Vợ chồng cùng nhau chiến thắng ung thư khi mạng sống chỉ tính bằng ngày

TitBibi6415

New member
42e1a26e283cac35a372.png


Sau gần chục năm chạy chữa, kỳ tích đã xuất hiện khiến ông Quỳnh thêm biết ơn người vợ hiền đã luôn đồng hành bên cạnh mình

18 năm trước, ông Trịnh Như Quỳnh (58 tuổi, quê Bắc Ninh) vẫn không thể quên ngày cuộc đời ông nhận "bản án" ung thư phổi. Nhưng vợ ông, bà Chu Thị An (57 tuổi) vẫn kiên cường đồng hành cùng chồng, trải qua những năm tháng khó nhất của cuộc đời.

Bà An gặp ông Quỳnh vào năm 1991, trong một lần ông theo anh trai bà về quê Bắc Giang chơi. Trong mắt cô thôn nữ ngày ấy, ông là một chàng thư sinh dáng dấp nhỏ bé, chỉ nặng 44kg. Nhưng bà khâm phục và nể ông Quỳnh vì còn trẻ mà ông đã làm thông dịch viên trong một tổ chức phi chính phủ của Ý, thông thạo 3 thứ tiếng luôn nha!

7631ed8ec7311dfcfd08.png


b36764dab141f8138cfd.png


Còn ông Quỳnh thì cũng rất cảm mến sự hoạt bát, nhanh nhẹn và nụ cười của cô thiếu nữ ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ông mang theo sự thương nhớ về thành phố, lòng mong ngóng ngày được gặp lại.

"Chinh phục bà cũng gian nan lắm vì ban đầu gia đình nghĩ tôi bé nhỏ quá, không thể che chở cho bà. Nhưng vì Bắc Ninh, Bắc Giang cũng gần, tôi cứ đi xe bus, lân la về nói chuyện với bà ngoại của An.

An lúc đó học bác sĩ, vừa mới tốt nghiệp. Trong gia đình tiếp xúc cũng có trên có dưới, tôi ấn tượng, cảm mến lắm", ông Quỳnh nhớ lại.

Ngày tháng qua đi, ông Quỳnh viết cả một tập thơ tình, để ở phòng bà An. Những lá thư chan chứa nỗi nhớ, tình cảm yêu thương khó có thể giãi bày. Ông Quỳnh thấu hiểu nỗi lo lắng của bà An khi vừa tốt nghiệp, nên ông đi khắp nơi xin việc cho bà. Xong xuôi mới đưa bố mẹ xuống nhà xin hỏi cưới.

"Lần đầu tiên hôn, ông không chủ động đâu, tự kéo vào xong hôn một cái. Sau hôm đó về bâng khuâng, ông viết cho tôi một lá thư về nụ hôn đầu đời vì ông chưa yêu ai bao giờ. Tôi hạnh phúc, cảm thấy may mắn khi gặp người toàn tâm toàn ý dành tình yêu trong sáng cho mình", bà An kể về những kỷ niệm đẹp ngày xưa

Thời điểm mới kết hôn, kinh tế hai ông bà khó khăn vì đồng lương ít ỏi. Là bác sĩ mới ra trường, bà An khi đó nhận 76.000 đồng tiền lương 1 tháng. Khi con đầu được hơn 1 tháng tuổi, 2 vợ chồng dọn ra ở riêng, chi phí trang trải cuộc sống lại thêm một gánh nặng.

Đến năm 2004, khi con lớn được 11 tuổi, con nhỏ được 4 tuổi, bà An nhận tin "sét đánh ngang tai" về bệnh tình của chồng

"Tôi là bác sĩ nên cũng hiểu, bệnh ung thư phổi rất nặng nề, khó vượt qua được. Tôi đưa chồng đi hết viện này đến viện khác, các con ở nhà chăm nhau. Sau khi mổ cắt 2 thùy phổi, truyền hóa chất 6 lần, tia xạ 36 mũi, được 3 tháng thì di căn vào não.

Mắt chồng lồi ra, lúc đó chỉ có 27kg thôi, chắc chắn sẽ không sống được. Chuẩn bị đưa sang BV Xanh Pôn để dẫn lưu não thất. Lúc đó, thầy tôi nói với tôi rằng nên cho chồng về, cho ăn gì ăn thoải mái, ông không sống tính theo tháng nữa đâu mà chỉ theo ngày thôi", bà An nghẹn ngào.

Kinh tế gia đình bà An lại càng thêm khốn khó vì mọi tài sản đều đổ dồn chữa trị bệnh ung thư cho chồng. Trong những giây phút tuyệt vọng nhất, ông Quỳnh đau đớn khi nhìn vợ con phải khổ sở trăm bề vì mình. Ông vừa điều trị, thi thoảng ông dịch thêm tài liệu để trả tiền viện phí.

031abaf29efe9a85cf63.png


924d514765782cc068c2.png


Tuy nhiên, khi truyền hóa chất đến lần thứ 5, sức khỏe ông Quỳnh lại càng yếu. "Một ngày chồng tôi đi ngoài 40 lần, nôn ra máu. Nhưng tôi tin sẽ có phép màu nhiệm nếu mình có niềm tin. Tôi bảo, anh cố lên, anh nhất định phải sống", người vợ hiền hàng đêm niệm Phật, cầu nguyện mỗi ngày cho chồng

Điều kỳ diệu xảy ra, khoảng thời gian sau đó, bệnh tình ông Quỳnh bỗng tiến triển khá hơn. Mỗi tháng, hai ông bà lại đi khám định kỳ một lần. Năm 2010, bác sĩ thông báo khối u đã hết, ông Quỳnh đã hoàn toàn khỏe mạnh. Sự thay đổi lớn khiến bà An và mọi người đến giờ vẫn khó có thể tin. Bà gọi đó là "kỳ tích" ✨

Trải qua những giây phút ở lằn ranh sinh tử, ông Quỳnh lại càng thêm thấu hiểu, trân trọng tình nghĩa vợ chồng, tình cảm gia đình. Cho đến bây giờ, câu chuyện tình yêu trải qua gần 30 năm của ông Quỳnh - bà An vẫn khiến người thân, bạn bè ngưỡng mộ, cảm phục. Ông chăm chỉ, cần mẫn kiếm tiền cho gia đình. Còn bà An tần tảo, cố gắng vun vén cuộc sống.

Bà chăm sóc ông cẩn thận, từng bữa ăn giấc ngủ: "Trưa tôi vẫn tranh thủ từ chỗ làm về nấu cơm cho ông. Đi công tác thì tôi gửi ông nhà hàng xóm. Bữa cơm tôi vẫn gỡ gà, gỡ cá cho ông và 2 con.

Tôi vẫn luôn dặn con: Tình cảm vợ chồng gắn bó cả cuộc đời, không dễ dàng gì nay lấy, mai bỏ. Vợ chồng có duyên nhưng phải có nợ. Mọi người vẫn bảo tôi, sao phải chịu đựng quá mức như thế, nhưng với tôi, chăm sóc chồng con vẫn là một niềm hạnh phúc".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top