SuaSweet1426
New member
Sau 2 năm chung sống, thứ còn lại giữa họ không phải tình nghĩa, mà là cuộc phân định tài sản sòng phẳng cho những gian dối và ích kỷ.
Nhìn vào tập hồ sơ dày cộm của vụ kiện, ai cũng phải thương cho hai đứa trẻ này. Chị H. 25 tuổi, anh D. 29 tuổi - đang độ tuổi "đu trend" thì phải ra tòa, kết thúc cuộc hôn nhân chưa tròn 2 năm tuổi
Ngồi hai đầu ghế trong phòng tòa, chị H. và anh D. lánh xa nhau như người dưng. Ba năm trước, chị về nhà chồng với cả lượng vàng đeo lấp lánh khiến hàng xóm phải ghen tị. Sau đám cưới, mẹ chồng cất hết số vàng vào tủ khóa kỹ. Lúc đó chị nghĩ đây là cách người lớn giữ hộ của cải, ai ngờ giờ nó lại thành nguồn cơn drama không hồi kết.
Sau gần 2 năm sống chung nhiều mâu thuẫn không thể "fix" được, tháng 7-2025, chị H. chính thức chọn ly hôn để giải thoát sau 2 lần bỏ về nhà mẹ đẻ
Tại tòa, chị H. kể lại chuyện chồng "cạn tình" một cách nghẹn ngào. Chị từng phải bỏ tiền túi ra để "chuộc" lại đôi bông tai cưới từ tủ của mẹ chồng cho có kỷ niệm, nhưng anh D. lại âm thầm bán mất luôn. Không dừng ở đó, anh còn tự ý bán 10 chỉ vàng cưới, bán mất đôi bông tai của vợ và "thiếu" chị tới 27 triệu đồng tiền riêng. Tại công đường, chị yêu cầu anh phải trả lại tổng cộng 37 triệu đồng (bao gồm tiền nợ và giá trị đôi bông tai).
Phía bên kia, khi được quyền phát biểu, anh D. không chối những con số chị H. nêu ra nhưng mỗi khoản tiền, mỗi chỉ vàng theo lời anh kể lại đều có "plot twist" hoàn toàn khác
Anh D. cho rằng hôn nhân tan vỡ là do chị H. và bố mẹ anh không hợp nhau. Theo anh, chị H. đã không nghe lời khi được "dạy dỗ", dẫn đến cãi vã rồi bỏ đi. Dù anh khẳng định đã cố hàn gắn nhưng thất bại, nên đành chấp nhận ly hôn vì thấy không thể cứu vãn được nữa.
Về chuyện tranh chấp tài sản, anh D. thừa nhận có lấy tiền của vợ nhưng kiên quyết không chịu trả. Anh giải thích mọi khoản tiền, kể cả đôi bông tai cưới, đều đã dùng vào việc làm ăn chung và trả nợ. Cụ thể, số tiền chị H. đưa được góp vào mua chiếc xe 7 chỗ. Tuy nhiên, xe gặp tai nạn với chi phí sửa chữa lên tới 110 triệu đồng, chưa kể các khoản bồi thường khiến nợ nần chồng chất
Sau tai nạn, chiếc xe được bán với giá 400 triệu đồng, phần của 2 vợ chồng chỉ còn khoảng 200 triệu đồng. Số tiền này được dùng để trả nợ ngân hàng do cha anh vay hộ nhưng vẫn chưa đủ, nên anh cho rằng không còn khả năng trả lại cho chị H. Riêng đôi bông tai, anh thừa nhận đã bán khi vợ bỏ đi lần đầu để làm ăn. Anh thừa nhận đã nói dối về việc còn giữ vàng suốt thời gian qua chỉ vì... "lịch sự" và dự định khi nào có tiền sẽ mua trả lại, nhưng ngày đó vẫn chưa đến (???).
Căn phòng xử án chìm trong sự im lặng khi một hội thẩm nhân dân lên tiếng. Ông nhìn đôi vợ chồng trẻ, cất lời: "Điều 19 Luật Hôn nhân và Gia đình quy định rất rõ: vợ chồng phải có nghĩa vụ yêu thương, tôn trọng, quan tâm và cùng nhau chia sẻ... Nhưng nhìn vào thực tại của anh chị, những câu chữ ấy trở nên quá xa xỉ. Anh D. nói anh bán vàng để lo cho cái chung nhưng rủi ro anh chịu một mình, lời lãi anh nắm một mình, đến khi trắng tay anh mới gọi vợ vào để chia sẻ cái nợ. Đó không phải là nghĩa vợ chồng…"
Theo HĐXX, tòa án đã nhiều lần cố gắng hòa giải, mong họ quay lại với nhau. Thế nhưng, câu trả lời nhận được chỉ là cái lắc đầu kiên quyết. Cả hai đều thừa nhận mâu thuẫn đã quá trầm trọng, mục đích hôn nhân không đạt được và sống chung giờ chỉ còn là sự chịu đựng.
Về những khoản tiền mà chị H. đã liệt kê, tòa cho rằng "bằng chứng biết nói" đã rõ ràng. Đó là những screenshot tin nhắn giữa 2 người. Dòng tin nhắn hỏi nợ của chị H. và câu trả lời xác nhận của anh D.: "Anh ký là anh trả em liền... Tổng cộng 27 triệu không thiếu một ngàn". Dù anh D. giải thích rằng đó là tiền "tự nguyện" đưa để mua xe, làm ăn chung, nhưng sự thật số tiền đó nằm trong thẻ ATM cá nhân của chị H. có từ trước khi cưới. Không có văn bản nào cho thấy số tiền này đã được nhập vào tài sản chung sau khi cưới. Theo điều 43 Luật Hôn nhân và Gia đình, đó là tài sản riêng của chị H.
Còn đôi bông tai một chỉ vàng cũng được xác định là tài sản riêng của chị. Việc anh D. tự ý bán đi khi chưa được sự đồng ý của vợ, dù với bất kỳ lý do làm ăn nào, cũng là hành vi xâm phạm quyền sở hữu cá nhân. Về "rủi ro làm ăn chung" mà anh D. đã kể, HĐXX chỉ ra rằng những lúc chạy dịch vụ có lời hay lúc tai nạn thua lỗ, anh chưa từng chia sẻ hay giao quyền quản lý cho chị H. Anh tự ý chiếm giữ tài sản chung nên phải tự chịu trách nhiệm với những rủi ro phát sinh từ việc đó.
Vị thẩm phán nói tiếp, trong suốt những năm tháng thanh xuân, chị H. đã dành trọn để chung sống bên anh D. Đến lúc rời đi, chị không yêu cầu chia bất kỳ tài sản chung nào, không quản lý, không hưởng lợi... Chị chỉ kiện đòi lại những gì vốn dĩ thuộc về mình từ trước khi bước chân vào cuộc hôn nhân này
Từ đó, HĐXX đã chấp nhận yêu cầu của chị H., buộc anh D. phải hoàn trả 37 triệu đồng; anh D. phải chịu toàn bộ án phí dân sự sơ thẩm cho số tiền này.
Nguồn: soha.vn
Nhìn vào tập hồ sơ dày cộm của vụ kiện, ai cũng phải thương cho hai đứa trẻ này. Chị H. 25 tuổi, anh D. 29 tuổi - đang độ tuổi "đu trend" thì phải ra tòa, kết thúc cuộc hôn nhân chưa tròn 2 năm tuổi
Ngồi hai đầu ghế trong phòng tòa, chị H. và anh D. lánh xa nhau như người dưng. Ba năm trước, chị về nhà chồng với cả lượng vàng đeo lấp lánh khiến hàng xóm phải ghen tị. Sau đám cưới, mẹ chồng cất hết số vàng vào tủ khóa kỹ. Lúc đó chị nghĩ đây là cách người lớn giữ hộ của cải, ai ngờ giờ nó lại thành nguồn cơn drama không hồi kết.
Sau gần 2 năm sống chung nhiều mâu thuẫn không thể "fix" được, tháng 7-2025, chị H. chính thức chọn ly hôn để giải thoát sau 2 lần bỏ về nhà mẹ đẻ
Tại tòa, chị H. kể lại chuyện chồng "cạn tình" một cách nghẹn ngào. Chị từng phải bỏ tiền túi ra để "chuộc" lại đôi bông tai cưới từ tủ của mẹ chồng cho có kỷ niệm, nhưng anh D. lại âm thầm bán mất luôn. Không dừng ở đó, anh còn tự ý bán 10 chỉ vàng cưới, bán mất đôi bông tai của vợ và "thiếu" chị tới 27 triệu đồng tiền riêng. Tại công đường, chị yêu cầu anh phải trả lại tổng cộng 37 triệu đồng (bao gồm tiền nợ và giá trị đôi bông tai).
Phía bên kia, khi được quyền phát biểu, anh D. không chối những con số chị H. nêu ra nhưng mỗi khoản tiền, mỗi chỉ vàng theo lời anh kể lại đều có "plot twist" hoàn toàn khác
Anh D. cho rằng hôn nhân tan vỡ là do chị H. và bố mẹ anh không hợp nhau. Theo anh, chị H. đã không nghe lời khi được "dạy dỗ", dẫn đến cãi vã rồi bỏ đi. Dù anh khẳng định đã cố hàn gắn nhưng thất bại, nên đành chấp nhận ly hôn vì thấy không thể cứu vãn được nữa.
Về chuyện tranh chấp tài sản, anh D. thừa nhận có lấy tiền của vợ nhưng kiên quyết không chịu trả. Anh giải thích mọi khoản tiền, kể cả đôi bông tai cưới, đều đã dùng vào việc làm ăn chung và trả nợ. Cụ thể, số tiền chị H. đưa được góp vào mua chiếc xe 7 chỗ. Tuy nhiên, xe gặp tai nạn với chi phí sửa chữa lên tới 110 triệu đồng, chưa kể các khoản bồi thường khiến nợ nần chồng chất
Sau tai nạn, chiếc xe được bán với giá 400 triệu đồng, phần của 2 vợ chồng chỉ còn khoảng 200 triệu đồng. Số tiền này được dùng để trả nợ ngân hàng do cha anh vay hộ nhưng vẫn chưa đủ, nên anh cho rằng không còn khả năng trả lại cho chị H. Riêng đôi bông tai, anh thừa nhận đã bán khi vợ bỏ đi lần đầu để làm ăn. Anh thừa nhận đã nói dối về việc còn giữ vàng suốt thời gian qua chỉ vì... "lịch sự" và dự định khi nào có tiền sẽ mua trả lại, nhưng ngày đó vẫn chưa đến (???).
Căn phòng xử án chìm trong sự im lặng khi một hội thẩm nhân dân lên tiếng. Ông nhìn đôi vợ chồng trẻ, cất lời: "Điều 19 Luật Hôn nhân và Gia đình quy định rất rõ: vợ chồng phải có nghĩa vụ yêu thương, tôn trọng, quan tâm và cùng nhau chia sẻ... Nhưng nhìn vào thực tại của anh chị, những câu chữ ấy trở nên quá xa xỉ. Anh D. nói anh bán vàng để lo cho cái chung nhưng rủi ro anh chịu một mình, lời lãi anh nắm một mình, đến khi trắng tay anh mới gọi vợ vào để chia sẻ cái nợ. Đó không phải là nghĩa vợ chồng…"
Theo HĐXX, tòa án đã nhiều lần cố gắng hòa giải, mong họ quay lại với nhau. Thế nhưng, câu trả lời nhận được chỉ là cái lắc đầu kiên quyết. Cả hai đều thừa nhận mâu thuẫn đã quá trầm trọng, mục đích hôn nhân không đạt được và sống chung giờ chỉ còn là sự chịu đựng.
Về những khoản tiền mà chị H. đã liệt kê, tòa cho rằng "bằng chứng biết nói" đã rõ ràng. Đó là những screenshot tin nhắn giữa 2 người. Dòng tin nhắn hỏi nợ của chị H. và câu trả lời xác nhận của anh D.: "Anh ký là anh trả em liền... Tổng cộng 27 triệu không thiếu một ngàn". Dù anh D. giải thích rằng đó là tiền "tự nguyện" đưa để mua xe, làm ăn chung, nhưng sự thật số tiền đó nằm trong thẻ ATM cá nhân của chị H. có từ trước khi cưới. Không có văn bản nào cho thấy số tiền này đã được nhập vào tài sản chung sau khi cưới. Theo điều 43 Luật Hôn nhân và Gia đình, đó là tài sản riêng của chị H.
Còn đôi bông tai một chỉ vàng cũng được xác định là tài sản riêng của chị. Việc anh D. tự ý bán đi khi chưa được sự đồng ý của vợ, dù với bất kỳ lý do làm ăn nào, cũng là hành vi xâm phạm quyền sở hữu cá nhân. Về "rủi ro làm ăn chung" mà anh D. đã kể, HĐXX chỉ ra rằng những lúc chạy dịch vụ có lời hay lúc tai nạn thua lỗ, anh chưa từng chia sẻ hay giao quyền quản lý cho chị H. Anh tự ý chiếm giữ tài sản chung nên phải tự chịu trách nhiệm với những rủi ro phát sinh từ việc đó.
Vị thẩm phán nói tiếp, trong suốt những năm tháng thanh xuân, chị H. đã dành trọn để chung sống bên anh D. Đến lúc rời đi, chị không yêu cầu chia bất kỳ tài sản chung nào, không quản lý, không hưởng lợi... Chị chỉ kiện đòi lại những gì vốn dĩ thuộc về mình từ trước khi bước chân vào cuộc hôn nhân này
Từ đó, HĐXX đã chấp nhận yêu cầu của chị H., buộc anh D. phải hoàn trả 37 triệu đồng; anh D. phải chịu toàn bộ án phí dân sự sơ thẩm cho số tiền này.
Nguồn: soha.vn