Tưởng ngon mà hoá ra cực nguy hiểm
Nghe thì oai đấy chứ, "dưới một người, trên vạn người" mà! Nhưng hóa ra nghề Thừa tướng ngày xưa lại là con đường đầy… hiểm nguy.
Từ xưa đến nay, Thừa tướng luôn được coi là chức quan quyền lực nhất triều đình, là cánh tay phải đắc lực của vua. Nhưng ít ai biết rằng, vị trí này ẩn chứa biết bao rủi ro, chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể mất mạng ngay.
Khi ngồi vào ghế Thừa tướng, dù làm tốt hay không, tính mạng của những người này vẫn luôn trong tình trạng "ngàn cân treo sợi tóc"
Làm không tốt thì đương nhiên rồi, ai cũng đoán được kết cục. Nhưng thậm chí làm việc xuất sắc, lập công lớn, họ vẫn dễ bị vua nghi ngờ rồi tìm cách loại trừ luôn.
Trong lịch sử Trung Quốc, có vô số Thừa tướng cống hiến cả đời vì giang sơn của vua, nhưng cuối cùng lại bị chính tay nhà vua thanh trừng không thương xót tí nào.
Kết cục bi thảm của những vị Thừa tướng nổi tiếng dưới đây sẽ giúp mọi người hiểu rõ hơn sự nguy hiểm của chức quan "cao sang" này.
"Lời nguyền" Thừa tướng thời Hán Vũ Đế: Plot twist đau lòng
Thời Hán Vũ Đế từng chứng kiến không ít thảm án liên quan tới các vị Thừa tướng. Đậu Anh, Điền Phần và Công Tôn Hạ đều là nạn nhân bị vua "xử đẹp".
Điền Phần khi còn sống là cậu ruột của Hán Vũ Đế. Ông và Đậu Anh cùng được vua bổ nhiệm làm Thừa tướng.
Vì xuất thân từ ngoại thích (dòng họ bên ngoại của Hoàng đế), lại thường xuyên được Thái hậu che chở, Điền Phần dần trở thành "cái gai" trong mắt vua. Nhưng vì Thái hậu luôn bênh vực nên Hán Vũ Đế chưa tìm được cơ hội động thủ.
Đúng lúc đó, một sự việc tình cờ xảy ra đã giúp vua loại bỏ được mối lo về vị Thừa tướng này.
Năm Nguyên Quang thứ ba, bạn thân của Thừa tướng Đậu Anh là Quán Phu vì ăn nói bất cẩn trong hôn lễ của Điền Phần nên bị ông tìm cách hãm hại. Điền Phần lợi dụng quyền thế để dồn Quán Phu vào chỗ chết, còn kéo cả Đậu Anh vào cuộc nữa.
Trong tình thế nguy cấp, Đậu Anh buộc phải lấy di chiếu của Tiên đế ra để giải vây cho bạn.
Thời Hiếu Cảnh, Đậu Anh từng được ban di chiếu: "Nếu có việc gì bất lợi có thể tùy tiện tâu lên nhà vua". Để cứu bạn thân, ông đã liều mình dùng "quyền" này để tâu trình lên Hán Vũ Đế.
Nhưng plot twist là di chiếu này không có bản sao trong cung, chỉ có một bản được cất ở nhà riêng của Đậu Anh, lại niêm phong bằng ấn của gia thần. Triều đình nhân cơ hội này khép Đậu Anh vào tội giả mạo chiếu thư, xử tử ở chợ Vị Thành
Cho đến giờ, hậu thế vẫn dùng thành ngữ "lưu ngôn phi ngữ" để chỉ những lời gièm pha hại người, cũng là để nhắc lại nỗi oan ức ngàn thu của Thừa tướng Đậu Anh.
Còn Thừa tướng Điền Phần, sau khi hãm hại thành công Quán Phu và Đậu Anh, chỉ 3 tháng sau khi Đậu Thừa tướng bị xử, Điền Phần cũng hóa điên rồi qua đời.
Sau màn thanh trừng đẫm máu này, Hán Vũ Đế tiếp tục bổ nhiệm Công Tôn Hạ làm Thừa tướng. Tận mắt chứng kiến kết cục bi thảm của hai người đi trước, Công Tôn Hạ từng xin trả lại ấn tín mà khóc nức nở:
"Thần chỉ là kẻ kiến thức nông cạn, chỉ biết bắn cung, cưỡi ngựa, đánh trận mới làm quan được, thực sự không thể đảm nhiệm nổi chức Thừa tướng này"
Hán Vũ Đế lúc đầu dỗ dành, nhưng sau đó nổi giận, buộc Công Tôn Hạ phải nhận chức quan nguy hiểm này.
Sau buổi tan chầu hôm đó, Công Tôn Hạ chỉ biết thở dài: "Sau này dễ mang họa". Đúng như dự đoán, 11 năm sau đó, gia tộc Công Tôn phải chịu thảm án tru di ba họ.
Tể tướng "khét tiếng" Minh triều cũng không thoát!
Nhắc đến số phận bi thảm của các Thừa tướng trong lịch sử Trung Quốc, không thể không kể đến cái tên "nổi như cồn" thời Minh triều – Tể tướng Hồ Duy Dung.
Khi còn sống, Hồ Duy Dung xử lý công việc luôn hết sức cẩn thận, kính cẩn, tìm mọi cách chiều lòng vua.
Chu Nguyên Chương bề ngoài tỏ ra cực kỳ tin tưởng Hồ Duy Dung. Chẳng mấy chốc, phe cánh "Hồ đảng" do Hồ Duy Dung cầm đầu đã chiếm thế thượng phong trong triều đình.
Nhưng thực ra, vị Hoàng đế khai quốc Minh triều chỉ mượn tay Hồ Duy Dung để trừ khử những bề tôi đe dọa quyền lực mình, sau đó mới tìm cách đưa "Hồ đảng" lên đoạn đầu đài thôi.
Về sau, Hồ Duy Dung bị khép tội mưu phản. Tuy nhiên chuyện Hồ Duy Dung suýt giết Chu Nguyên Chương thực ra chỉ là cách nói phóng đại nhằm đẩy họ Hồ vào tội chết.
Thực tế, lực lượng Cẩm y vệ bên cạnh vua toàn những cao thủ mà. Hơn nữa, "Hồ đảng" tưởng là phe cánh quyền lực, nhưng vẫn luôn bị vua điều khiển trong lòng bàn tay.
Vụ án Hồ Duy Dung mưu phản đã khiến những "khai quốc công thần" cốt cán của nhà Minh như Lý Thiện Trường, Tống Liêm, Lam Ngọc đều phải chịu án liên đới.
Trong đợt thanh trừng phe cánh Tể tướng này, Chu Nguyên Chương thành công "giăng lưới to, bắt cá lớn", dễ dàng loại bỏ tất cả mối lo, một mình thụ hưởng quyền lực từ giang sơn, ngôi báu được đánh đổi bằng xương máu của công thần.
Vậy nên tự tạo sự nghiệp riêng có ổn hơn không?
Nhìn vào những bi kịch Thừa tướng, Tể tướng trong lịch sử Trung Quốc, ai cũng phải lắc đầu ngán ngẩm và đặt câu hỏi: Phải chăng người có tài tốt nhất nên tự tạo dựng đại nghiệp cho riêng mình? Thế nhưng, chuyện đại sự này dễ nói chứ chẳng hề dễ làm tí nào.
Nhớ lại Hàn Tín năm xưa cũng từng bị Lưu Bang chèn ép nên tìm cách mưu phản để gây dựng sự nghiệp riêng. Sau đó, kết cục mà ông phải chịu cũng chẳng tốt đẹp hơn những người "an phận" làm Thừa tướng là bao…
Nguồn: kenh14.vn