Lòng mình như thắt lại khi nhận ra anh ấy đã đến giới hạn rồi
Mình là típ mẹ bỉm "con hơn cả vàng bạc" ấy, muốn lo cho con đủ đường nên ở nhà full-time làm nội trợ luôn. Chồng mình thì cày cuốc cực khổ, nhưng lương về lại ít ỏi so với nhu cầu gia đình quá trời Lương 8 triệu của anh, cộng thêm 4 triệu làm thêm ở nhà của mình, chỉ vừa đủ trả tiền thuê nhà, học phí con lớn, sữa con nhỏ và ăn uống tằn tiện từng ngày thôi.
Sáng nào anh cũng dậy từ khi trời còn tối om om, tối muộn mới về. Anh luôn đưa hết tiền kiếm được cho mình kèm theo nụ cười mệt nhưng ngọt ngào lắm Anh ấy không hề keo kiệt với vợ con, có nhiều hôm nhịn bữa sáng để dành tiền mua quà tặng mình nữa. Nhưng dù vậy, chuyện tiền bạc vẫn cứ là nỗi lo dai dẳng không nguôi. Nuôi hai đứa nhỏ trong tình cảnh kinh tế "eo hẹp" khiến mình hay cằn nhằn, dù biết rằng nó tổn thương lòng tự trọng của anh rồi...
Rồi một hôm, mình không kìm được nữa và đã nói những lời cay đắng: "Anh làm cả ngày như vậy mà về chỉ được có bấy nhiêu à? Sao không cố gắng kiếm thêm, làm thêm đi? Con cái nhà mình cần nhiều thứ lắm!"
Anh chỉ nhìn mình, ánh mắt buồn thế nào ấy, rồi lặng lẽ: "Em biết anh đã cố hết sức rồi. Anh bất tài vô dụng chỉ kiếm được có thế thôi".
Giọng anh điềm đạm nhưng đau đến thấm vào tim mình luôn Mình biết anh đã cố lắm rồi, nhưng sự lo lắng và mệt mỏi bủa vây khiến mình không nhìn ra được. Những cuộc cãi vã không chỉ làm không khí nhà cửa nghẹt thở mà còn khiến hai con nhỏ sợ hãi, rụt rè nữa chứ
Rồi một ngày, sau một trận cãi vã dữ dội, mình thấy anh ngồi thất thần bên hiên nhà, ánh mắt trống rỗng không còn là anh nữa. Lòng mình như thắt lại khi nhận ra sự mệt mỏi và buồn bã trong anh đã đến giới hạn rồi "Em xin lỗi", mình thì thầm, lao đến ôm chầm lấy anh. "Mình cùng nhau tìm cách khác nhé, mình không cần nhiều tiền đâu, chỉ cần bên nhau là đủ rồi".
Nguồn: soha.vn
Mình là típ mẹ bỉm "con hơn cả vàng bạc" ấy, muốn lo cho con đủ đường nên ở nhà full-time làm nội trợ luôn. Chồng mình thì cày cuốc cực khổ, nhưng lương về lại ít ỏi so với nhu cầu gia đình quá trời Lương 8 triệu của anh, cộng thêm 4 triệu làm thêm ở nhà của mình, chỉ vừa đủ trả tiền thuê nhà, học phí con lớn, sữa con nhỏ và ăn uống tằn tiện từng ngày thôi.
Sáng nào anh cũng dậy từ khi trời còn tối om om, tối muộn mới về. Anh luôn đưa hết tiền kiếm được cho mình kèm theo nụ cười mệt nhưng ngọt ngào lắm Anh ấy không hề keo kiệt với vợ con, có nhiều hôm nhịn bữa sáng để dành tiền mua quà tặng mình nữa. Nhưng dù vậy, chuyện tiền bạc vẫn cứ là nỗi lo dai dẳng không nguôi. Nuôi hai đứa nhỏ trong tình cảnh kinh tế "eo hẹp" khiến mình hay cằn nhằn, dù biết rằng nó tổn thương lòng tự trọng của anh rồi...
Rồi một hôm, mình không kìm được nữa và đã nói những lời cay đắng: "Anh làm cả ngày như vậy mà về chỉ được có bấy nhiêu à? Sao không cố gắng kiếm thêm, làm thêm đi? Con cái nhà mình cần nhiều thứ lắm!"
Anh chỉ nhìn mình, ánh mắt buồn thế nào ấy, rồi lặng lẽ: "Em biết anh đã cố hết sức rồi. Anh bất tài vô dụng chỉ kiếm được có thế thôi".
Giọng anh điềm đạm nhưng đau đến thấm vào tim mình luôn Mình biết anh đã cố lắm rồi, nhưng sự lo lắng và mệt mỏi bủa vây khiến mình không nhìn ra được. Những cuộc cãi vã không chỉ làm không khí nhà cửa nghẹt thở mà còn khiến hai con nhỏ sợ hãi, rụt rè nữa chứ
Rồi một ngày, sau một trận cãi vã dữ dội, mình thấy anh ngồi thất thần bên hiên nhà, ánh mắt trống rỗng không còn là anh nữa. Lòng mình như thắt lại khi nhận ra sự mệt mỏi và buồn bã trong anh đã đến giới hạn rồi "Em xin lỗi", mình thì thầm, lao đến ôm chầm lấy anh. "Mình cùng nhau tìm cách khác nhé, mình không cần nhiều tiền đâu, chỉ cần bên nhau là đủ rồi".
Nguồn: soha.vn