NaiHong2k7
New member
Để phi tần trực tiếp nuôi dưỡng con cái sẽ là một mối đe dọa lớn đối với hoàng thất.
Ai mê phim cổ trang cung đấu Trung Quốc chắc hẳn đã thấy cảnh phi tần vừa sinh xong, các bé hoàng tử và công chúa bị bế đi luôn, không được mẹ ruột chăm sóc cho đến lớn. Dù phi tần có van xin Hoàng đế như thế nào cũng không được đâu các bạn ơi
Theo lẽ thường thì con được mẹ nuôi là chuyện bình thường rồi đúng không? Vậy mà sao thời phong kiến, phi tần không thể tự tay chăm con, đặc biệt là không cho hoàng tử bú sữa mẹ mà phải tìm bà vú?
Hóa ra mọi chuyện đều có lý do của nó nha!
Hậu cung của Hoàng đế có "ba nghìn giai lệ" (nghe mệt luôn á ), để tiện quản lý nên các phi tần được chia theo cấp bậc. Trong đó hoàng hậu đương nhiên là level cao nhất, sau đó mới đến quý phi, phi, tần, quý nhân, thường tại, đáp ứng (theo chế độ của nhà Thanh nha).
Mặc dù hôn nhân của Hoàng đế thường có mục đích liên kết quyền lực với các gia tộc lớn, nhưng đó chỉ là số ít thôi. Hoàng đế thường có nhiều phi tần qua các đợt tuyển tú, mục đích chính là tìm con trai nối dõi hoàng gia, chọn người kế vị tương lai.
Ngay sau khi phi tần sinh ra hoàng tử hoặc công chúa, triều đình lập tức cử người đưa đứa trẻ đi, đôi khi trao cho hoàng hậu hoặc các phi tần khác có địa vị cao hơn để nuôi. Mà các phi tần này không sinh con nên đương nhiên không có sữa rồi, cho nên bà vú hoàng gia sẽ đảm nhận luôn.
Đây là nỗi buồn của các phi tần có địa vị thấp trong hậu cung, không được tự tay nuôi con, vì vậy họ luôn tìm đủ mọi cách để tranh giành địa vị cao hơn (drama liên tục luôn đó ).
Lý do 1: Giữ thể diện hoàng gia, không thể để lộ ngực
Mẹ cho con bú là chuyện đương nhiên phải không nào?
Tuy nhiên, ở thời phong kiến, phụ nữ phải kín cổng cao tường, lộ chân còn bị chê huống chi việc để ngực trần cho con bú.
Do đó, ngay cả khi phi tần có sữa, họ cũng không thể tự cho con bú mà phải giao cho bà vú, chỉ để duy trì phẩm giá và hình ảnh của hoàng thất (khổ thật sự ).
Lý do 2: Sợ mất sủng, mất dáng mất luôn ân sủng
Hậu cung của Hoàng đế đông vô số kể, tuy nói "ba nghìn giai lệ" hơi phóng đại nhưng ít nhất cũng hàng chục, hàng trăm người. Vì vậy, mỗi vị phi tần luôn cố gắng để Hoàng đế luôn nhớ đến mình, nhận được càng nhiều ân sủng càng tốt. Nhờ đó họ mới dễ dàng thăng hạng, trở thành hoàng hậu - mục tiêu cuối cùng của nhiều người.
Cho dù phi tần được Hoàng đế sủng ái và sinh hoàng tử suôn sẻ, nhưng nếu tự nuôi con bằng sữa mẹ thì không thể tránh khỏi việc cơ thể sẽ mất dáng, có mùi lạ, thậm chí là không có thời gian dành cho Hoàng đế, từ đó rất dễ bị thất sủng (cạnh tranh khốc liệt quá trời ).
Đối với Hoàng đế, ngài có quá nhiều phi tần để lựa chọn, nên không cần phải dành quá nhiều thời gian hay cân nhắc cho người quá bận bịu với việc chăm con.
Có người sẽ thắc mắc rằng nếu con của phi tần đó là hoàng tử, có thể trở thành thái tử kế vị tương lai thì Hoàng đế đương nhiên dành nhiều sủng ái hơn chứ? Nhưng phải biết rằng Hoàng đế có nhiều phi tần, và việc phi tần sinh được con trai không phải hiếm. Hơn nữa, hoàng tử đó có trở thành thái tử hay không cũng là chuyện sau này. Vì vậy việc sinh được con trai cũng chưa chắc giữ được địa vị hiện tại của phi tần (hiểu chưa, drama cung đấu là có thật đó ).
Vinh quang của phi tần hoàn toàn phụ thuộc vào sự sủng ái của Hoàng đế, một khi bị thất sủng thì khó mà tồn tại an ổn trong thâm cung hiểm ác.
Lý do 3: Tránh phi tần lôi kéo con vào âm mưu tranh đấu
Trong triều đại phong kiến, đấu tranh giành quyền lực vô cùng khắc nghiệt, hậu cung đấu đá lẫn nhau cũng không hề kém cạnh (ai xem "Chân Hoàn truyện" là hiểu ngay ).
Lý do 4: Ngăn thế lực ngoại thích can thiệp triều chính
Nếu được nuôi dưỡng bởi mẹ ruột, hoàng tử đa phần có mối liên kết sâu sắc với dòng tộc phía ngoại. Sau khi Hoàng đế băng hà, Tân đế lên ngôi, sẽ ưu ái dòng tộc của mẹ, dẫn đến thế lực của tông thất hoàng gia bị đe dọa, uy hiếp hoàng quyền (nguy hiểm thật đấy ).
Ví dụ điển hình là Hán Vũ đế được nuôi dưỡng bởi mẹ ruột Vương hoàng hậu. Sau khi Hán Vũ đế lên ngôi, Vương hoàng hậu đương nhiên trở thành Thái hậu, bà đã hỗ trợ em trai cùng cha khác mẹ là Điền Phấn ngồi vào vị trí thừa tướng, làm mất cân bằng thế lực triều đình lúc bấy giờ, thậm chí còn đe dọa ngai vàng của Vũ đế.
Mặc dù Hán Vũ đế về sau vẫn làm chủ được ngôi vị nhưng suốt một thời gian dài, ông đã bị mẹ và thế lực phía ngoại chèn ép, chi phối. Đây chính là một bài học để các đời Hoàng đế, triều đại sau tránh phạm phải. Nên việc triều đình, cụ thể là nhà Thanh, không cho phi tần trực tiếp nuôi dưỡng con cái cũng vì nguyên nhân này mà ra (học được bài học xương máu rồi ).
Thương thay cho các phi tần, sinh ra con mà không được nuôi, buồn thật sự
Nguồn: kenh14.vn