BiBobo3739
New member
Theo Nhân dân nhật báo, Mao Trạch Đông hiểu rõ một điều: khi Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình đã "ngã ngựa", nếu Chu Ân Lai cũng bị hạ bệ thì chẳng còn ai đủ tầm thay thế nữa. Đây chính là lý do ông "che chở" cho Chu Ân Lai giữa cơn bão chính trị dữ dội kia.
Drama bắt đầu từ vụ "phá đường sắt"
Theo Nhân dân nhật báo, từ cuối tháng 11/1966, Mao Trạch Đông đã gặp mặt hơn 11 triệu Hồng vệ binh và giáo viên học sinh từ khắp nơi đổ về Bắc Kinh.
Con số khủng thế này tiềm ẩn đủ thứ rủi ro về giao thông, và Thủ tướng Chu Ân Lai đã dự đoán trước được rồi.
Để đảm bảo đường sắt không bị tê liệt, Chu Ân Lai đích thân đi thị sát và theo dõi sát sao tình hình giao thông hàng ngày luôn.
Theo lời kể của Lữ Chính Thao - Bộ trưởng Bộ đường sắt Trung Quốc lúc đó, Chu Ân Lai lo lắng đến mức quên ăn quên ngủ, từng toa tàu đều phải được ông kiểm tra kỹ càng mới cho chạy. Nhưng plot twist là hành động này của Chu Ân Lai lại bị nhóm Hồng vệ binh phản đối gay gắt.
Trước đó vào tháng 10/1966, Chu Ân Lai đã đề ra phương án giới hạn số lượng cán bộ từ các tỉnh, thành lên Bắc Kinh để "đào tạo tư tưởng cách mạng". Tuy nhiên, quyết định này gặp phải một đống khó khăn.
Điển hình là vụ "phá đường tàu" nổ ra ở Thượng Hải tháng 11/1966.
Cụ thể, "Bộ tư lệnh phản cách mạng công nhân Thượng Hải" do Vương Hồng Văn - người trong "bè lũ bốn tên" cùng Giang Thanh - đứng đầu đã bất chấp sự phản đối của thành ủy Thượng Hải, biểu tình chặn tàu hỏa ở ga An Đình ngoại ô.
Vụ này khiến giao thông đường sắt Trung Quốc bị tê liệt hơn 30 tiếng đồng hồ luôn!
Nhận tin, Chu Ân Lai siêu tức vì vai trò của đường sắt đối với kinh tế - sản xuất lúc đó cực kỳ quan trọng. Ông lập tức yêu cầu chính quyền Thượng Hải kiên quyết không công nhận tính hợp pháp của cái gọi là Bộ tư lệnh này.
Đồng thời, đích thân gọi điện nhắc nhở nhóm Vương Hồng Văn phải kiềm chế, đừng làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia.
Nhưng cách giải quyết của Chu lại bị Tiểu tổ Cách mạng văn hóa Trung ương phản đối ngầm. Một trong số đó là Trương Xuân Kiều - cũng thuộc "bè lũ bốn tên" với Giang Thanh.
Trương đã bay xuống Thượng Hải để khẳng định tính hợp pháp của "Bộ tư lệnh", thậm chí còn tuyên bố "sự kiện An Đình" là một hành động cách mạng chính nghĩa. Điều khiến Chu Ân Lai khó xử là cách xử lý của Trương Xuân Kiều lại được Mao đồng tình.
Một thời gian sau vụ đó, tháng 1/1967, nhóm Vương Hồng Văn được Trương Xuân Kiều và đồng bọn chống lưng đã giành được ghế lãnh đạo thành ủy Thượng Hải. Thậm chí, cuộc "Cách mạng tháng 1" này còn được Mao ủng hộ nữa chứ.
Trong bài viết trên tạp chí Hồng kỳ, Mao chỉ ra: "Phải đoạt quyền từ tay những bè lũ đi theo con đường tư bản chủ nghĩa trong nội bộ đảng". Đồng thời kêu gọi triển khai đấu tranh toàn diện giành lại quyền lợi trên toàn quốc.
Vì thế, một cuộc đấu tranh với khẩu hiệu "Đả đảo tất cả" đã lan rộng khắp Trung Quốc, xã hội rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ.
Và rồi Mao Trạch Đông bắt đầu ủng hộ Chu Ân Lai
Theo Nhân dân nhật báo, lúc này đối thủ của Chu Ân Lai không chỉ là Giang Thanh hay Lâm Bưu mà còn là cả cục diện chính trị, kinh tế, văn hóa đang loạn lạc. Chu hiểu rằng để ngăn chặn cuộc chiến này, ông phải có được sự ủng hộ của Mao Trạch Đông.
Trước tình hình giao thông tê liệt, mọi mặt đời sống kinh tế - xã hội bị đình trệ, Chu Ân Lai đã tổ chức họp và thẳng thắn chỉ ra: "Công nhân nghỉ làm để lên Bắc Kinh thì không sản xuất được, đó không phải là cách mạng."
Ông kêu gọi mọi người quay lại làm việc, cũng không ít lần phê phán trực diện những hành vi tranh đoạt quyền lực của "phe tạo phản" ngay tại Trung Nam Hải.
Song song đó, Chu Ân Lai cũng đưa công tác quản lý giao thông đường sắt trở lại nề nếp thông qua việc thành lập các tổ chuyên trách và trực ban suốt đêm.
Tuy nhiên, đúng lúc Chu Ân Lai kêu gọi tăng cường sản xuất cũng là lúc Cách mạng văn hóa đang ở giai đoạn cao trào. Lo lắng trước tình hình hỗn loạn, Mao Trạch Đông đã tán thành phương án thiết quân luật và chỉ thị Chu phải gấp rút ổn định tình hình sản xuất và an ninh.
Phương án của Chu Ân Lai lại vấp phải sự phản đối của Lâm Bưu - Phó Thủ tướng thứ hai và ông bị coi là trở ngại lớn nhất của nhóm này. Lâm Bưu hiểu rằng không thể "hạ gục" Chu Ân Lai trực tiếp nên đã loại bỏ những trợ thủ đắc lực của ông trước.
Trước tình thế này, Chu Ân Lai rất tức giận, ông càng kiên quyết triển khai thiết quân luật tại các cơ quan quan trọng. Tuy nhiên, những chỉ trích của Lâm Bưu nhằm vào Chu Ân Lai đã gây ra luồng dư luận tiêu cực lan rộng trong xã hội.
Song Mao Trạch Đông đánh giá tài năng của Chu không ai sánh được và cho rằng, lúc này Lưu Thiếu Kỳ, Đặng Tiểu Bình đã bị đấu tố rồi, nếu Chu Ân Lai cũng bị "đả đảo" thì sẽ chẳng còn ai đủ năng lực thay thế.
Nhờ sự bảo đảm của Mao mà Chu Ân Lai có thể "chống trọi trước cơn bão" Cách mạng văn hóa.
Mùa thu năm 1967, Trung Quốc ngập chìm trong hỗn loạn, khi cách mạng văn hóa chuyển sang giai đoạn mới – "giai đoạn đoạt quyền", giao thông đường sắt lúc đó liên tục bị đứt gãy.
Chu Ân Lai luôn tỏ ra khéo léo khi không phê bình trực tiếp những sai lầm trong cuộc cách mạng văn hóa, thay vào đó, ông thể hiện thái độ không hài lòng với Tiểu tổ cách mạng văn hóa Trung ương.
Tuy nhiên, sau một lần họp kiểm điểm, Chu Ân Lai không tới báo cáo với Mao Trạch Đông như thường lệ, Trương Xuân Kiều đã nhân cơ hội chỉ trích Chu khiến Mao Trạch Đông rất tức giận và buộc ông phải làm kiểm điểm.
Sau sự kiện ngày 23/8, Văn phòng đại diện chính quyền Anh bị đốt phá, ngay lập tức Chu Ân Lai đã họp mặt, lên án những sai lầm trong chủ trương hoạt động do nhóm Tiểu tổ cách mạng văn hóa của Vương Lực đứng đầu tạo ra.
Mao Trạch Đông sau khi nghe ý kiến của Chu Ân Lai về những hành vi kích động "tạo phản" của Vương Lực, đã khẳng định hành vi của nhóm Vương mang tính chất phá hoại cách mạng văn hóa, đồng thời quyết định bắt giam Vương Lực chờ xử lý.
Nguồn: soha.vn