Đẹp trai, có tiền nên tiêu chí chọn vợ của tôi là phải trẻ và xinh. Tôi từng flex: "Có vợ đẹp, chỉ cần ngắm cũng no bụng luôn!".
Lấy được vợ đẹp, tôi cực kỳ hài lòng, nâng nàng lên như nâng trứng mỏng. Nga không cần động tay động chân vào việc nhà vì lo ảnh hưởng nhan sắc.
Hồi đầu, tôi thuê người giúp việc. Nhưng Nga sợ chồng "làm liều" nên kiếm chuyện đuổi đi mất. Thế là đương nhiên tôi phải cày cuốc đảm nhận tất tần tật việc nhà như đi chợ, nấu ăn, giặt giũ, rửa bát, quét dọn...
Hàng ngày, tôi dậy từ tờ mờ sáng, pha cà phê, chuẩn bị bữa sáng để sẵn trên bàn rồi vào phòng gọi vợ. Nàng còn lăn lộn trên giường một hồi lâu mới chịu ngồi dậy ưỡn éo.
Trong khi nàng vào nhà tắm thì tôi xếp chăn gấp màn, ủi sẵn đồ cho vợ. Ăn sáng xong, tôi dọn bát đĩa. Còn cô vợ xinh đẹp của tôi ngồi vào bàn trang điểm.
Dù đã đẹp rồi, nhưng nàng luôn muốn đẹp hơn nữa nên thời gian làm đẹp của nàng không hề ít tẹo nào. Sau đó, nàng đứng trước tủ quần áo, phân vân không biết nên chọn set nào để mặc. Nàng lấy ra một bộ, mặc vào, soi gương, xoay qua xoay lại, ngó trước ngó sau một hồi rồi cởi ra...thay bộ khác. Cho đến khi đồng hồ sắp điểm 8h, tôi vừa bấm còi bim bim, vừa réo gọi, giục giã, nàng mới chịu bước ra tủ giày để rồi mất thêm chục phút nữa chọn một đôi hợp outfit.
Kết quả là hôm nào tôi cũng chạy như vận động viên nhưng đến công ty luôn trễ. Bị nhắc nhở, tôi về nói với nàng: "Em cố gắng makeup, chọn đồ nhanh lên một tí chứ đi làm trễ hoài, anh bị mất điểm thi đua, bị trừ tiền thưởng đấy!". Nàng hôn chụt lên má tôi: "Được cái này phải mất cái khác chứ! Em làm đẹp vì anh mà!". Nụ hôn từ đôi môi hình trái tim cực đẹp của nàng khiến nỗi áy náy trong tôi tan biến. Nàng có lý thật!
Không chỉ làm đẹp ở nhà, mỗi tuần, vợ tôi dành 3 buổi đến thẩm mỹ viện chăm sóc da dẻ. Còn lại 3 buổi khác nàng đến phòng gym tập luyện giữ dáng. Một buổi còn lại, nàng giao nhiệm vụ cho chồng chở đi shopping. Tất nhiên mọi chi phí do tôi... bao, cả những bộ váy đắt đỏ và các loại mỹ phẩm hàng hiệu "vô giá" khác.
Thôi thì có vợ đẹp nên phải chiều, tôi cam tâm tình nguyện. Song, cưới đã gần một năm mà nàng vẫn "chưa thấy gì" cả. Bố mẹ tôi xa gần nhắc nhở: "Muốn có cháu bế!". Tôi bèn bàn với nàng chuyện "nối dõi tông đường". Vợ tôi cười tươi như hoa: "Em chưa muốn có con đâu! Anh tưởng tượng xem, khi có con, thân hình em sồ sề, da nhăn nheo, mặt bị nám đen, ghê kinh lắm!".
Tôi phải làm công tác tư tưởng cho nàng rất nhiều. Nào là tôi đã lớn tuổi, sợ sau này "cha già con nhỏ"; nào là bây giờ có thuốc đầy đủ nên không sợ nám, không sợ xuống sắc. Còn việc lấy lại vóc dáng sau sinh thì không khó vì có các spa thẩm mỹ mà bằng chứng là các cô diễn viên, ca sĩ, người mẫu... vẫn cực kỳ xinh đẹp sau khi có con đấy thôi...
Mưa dầm thấm lâu! Cuối cùng, nàng đồng ý sẽ làm mẹ, với điều kiện nàng chỉ có nhiệm vụ sinh con. Còn tất cả các khoản "hậu sản" như chăm sóc, nuôi nấng, dạy dỗ con là trách nhiệm của tôi. Cứ tưởng nàng chỉ nói cho có chứ thiên chức làm mẹ, tình mẫu tử của phụ nữ lớn lắm, nàng sẽ quên ngay thoả thuận ấy thôi nên tôi đồng ý ngay.
Hóa ra vợ tôi là người "biết giữ lời hứa" cực kỳ. Khi con trai tôi ra đời, sợ bị ngực xệ, nàng nhất quyết không cho con bú. Sau thời gian ở cữ 1 tháng, nàng tìm đến trung tâm thẩm mỹ để lấy lại vóc dáng. Đêm về, nàng lăn ra ngủ, để mặc tôi và mẹ chồng xoay sở với thằng bé, hết pha sữa, cho bú bình đến thay tã, ru con... Nhiều khi thương con, tôi năn nỉ nàng ôm con, cho con bú, nàng xua tay lia lịa: "Chẳng phải chúng mình đã deal rồi sao? Em sinh con xong là làm tròn trách nhiệm rồi!".
Nguồn: soha.vn