Võ sư Việt huyền thoại "1v10" trên đất Trung: Câu chuyện hot rần rần!

b087b06b662fe0ce4aa2.jpg


Hồi còn trẻ, với combo tính nóng nảy + máu chiến của tuổi 20, võ sư Phạm Văn Bằng đã từng solo hơn 10 thanh niên Trung Quốc bằng skill đánh nhau cực đỉnh luôn các bro ạ!

Năm 2017, võ sư Phạm Văn Bằng đã chính thức nhận danh hiệu Đại võ sư từ Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam. Đây là sự công nhận xứng đáng cho những cống hiến của ông dành cho võ thuật cổ truyền dân tộc mình nha!

Đằng sau vị chưởng môn sáng lập môn phái Thiếu Lâm Bằng Long Hải là cả một hành trình dài với võ thuật đầy những plot twist và giai thoại sốc não á!

Anh thợ gốm trẻ "1 đánh 10" trên đất người

Võ sư Phạm Văn Bằng sinh ra ở Hải Phòng, con nhà võ nhưng mãi đến 15 tuổi mới chính thức học võ. Gia đình ông ngoài việc cha là võ sư thì còn có truyền thống làm gốm sứ. Công việc nhào nặn đất sét hằng ngày đã khiến ông cảm thấy khá gần gũi với võ thuật.

Ông kể: "Hồi còn trẻ, tôi là một thanh niên hiếu kỳ, bị ảnh hưởng rất nhiều từ các phim ảnh võ thuật. Lúc nào tay chân tôi cũng múa may, đấm đá, mê võ lắm luôn. Từ nhỏ quen với việc nhào đất làm gốm nên đôi tay khá cứng cáp, dễ làm quen với võ".

27c58fbcd9f0a521f5a4.png


Năm 1969, lúc 19 tuổi, võ sư Bằng là một cậu thanh niên nhiệt huyết, tính hiếu động và cực kỳ máu lửa - đúng style Hải Phòng ông nói. Thời điểm đó, ông được gia đình cho sang tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc) để học nghề gốm sứ, tìm chất liệu men tốt về quê phát triển.

Theo lời võ sư Bằng, hồi đó có nhiều du học sinh Việt Nam ở Trung Quốc thường bị bắt nạt và đuổi đánh. Đa số không dám đánh lại, trừ ông!

Ông kể: "Tôi nhớ rõ là năm 1969, một lần đang đi đường, tôi gặp một nhóm khoảng 10 thanh niên Trung Quốc. Trước đó họ vốn không ưa người Việt Nam nên hay kiếm chuyện gây sự.

Khi gặp tôi, họ tiến tới với mục đích 'đánh cho bỏ ghét'. Tôi thì tiếp xúc võ từ nhỏ lại còn trẻ nên hiếu thắng, họ chưa kịp tấn công thì tôi đã lao vào đánh trước rồi!

Trong thế 1 đánh 10, tôi chọn cách đánh lần lượt từng người, vừa đánh vừa rút lui để tìm đường thoát. Tuy nhiên họ không thể tấn công được vào tôi nên một lát sau mười thanh niên đó tự bỏ cuộc. Có vài người bị tôi đấm bầm dập luôn nha".

a498254a68bf40634f19.png


Đó là lúc võ sư Bằng chưa học võ bài bản mà chỉ đánh theo bản năng và máu chiến thôi. Ông quan niệm khi xảy ra hữu sự thì việc áp dụng chiêu thức đã học cực kỳ khó. Vì thế ông chỉ đánh theo bản năng và tận dụng sức mạnh từ đôi tay do luyện nhào gốm từ bé.

Luyện tuyệt kỹ độc giúp đôi tay cứng như sắt đá

Ở tuổi gần 70, nói về nghiệp võ, võ sư Phạm Văn Bằng tự hào về sự chịu khó khổ luyện của bản thân. Ông cũng trân trọng khoảng thời gian ở Trung Quốc vì nhờ đó tìm được niềm đam mê thực sự với võ thuật. Một trong những tuyệt kỹ đến giờ ông vẫn duy trì chính là "ngũ trảo công".

Ông nhớ lại: "Trong quá trình sang Trung Quốc học làm gốm, tôi được người cậu gửi gắm vào nhà một người quen, đó là thầy Quan Bản Thục – võ sư nổi tiếng phái Nga Mi Thuật, một trong bảy con Hổ Quảng Đông thời đó.

Lúc đó chưa tìm được men gốm tốt nên được thầy Thục cho làm đậu hủ, sau đó vào rừng đốn củi. Tôi vốn biết thầy là võ sư nên cũng muốn ở lại học thêm võ.

Hằng ngày tôi đốn rất nhiều củi vác về nhưng một thời gian sau thầy Thục bắt phải tự bẻ củi bằng tay không! Việc này rất mệt nhọc, đôi lúc hơi ấm ức nhưng vì quyết tâm phải học bằng được võ nên tôi gạt bỏ nỗi đau sang một bên để hoàn thành công việc".

Võ sư Bằng cho biết thêm, ngoài bẻ củi, thầy Quan Bản Thục còn yêu cầu ông chỉ được dùng tay chân đốn ngã các cây chuối sứ trên rừng. "Lớp vỏ bên ngoài những cây chuối này dày và dai lắm ông ơi! Tôi phải tập luyện cực gian khổ, vừa đấm tay vừa đá chân đến sưng tấy mà phải hai năm trời rèn luyện liên tục mới làm cây chuối ngã được", võ sư kể.

Tuy nhiên một thời gian sau, ông nhận ra việc đốn củi này ngày càng giúp đôi tay trở nên cứng cáp và có sức chịu đựng cao. Võ sư Bằng tiết lộ lúc đó ông có thể dùng tay không xuyên thủng cây chuối sâu 5-6cm luôn nha! Về sau ông mới biết đó là tuyệt kỹ "ngũ trảo công" lừng danh mà sư phụ Quan Bản Thục đã âm thầm truyền cho mình.

Vượt qua nhiều thử thách trong suốt 3 năm ở Quảng Tây, thầy Quan Bản Thục quyết định truyền cho võ sư Bằng nhiều bài võ độc đáo, sau đó còn trao quyền đứng lớp dạy võ.

Võ sư Phạm Văn Bằng cho biết thêm: "Ngũ trảo công tức là luyện cho đôi tay thật cứng. Phải luyện cho tay chân cứng thì nó không khác gì hàng rào để tự bảo vệ mình. Khi chiến đấu hoặc tự vệ, nếu một người lao vào tấn công, đôi tay cứng chỉ cần đụng nhẹ thì người ta cảm thấy đau đớn và không dám vô được nữa.

Hiện nay tôi có thể hít đất bằng năm đầu ngón tay, bắt chân lên ghế chống đẩy hoặc tung người hít đất mà không hề hấn gì. Sức chịu đựng của ngũ trảo công đáng sợ lắm đấy".

5c36f2ad49fde1678230.png


"Võ là phải tự vệ được, không phải học để biết, để khỏe"

Ở Trung Quốc 6 năm, võ sư Phạm Văn Bằng trở về nước và truyền thụ võ thuật cho các võ sinh. Biết được tài nghệ nên nhiều người đăng ký theo học. Tuy nhiên do nhu cầu phát triển, ông vào Sài Gòn từ tháng 9/1975 để tiếp tục nghiệp võ. Tại đây, võ sư Bằng được mời dạy võ cho công an, dân quân, bộ đội, sinh viên...

Đầu những năm 1980, phong trào Võ cổ truyền bắt đầu phát triển. Để hội nhập với các môn phái khác, võ sư Phạm Văn Bằng đứng ra sáng lập môn phái Thiếu Lâm Bằng Long Hải vào năm 1982.

Ông giải thích: "Sở dĩ tôi chọn tên này vì lấy hình tượng chim đại bàng (Bằng) mang ý nghĩa sức mạnh trên không, loài rồng dưới nước (Long) cũng đầy sức mạnh và cuối cùng là Hải vì nó rộng lớn, mênh mông. Với tôi, võ thuật là sức mạnh và sự đoàn kết".

Theo võ sư Bằng, nét độc đáo nhất của Thiếu Lâm Bằng Long Hải là chú trọng quyền pháp tập trung vào sức mạnh đôi tay và chân. "Đôi tay và đôi chân mình giống như một hàng rào, nếu không có động tác kín thì khó bảo vệ mảnh vườn thân thể lắm.

Người học võ cần chú ý rèn luyện 4 tố chất: nhanh, mạnh, bền và chính xác, phải tập sao cho trình độ cao để có thể hóa giải chính xác những đòn thế hiểm độc của đối thủ", ông nói.

62a1bd11bb0d07c04811.png


Ngoài ra, vị chưởng môn 68 tuổi cũng khẳng định: "Võ nào cũng là tay chân đấm đá thôi. Với các môn sinh của tôi, học võ là phải tự vệ được, không thể nói là học để biết để cho khỏe hoặc để tìm ra cái đạo đức. Đạo đức chỉ là một phần trong võ thuật.

Tuy nhiên tôi phải nhấn mạnh rằng không phải biết võ là để lạm dụng đi đánh người, làm hại người khác. Võ của tôi là phải có sức khỏe thật, giỏi thật, có độc ác thật (đòn hiểm) nhưng không bao giờ được làm hại người khác".

Hai lần đối đầu cùng cao thủ nước ngoài

Với tuyệt kỹ ngũ trảo công có đôi bàn tay cứng như sắt đá, võ sư Phạm Văn Bằng từng dùng nó khiến nhiều võ sư nước ngoài phải lăn lộn vì đau. Đó là hai lần đối chiêu vào các năm 2007 và 2014.

Võ sư Bằng kể: "Năm 2007, tôi sang Mỹ để dạy cho một số võ sinh của môn phái Thái Cực Đạo. Vị võ sư bên đó thấy tôi từ Việt Nam sang nên có ý định mời thử chiêu để xem có gì khác biệt.

Tôi thì không muốn thử nhưng họ cứ muốn đánh. Không còn cách nào khác nên tôi đành ra chiêu, tôi chỉ dùng 1-2 đòn điểm nhẹ vào vùng hiểm là khiến họ đau đớn, vẫy tay xin thua không dám thử nữa. Sau đó họ bắt tay làm bạn".

8947cd6048399af55b1b.jpg


Lần thứ hai diễn ra năm 2014 khi một đoàn võ cổ truyền Italia sang Việt Nam giao lưu. Trước sự chứng kiến của nhiều người, vị chủ tịch Võ cổ truyền Ý mời võ sư Bằng thử chiêu.

"Nói là đánh giao lưu nhưng thực ra họ đánh thật, còn tôi lúc đầu chỉ đưa tay ra đỡ, không đánh lại. Họ nhận ra nhưng vẫn cố tình đánh, vì thế tôi đành tung chiêu vào những chỗ hiểm nhưng ra đòn nhẹ rồi dừng lại đúng lúc. Vị võ sư đó đau quá nên xin thôi, không giao lưu nữa", võ sư Bằng nhớ lại.

Đó là hai trong số nhiều kỷ niệm đáng nhớ của vị chưởng môn phái Thiếu Lâm Bằng Long Hải khi nói về những cuộc đối chiêu trong nghiệp võ của mình.

Cuối cùng, trước những cuộc thách đấu lẫn nhau giữa các võ sĩ, võ sư hiện nay, kèm theo tranh cãi về tính thực chiến của võ cổ truyền, võ sư Phạm Văn Bằng nhận định:

"Thật ra võ cổ truyền của ta có nhiều đòn đánh rất hiểm và ra đòn nhanh. Khi giao đấu có thể đánh vào các yếu điểm của đối phương là họ sẽ bị đau đớn rất nhiều.

Tôi cho rằng nói võ cổ truyền không có tính thực chiến là không đúng mà ngược lại nó rất hữu dụng. Tuy nhiên cao thủ thì ít khi lộ diện. Vì thế, những võ sĩ bây giờ sẽ rất ít có cơ hội đánh thắng nếu đối đầu thật sự".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top