Vợ giữ 60 triệu/tháng nhưng cả năm chỉ dư 70 triệu, giấc mơ mua nhà tan tành

CauKeoIu

New member
Tôi đang ngồi đây với tâm trạng vừa tức vừa bất lực vừa lo. Mới lướt mạng thấy tâm sự ông chồng đưa vợ 60-70 triệu/tháng nhưng cuối năm chỉ dư 150 triệu mà thấy... chính là câu chuyện của mình luôn á. Không hiểu nên khóc hay nên cười nữa

Vợ chồng tôi cưới nhau 3 năm, có bé trai 2 tuổi siêu đáng yêu. Cả hai đều quê tỉnh, lên Hà Nội "đánh xứ" với mơ ước có ngày sở hữu một căn chung cư nhỏ xinh. Ngày mới cưới, tôi kiếm được khoảng 30 triệu/tháng. Hai năm nay tôi cày nát người, nhận việc thêm, OT đến mờ mắt, may mắn được thăng chức trưởng phòng nên thu nhập tăng lên hơn 40 triệu.

Nghĩa là tôi làm việc từ sáng đến tối, có hôm về nhà lúc 23h, nhìn con ngủ say mà thương đến nghẹn ngào Nhưng vẫn tự động viên bản thân phải cố gắng vì gia đình, vì tương lai của con.

Hồi mới cưới, tôi đưa vợ 15 triệu/tháng, phần còn lại giữ để đầu tư. Nhưng đời không như mơ, mấy lần đều... thua đau. Vợ nổi điên, bảo tôi không biết lo xa, không biết làm ăn nên đòi quản lý tài chính gia đình luôn. Có lần cô ấy giận đến mức đang bầu mà vẫn xách đồ về quê ở hẳn một tuần vì tôi không chịu đưa hết lương

Một phần vì sau chuỗi thất bại đầu tư, tôi chưa nghĩ ra cách nào hiệu quả, phần vì áp lực từ vợ, phần thấy bố mẹ mình cũng sống theo kiểu "vợ cầm hòm chìa khóa" nên cuối cùng tôi tặc lưỡi tự nhủ: thôi thì chiều vợ, miễn là cô ấy quản lý tốt là được. Từ đó, tôi đưa hết cả lương chính lẫn lương phụ, chỉ giữ lại 5-6 triệu cho chi phí cá nhân và xã giao. Cần chi khoản nào cũng phải nhắn vợ chuyển tiền, kiểu "xin tiền đầu tư" ý

Một năm nay, thu nhập của hai vợ chồng khoảng 60 triệu/tháng (40 triệu của tôi không tính phần giữ lại, gần 20 triệu của vợ). Chi phí cố định khoảng 25 triệu gồm: 6 triệu thuê nhà, 5 triệu học cho con, còn lại là ăn uống, điện nước, xăng xe và đủ thứ...

Tính sơ sơ, mỗi tháng đáng ra phải tiết kiệm được khoảng 30 triệu. Nhưng mới đây khi tôi hỏi: "Một năm rồi tiết kiệm được bao nhiêu?", vợ đáp gọn lỏn: "Còn 70 triệu trong tài khoản".

Tôi đứng hình mất mấy giây. Nghĩ dù cô ấy có tiêu kiểu gì thì cũng phải còn ít nhất 100 triệu chứ, sao lại... Khi hỏi thêm, vợ chỉ nói: "Anh không hiểu được đâu, chi tiêu gia đình tốn lắm".

13ce316917b6ede0d490.jpg


Một đêm nọ, khi vợ ngủ say, tôi lén kiểm tra điện thoại cô ấy. Không phải vì nghi ngờ gì đâu, mà lo cô ấy bị dụ dỗ đầu tư linh tinh hoặc lừa đảo. Không có dấu hiệu gì bất thường, cho đến khi tôi nhìn thấy thông báo trừ tiền ở màn hình chờ.

Chỉ riêng trong ngày hôm đó, vợ tôi tiêu 5-6 triệu đồng Các khoản hiện lên liên tục: 1 triệu, 2 triệu, 3 triệu. Tôi thấy nghẹn lại. Một tháng công nhân đi làm vất vả bằng đúng một ngày vợ tôi chi tiêu.

Lục lại lịch sử thanh toán, tôi càng sốc hơn khi biết cô ấy tiêu phần lớn vào những khoản... không cần thiết lắm. Thuê đội decor Trung thu hết 1 triệu rồi mời bạn bè đến chụp ảnh sống ảo; mua bộ đồ Halloween 1,5 triệu cho con, make-up mẹ con 2,5 triệu, tổng 5 triệu chỉ để check-in đăng lên mạng xã hội

Ngày nào đi làm cũng ăn uống sang chảnh, check-in quán xịn, trung bình 200k/ngày cho đồ uống và bữa trưa; thi thoảng lại đặt mua vài món thời trang vài triệu. Những khoản này nhỏ thì nhỏ, nhưng cộng lại một năm là con số khổng lồ đấy.

Điều khiến tôi đau nhất không phải số tiền, mà là cách vợ nghĩ. Tôi ăn cơm trưa miễn phí ở công ty, đi xe máy, hạn chế tiêu pha. Tôi luôn tin rằng ai đi làm đều biết quý đồng tiền. Nhưng với vợ tôi, tiền tôi đưa dường như không phải mồ hôi nước mắt. Cô ấy quan niệm sống là để hưởng thụ. Quan điểm đó đúng nếu gia đình có điều kiện. Còn gia đình tôi không nhà, không tài sản lớn, thu nhập chỉ tạm đủ sống thôi

Tôi vốn định tích cóp được một khoản ban đầu rồi vay dài hạn để mua căn chung cư mini, nhưng với kiểu tiêu tiền của vợ thì đành gác lại. Vì làm được đồng nào tiêu sạch đồng đó thì lấy gì trả nợ...

Đọc bình luận trên mạng, nhiều người khuyên: "Không đưa tiền cho vợ nữa, để cô ấy tự lo thì sẽ biết sợ". Nhưng tôi biết tính vợ tôi rồi. Chỉ cần tôi làm vậy, cô ấy sẽ lại bỏ về nhà mẹ đẻ, thậm chí đòi ly hôn luôn. Cô ấy từng nói: "Không có đàn ông này thì có đàn ông khác, nhưng con tôi phải sống đủ đầy"

Tôi yêu vợ, thương con. Tôi không muốn cảnh gia đình tan vỡ, càng không muốn con trai lớn lên thiếu bố. Nhưng để vợ tiếp tục quản lý tiền theo cách này, tôi thật sự lo lắng. Nhiều đêm tôi tự hỏi phải chăng mình quá nhu nhược. Nhưng nếu ai ở trong hoàn cảnh của tôi sẽ hiểu: giữ tiền không khó, giữ vợ con mới khó

Tôi phải làm gì để giữ được cả gia đình lẫn tương lai? Mua nhà Hà Nội thì xa vời quá. Tiền tiết kiệm chẳng đủ. Vợ lại tiêu xài không kiểm soát. Mà tôi sợ mất gia đình, sợ cảnh con tôi lớn lên trong cảnh bố mẹ cãi vã.

Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để than thân, mà để xin lời khuyên thật lòng. Liệu tôi có nên bàn lại chuyện tài chính một cách nghiêm túc, hay nên đề nghị tách bạch tài khoản, mỗi người quản lý một phần? Tôi có nên kiên quyết hơn, dù biết vợ sẽ phản ứng mạnh?

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top