiếc radio đã gỉ sét nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận, những hũ mắm "bí truyền" mấy chục năm tuổi, đến cả bộ quần áo cưới đã ngả màu nhưng vẫn được gấp phẳng phiu - mỗi món đồ đều gắn với một câu chuyện mà chỉ người già mới hiểu.
Tuy nhiên đôi khi những "báu vật" này lại mang đến những cảm xúc khiến con cháu "hoang mang". Đó có thể là món đồ mang nhiều ký ức buồn giống như câu chuyện của bà nội Nhiên Nhiên hay cũng có thể là những thứ mà con cháu chẳng bao giờ ngờ tới.
Mặc dù vậy, ai cũng phải công nhận rằng, đằng sau mỗi món đồ là cả một trời ký ức mà ông bà luôn muốn gìn giữ. Những món đồ ấy tuy cũ kỹ, đôi khi kỳ lạ, nhưng lại chất chứa tình cảm gia đình, là những kỷ niệm mà chẳng gì có thể thay thế được
Một tài khoản chia sẻ dưới bài viết của Nhiên Nhiên: "Bà ngoại mình cũng từng khoe chiếc hòm gỗ hay gọi vui là 'báu vật gia truyền'. Trong đó bà vẫn cất những tờ giấy khen, những bức vẽ ngô nghê rồi giấy báo trúng tuyển đại học của mẹ mình và các cô chú trong nhà. Bà mình cũng bị lẫn, nhiều khi gọi nhầm tên con cháu. Nhưng đến tận lúc lâm chung, bà vẫn ôm ghì chiếc hòm đó trong tay. Khoảnh khắc đó mình hiểu, những thứ vụn vặt, cũ kỹ ấy lại là thứ tài sản lớn nhất mà bà muốn đem theo bên mình".
Một số bình luận khác của cộng đồng mạng:
- "Ông ngoại mình cũng vậy, ông giữ cẩn thận chiếc khăn len bà ngoại mình tự tay đan tặng. Từ ngày bà mất, thi thoảng mình thấy ông ngồi trầm ngâm ở góc phòng, cứ mân mê từng nếp đan. Ông không khóc, nhưng mình biết những lúc như vậy ông đang thấy nhớ bà lắm "
- "Đúng rồi! Ông bà nào cũng luôn thích giữ, tìm lại những món đồ ngày xưa. Bà mình thì vẫn cất trong tủ chiếc áo mình mặc năm 1 tuổi. Mà bà giữ kỹ đến mức giờ vẫn còn thơm mùi băng phiến hồi xưa nha "
- "Ông nội mình thì giữ lại răng rụng của cả nhà từ nhỏ đến lớn, đựng trong một cái hộp thiếc. Ai đến chơi là ông lôi ra khoe, nhiều khi thấy xấu hổ không biết trốn vào đâu nhưng nghĩ đến một ngày ông không còn nữa, lại thấy cũng vui vì những khoảnh khắc này "
Nguồn: soha.vn