Vợ chồng già U80 chi gần 70 triệu/tháng ở viện dưỡng lão xịn sò rồi... "bỏ trốn" sau 3 tháng, lý do nghe xong ai cũng sốc!

NaiTeen6025

New member
Có tiền cũng chưa chắc là sướng, mỗi người già có một cách sống riêng, không phải lúc nào cũng hợp với viện dưỡng lão đâu nha!

Ngày nay, viện dưỡng lão đang trở thành trend và được nhiều người quan tâm lắm luôn. Đặc biệt là những gia đình con cái đi làm xa, bố mẹ ở nhà neo đơn.

Mọi người hay nghĩ viện dưỡng lão là nơi lý tưởng nhất cho bố mẹ về già, nhưng thực tế thì không phải ai cũng hợp với môi trường này đâu nhen! Câu chuyện về cặp vợ chồng gần 80 tuổi họ Vương ở Trung Quốc dưới đây sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại đấy!

Tuổi già cô đơn, có tiền mà vẫn không yên

Vợ chồng ông Vương (Trung Quốc) tuy đã lớn tuổi nhưng không muốn làm phiền con cháu nên quyết định đến viện dưỡng lão sinh sống.

Sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng, gia đình đã chọn viện dưỡng lão trên thị trấn với mức phí... 20.000 NDT/tháng (tầm 69 triệu đồng luôn á! ). Ban đầu họ nghĩ đây sẽ là "thiên đường" để nghỉ ngơi sau tuổi trẻ vất vả.

Nhưng plot twist là chỉ sau 3 tháng, họ đã quyết định... "bỏ trốn" về nhà vì lý do cực kỳ bất ngờ!

8118c0a3fad00cb4029a.png


Ông Vương chia sẻ về trải nghiệm ngắn ngủi tại viện dưỡng lão:

"Trước khi tới, tôi đã xem rất nhiều quảng cáo về viện dưỡng lão và nghĩ đây là môi trường lý tưởng để sống tuổi già. Nhưng khi tự trải nghiệm thì... thực tế không tốt như mình tưởng tượng

Vợ chồng tôi đều là nhân viên nghỉ hưu, mỗi tháng được hưởng 10.000 NDT tiền hưu trí (khoảng 34 triệu đồng).

Để có môi trường sống xịn xò nhất, gia đình chúng tôi đã chọn viện có khoản thu gấp đôi lương hưu của mình luôn.

Nhưng chỉ sau 3 tháng tôi đã hối hận kinh khủng. Khi trốn từ viện về nhà, nhiều người cứ nói rằng vợ chồng tôi 'sướng không biết hưởng'.

Tuy nhiên, 'ở trong chăn mới biết chăn có rận' - môi trường viện dưỡng lão không thoải mái như mọi người nghĩ đâu. Nó như một xã hội thu nhỏ với nhiều kiểu người, ghen ghét, đố kỵ, nói xấu nhau có đủ cả."

Con cái thành đạt, cha mẹ... cô đơn

"Chúng tôi đã có cuộc sống vui vẻ bên 2 con, một trai một gái. Vợ chồng tôi luôn đặt việc giáo dục con lên hàng đầu, đầu tư cho con cái không gian và môi trường giáo dục xịn nhất.

Các con cũng rất chăm chỉ, từ nhỏ đã có thành tích học tập xuất sắc. Thấy các con lớn lên có tương lai, vợ chồng chúng tôi vui và tự hào lắm! Cứ nghĩ học xong con sẽ ở cạnh cha mẹ, hàng ngày đi làm, tối về quây quần bên nhau.

Nhưng cuộc sống không như mơ, sau khi 2 đứa tốt nghiệp đại học, một đứa quyết định đi du học, đứa còn lại đến thành phố lớn làm việc và định cư luôn ở đó.

Con cái đi xa khiến chúng tôi cô đơn, 2 người dựa vào nhau để sống. Trước khi nghỉ hưu, hàng ngày đều bận rộn với công việc nên quên hết sự hiu quạnh và cô đơn.

Nhưng sau khi ở nhà, hàng ngày chỉ có 2 thân già nhìn nhau, không con, không cháu trong nhà khiến chúng tôi thấy trống vắng kinh khủng

Cảm giác cô đơn càng lớn khi cơ thể ngày một già đi, bệnh tật thì thi nhau kéo đến. Hai vợ chồng tôi cứ tự chăm sóc nhau qua ngày.

6101f5b644afd3cecaf0.png


Mùa đông năm ngoái, cả 2 vợ chồng tôi lâm bệnh nặng. Vì ở xa lại bận công việc nên con cái không thể về mà phải nhờ các cháu ở quê chăm sóc. Điều này khiến chúng tôi cảm thấy rất buồn, hụt hẫng và bất lực.

Thấy cha mẹ như vậy, con trai ở nước ngoài đã đề xuất cha mẹ có thể đến viện dưỡng lão để được chăm sóc và có người bầu bạn mỗi ngày. Vì ở nước ngoài nên con trai tôi rất tin tưởng viện dưỡng lão sẽ là môi trường lý tưởng.

Con gái tôi cũng nói trong viện sẽ cung cấp các dịch vụ chăm sóc y tế cho cha mẹ khỏe mạnh và vui vẻ hơn mỗi ngày.

Sau khi chọn lựa, các con đã quyết định đăng ký cho chúng tôi viện dưỡng lão xịn nhất thị trấn với chi phí lên tới gần 20.000 NDT.

Mỗi tháng con trai chúng tôi sẽ chi trả 12.000 NDT (khoảng 42 triệu đồng), con gái là 3.000 NDT (khoảng 10,5 triệu đồng) và số tiền còn lại do chúng tôi tự bỏ ra."

ef86914f17fb9e7e9980.png


Môi trường phức tạp với nhiều kiểu người, drama liên tục!

"Khi mới đến, chúng tôi rất hài lòng với không gian này. Ở đây có rất nhiều dịch vụ xịn xò như: phòng tập thể dục, phòng khiêu vũ, rạp chiếu phim,... cùng các phòng chăm sóc sức khỏe lớn nhỏ khác.

Phòng chúng tôi ở không phải căn ký túc xá bình thường mà là căn hộ nhỏ 60m2 với hai phòng ngủ, một phòng khách cùng thiết kế ấm áp.

Ở đây có rất nhiều nhân viên điều dưỡng thay phiên nhau chăm sóc sức khỏe cho mọi người.

Viện dưỡng lão có rất nhiều người, với đủ câu chuyện cuộc đời khác nhau. Nhưng hầu hết người sống ở đây đều có xuất thân giàu có, từng là quan chức hay con cái mở công ty,...

Nhìn chung, họ đều có điều kiện tốt cả. Tuy nhiên, sống ở đây chúng tôi mới hiểu viện dưỡng lão cũng có sự chia bè kết phái, người giàu coi thường người nghèo, người có con ức hiếp người không có con,...

Và nhân viên điều dưỡng cũng có sự đối xử khác biệt với từng người.

3e9cbdd27b119ec74c45.png


Ở đây có đầy đủ các dịch vụ giải trí, mọi người thường cùng nhau xem phim, nghe nhạc và khiêu vũ. Các bài hát, bộ phim sẽ được chọn ra theo ý kiến của số đông. Tuy nhiên, một số người lớn tuổi có địa vị cao hơn, tự coi mình là trung tâm, thích gì làm đấy và yêu cầu mọi người phải chiều theo họ.

Lúc đầu chúng tôi không quen sống như vậy, cũng không biết ai có địa vị cao nên vô tình chọc tức một ông lão tên Vũ.

Vợ tôi thì là người thích khiêu vũ nên đã kết bạn cùng mấy người bạn có chung sở thích. Một hôm, khi mọi người đang nhảy múa nhiệt tình thì ông Vũ cũng đến tham gia cuộc vui. Tuy nhiên, ông đã không thích bài nhạc này và bắt mọi người phải chuyển sang bản nhạc mình yêu thích.

Tôi đã tức giận và lên tiếng, điều này khiến ông Vũ ghi hận. Từ đó, ông ấy thường cố tình trêu chọc chúng tôi. Mỗi ngày, khi chúng tôi xuống căng tin ăn cơm, ông ấy sẽ cùng những người bạn của mình tỏ ra không thân thiện, châm chọc khiến chúng tôi khó xử.

Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều lần nhưng ông Vũ luôn bất lịch sự và tỏ ra như một người côn đồ.

Trước sự chọc phá ngày càng quá đáng, tôi đã báo cáo hành vi xấu này với nhân viên viện dưỡng lão, tuy nhiên chỉ nhận lại thái độ thờ ơ và phớt lờ của họ.

Sau này, có một bà lão phòng bên nói cho chúng tôi biết là con trai của ông Vũ là quan chức cấp cao phụ trách viện dưỡng lão nên ông ấy cứ kênh kiệu như vậy. Bà lão khuyên chúng tôi nên tránh xa ông ấy ra, coi như không thấy cho đỡ phiền.

Để tránh va chạm với ông Vũ, chúng tôi đã nhiều lần đổi phòng ở cũng như tránh ra vào căng tin cùng các địa điểm vui chơi giải trí khác.

Nhưng thật không may, vừa được sống yên bình thì chúng tôi lại gặp một người chăm sóc không thân thiện nữa

Cô y tá tên Linh chịu trách nhiệm chăm sóc chúng tôi luôn tỏ ra lười biếng và khó chịu. Mỗi lần cô ấy đến dọn phòng, chúng tôi đều phải nhắc nhở cô ấy những khu vực chưa được dọn và cô bé tỏ ra khó chịu lắm.

Chúng tôi bỏ ra số tiền lớn để vào đây nghỉ ngơi, sống thoải mái nhưng cuối cùng lại phải nhìn mặt người khác để sống. Và điều này khiến chúng tôi thực sự cảm thấy bức xúc.

Hơn nữa, cô điều dưỡng cũng thường xuyên nói xấu chúng tôi với mọi người làm mọi người hiểu lầm vợ chồng tôi và có những ánh mắt rất không thân thiện.

Tôi thật sự bàng hoàng, không ngờ môi trường viện điều dưỡng cao cấp lại tệ như vậy. Nó khiến chúng tôi cực kỳ không thoải mái, và muốn trở về nhà của mình."

e350e3c3d0fdfaddab23.png


Hồi kết: Về nhà vẫn là ngon nhất!

Cuối cùng, sau 3 tháng sống trong viện, vợ chồng ông Vương cảm thấy quá mệt mỏi và đã quyết định "bỏ trốn" về nhà.

Hiện tại, họ đã thuê hai bảo mẫu để chăm sóc cuộc sống hàng ngày. Một người làm công theo giờ giúp dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa và người còn lại là bảo mẫu toàn thời gian chịu trách nhiệm chăm sóc họ.

Tuy không quá chuyên nghiệp như những người chăm sóc tại viện điều dưỡng nhưng họ hòa đồng và dễ sống chung hơn nhiều. Hơn nữa, nếu hai bên không vui vẻ thì có thể tìm người thay thế bất cứ lúc nào.

Qua thời gian trải nghiệm cả môi trường viện dưỡng lão và thuê bảo mẫu tại nhà, ông Vương nhận ra không nhất thiết phải vào viện dưỡng lão mới là môi trường chăm sóc tốt. Mà là khi chúng ta tự tại, vui vẻ thì mới có thể khỏe mạnh, sống lâu hơn cùng con cháu.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top